Trang thơ

 

XUÂN VỀ NHỚ MẸ (02)

 

Nhìn ra cữa sổ tuyết đang rơi

Trắng xoá mênh mông khắp đất trời

Giá lạnh hàng cây đứng lặng lẽ

Như đành cam phận chẳng nên lời

 

Đất khách đã quen với giá băng

Xuân về hoa tuyết trắng đầy sân

Bầy chim vắng bóng thêm hiu quạnh

Nỗi nhớ Quê Hương càng chạnh lòng

 

Ngước mắt nhìn lên nhân ảnh Mẹ

Nụ cười ấm áp đầy bao dung

Năm nào tiếng Mẹ còn ròn rã

Mẹ hỏi: Con ơi ! Có đợi mong…?

 

Mong đợi ngày về với cố Hương

Là nơi đầy ấp những yêu thương

Non Sông nguồn cội, tình Dân Tộc

Nắng ấm chan đầy dưới ánh Dương

 

Khốn nỗi Quê Hương còn khổ đau

Cùm gông lủ quỉ vẫn đè đầu

Lời than, tiếng oán dâng cao ngất

Thấu tận trời xanh lạc giọng cầu.

 

Chờ đợi ngày về vẫn mãi đâu ?!

Mắt con ứa lệ chứa chan sầu

Mẹ ơi ! Sao nỡ sớm chia cách

Để lại riêng con tim nhói đau

 

Lưu lạc thân con buổi Quốc vong

Xa Quê nước mắt nhỏ đôi giòng

Những toan vận Nước hòng xoay trở

Tìm lại cội nguồn giống Lạc Long.

 

Chẳng đợi, thời gian thấm thoát mau

Tóc xanh muối trắng đã thay màu

Ước mơ vẫn mãi là mơ ước

Kẻ mất, người còn. Lòng thấy đau !

 

                             Bình-Sa   

                Oslo. 060213. Xuân Quý Tỵ

 

QUÊN HẸN

Trăng vẫn chưa lên, sóng biển êm

Mình tôi thơ thẩn đợi chờ em

Cơ hay! Không lẽ em quên hẹn?!

Trời đã khuya rồi gió lạnh thêm.

 

Hờn dỗi chi mà sao đổi ngôi ?

Để tôi tiếc rẽ lúc không người

Biết ai tâm sự khi chờ đợi ?

Cùng với em mà làm khổ tôi !

 

 

Giận bởi biển êm, trăng chẳng tới

Để tôi mòn mõi với đơn côi

Nỡ lòng, sao vẫn đùa trêu mãi ?!

Sương lạnh thấm vai, ướt áo rồi.

 

Thôi thì tr hết cho đ

Thôi thì trả hết cho đời 
Cái thân cát bụi, phận người mỏng manh 
Công cha, ơn mẹ sinh thành
Trời ban tính nết nên đành phận cam 
Nghiệp chướng là do ta làm 
Mưu mô, chước quỷ, lỗi lầm ta gây 

Bây giờ tính sổ trả vay 
Bao năm, mấy kiếp, đọa đày trần gian 
Đã biết trước, chớ than van! 
Tu tâm, dưỡng tánh, thiện an với người 
Thôi thì trả hết cho đời 
Nầy thân cát bụi, kiếp người mỏng manh 
Bao năm ra sức đua tranh
Thời gian số tận, phải đành buông xuôi 
Nào danh vọng, của nổi trôi 
Có mang theo được bên người mà mong 
Chẳng hay tứ đại giai không 
Cái thân trơ trụi nào trông đợi gì !
Thì thôi trả trước khi đi 
Cho thân nhẹ nhỏm, tâm thì chẳng vương 
Đời là giấc mộng vô thường 
Như mây sáng sớm, khói sương buổi chiều .

Bình Sa 

--------------------

 

Đi vn ngt ngào, ln đng cay

Đời vẫn ngọt ngào, lẫn đắng cay 
Lúc mưa, khi nắng, mấy ai hay !
Bốn mùa xuân-hạ-thu-đông đến 
Năm tháng xoay vần cứ đổi thay 

Xuân đến, nắng vàng trải khắp nơi 
Muôn hoa khoe sắc hé môi cười 
Mặc cho ong bướm lả lơi lượn 
E-ấp bên đời vẫn thắm tươi 

Nắng hạ gắt gay, gió phất phơ 
Ao sen hoa nở cả ven bờ 
Áo ai ướt đẫm mồ hôi vã 
Đường sáng chói chang, khói bụi mờ 

Thu đến, mưa rơi lất phất bay 
Xanh xao đáy nước bóng mây gầy 
Lá vàng rơi rụng, gió se lạnh 
Nắng hắt bên thềm, vàng cỏ cây 

Đông lại, ngoài trời tuyết trắng rơi 
Lạnh lùng giá buốt gió đâu khơi 
Sầu vây mỗi bước, đường hoang vắng 
Gợi nhớ về đâu vạn nẻo đời ?!

Gió chở đau thương khắp đó đây 
Mây sầu bạc trắng cả phương nầy 
Đêm về, trăng khuyết gieo than thở 
Sao lệ ai rơi vung vãi đầy !

Nỗi nhớ bỏ quên sóng gió vây 
Người đâu mãi tận cuối trời mây 
Kẻ nơi chớp bể, mưa nguồn tới 
Biết đến bao giờ hết đắng cay ?!

Bình Sa

131115

----------------------

 

Hoa Bin Tri Ân

Hoa biển tri ân nước Nauy
Hành trang tỵ nạn, lưu lại gì?
Tượng đài Hoa Biển bao hàm ý
Thế hệ con cháu, nguyện khắc ghi

Đời người tỵ nạn, lắm bể dâu?
Khắc lên bia đá, những niềm đau 
Chuyện xưa gửi lại, đời con cháu
Thế hệ tiếp nối, chịu ơn sâu...

Hoa Biển hôm nay, cho ngày mai
Cám ơn Ủy Ban Xây Tượng Đài
Nỗ lực, hy sinh không quản ngại
Tiếng thơm cho đời, mấy dễ phai.....

Lê Nguyên
Oslo 07.11.2015