|
|
|
|

|
VINOF tok
intevju med
Young Ngoc Nguyen. Young er
|
|

|
Nguyễn
Ngọc Dũng trả lời phỏng vấn Nguyễn Khoa Thái Anh trên báo Người
Việt 2 tiếng Anh, California, Hoa Kỳ.
|
|

|
Intervju med Arne
Thomassen, spesialrådgiver,saksbehandling i Akershus fylke
(28.okt.2008)
|
|

|
Et kjapt intervju med
Suiha Nadarajah
som
har ansvarlig for kultur opplæring i Tamilsk
kultursenter på Lørenskog i Akershus... |
|

|
Et kjapt intervju med Firset Moradi,
representerer for Den kurdiske kvinneorganisasjonen i
Akershus |
|

|
Phỏng vấn sosialantropolog
Whyn Uyen Lam 04.04.2008 (vietnamesisk)
Intervju med sosialantropolog Whyn Uyen Lam
(norsk) |
|

|
Intervju med norskvietnamesisk journaliststudent, Ralf Lofstad
(25.04.07)
|
|

|
Med
Trung Nguyen, skapte aminasjonsfilm "Viet Hai Ngo
Thang Long "
(15.03.2007)
|
|

|
Interrvju med
polititjenestemann,
Hung N Nguyen
|
|

|
Gặp
gỡ gia đ́nh anh Mai Hữu Tú, thuyền nhân tỵ nạn
đến từ Phi Luật
Tân
|
|

|
Phỏng vấn Linh mục Nguyễn
Duy Dương,
thuyền nhân tỵ nạn
đến từ Phi Luật
Tân
|
|

|
VINOF
med IMDI
Direktør,
Osmund Kaldheim
|
|
 |
Intervju
med Jean Pierre Hermier
|
|

|
Med
Statsråd Bjarne Håkon
Hanssen,
2007
|
|

|
Phỏng
vấn tác giả Phạm Tú Linh và Đặng Quang Chính
|
Intervju
med Young Ngoc Nguyen
Forord:
VINOF har denne gangen intervjuet med Young Ngoc Nguyen,
en norsk-vietnamesisk vellykket
forretningsmann i Norge i alder av 40 år. Young er administrerende
direktør for d2o. Hans firma har skapt og utviklet produktet PMI for
å hjelpe hotellbransjen til å drive mer lønnsomt. Med PMI
(programvare) har d2o landets beste overblikk over den fremtidige
markedsutviklingen i det norske hotellmarkedet og hans selskap har
detaljert oversikt over 60 prosent av den totale norske
romkapasiteten.

Young Ngoc Nguyen
VINOF:
Hei Young Ngoc Nguyen, Jeg er VINOFs reporter som gjerne vil stille
noen spørsmål angående ditt firma d2o. Kan du fortelle leserne litt
om deg selv, bakgrunn og familie?
Young
Ngoc Nguyen:
Feiret
for noe få dager siden 40 år, gift med Laurence fra Belgia og vi har
to sønner på 7 og 5 år gamle. Jeg er eldst av 6 barn, hvorav 3
gutter og 3 jenter som bor og jobber ganske spredt rundt om i
verden. Ingen av oss er i samme bransje, bl.a. shipping, medisin,
konsulent osv.
Vår
familie kom til Norge som båtflyktninger i 1978. Jeg vokste opp med
mine 5 søsken i Bergen og Drammen. Etter videregående skole reiste
jeg til Sveits for å studere hotell og turisme. Etter studiene endte
jeg opp som befal i marinen før jeg begynte i hotellbransjen for
alvor.
VINOF:
Jeg lurer på en ting, hva betyr d2o i ditt firmanavn egentlig?
Young
Ngoc Nguyen:
d2o er en
forkortelse for deadline-to-online som var og er vår visjon
og kjernen av vårt forretningskonsept. Kort fortalt er vår
forretningside å eliminere rapporteringsdeadlines og bringe
styringsinformasjonen til online – dvs. rapportering i realtid.
Tenk deg å spille fotball uten å vite hva stillingen er før du får
den tilsendt i posten ved månedslutt.
VINOF:
Hvordan du kom på denne forretningsideen og hvordan du bygde opp
ditt firma?
Young
Ngoc Nguyen:
Ideen
fikk jeg da jeg jobbet som prosjektleder i Radisson Blu Hotels &
Resorts, og ble sendt til forskjellige hotell for å rydde opp.
Etter et par steder oppdaget jeg at problemet er det samme: Nemlig
at beslutningsstrukturen har utviklet seg over tid til å bli ulogisk
og utdatert. Dersom hotellet trenger utstyr som koster 500 kr. må
det godkjennes av flere enn avdelingslederen selv, samtidig bruker
avdelingsledere titalls
tusener av kroner daglig uten noe særlig kontroll. Det verste av alt
er at de alle fleste visste ikke en gang hva deres økonomiske mål
var; hvordan de ligger an i forhold til målet; og ikke minst hva
prognosen sier om fremtidig daglig belegg og aktivitet. Jeg ønsket å
gjøre noe med situasjonen og satt i gang med noen enkle regneark, og
resultatet økte dramatisk over natten. Avdelingslederne synes det
var gøy å jobbe på denne måten – det er som å spille fotball med
live score.
Mange
andre hoteller i gruppen fikk opp øynene for konseptet og ville ha
den magiske medisinen i sine egne organisasjoner.
Hovedkontoret i Brussel grep inn og ville ha en kontrollert
utrulling, men som i enhver større organisasjon: Ting tar tid,
veldig lang tid. Uker gikk, så måneder, så år.
Jeg hadde
ikke tålmodighet til å vente lenge og bestemte meg for å slutte i
gruppen for å selge løsningen utenfra. I mars 2000 solgte jeg
løsningen til det første hotellet i Radisson Blu, og prisen for
løsningen ble satt akkurat like under den grensen som en
hotelldirektør kunne kjøpe for uten godkjenning fra regions- eller
hovedkontoret.
Løsningen
ble solgt til de første ti hotell som varmt hvetebrød, men så
stoppet det helt opp da vi skulle prøve å selge løsningen utenfor
Radisson Blu. Uten å ha tatt ut lønn på over ett år, alle
sparepenger var brukt opp og selskapets kasse var bunnskrapt da vi
kom ut medio 2001. Med 1 500 kroner på bankkontoen ble vi reddet av
gong-gongen i 12. time, da Rica Hotels bestemte seg for å kjøre et
pilotprosjekt som omfattet 10 hoteller. Herfra har det gått én vei,
og nå er den 6. gasellebedriftsutmerkelsen så godt som i boks. Denne
utmerkelsen er det kun 10 eller færre bedrifter i Norge som kan
smykke seg med, så ambisjonen er ikke mindre enn at vi går for den
norske rekorden med flest år konsekutiv som gasellebedrift.
VINOF:
Som en vellykket forretningsmann som har bygget opp alt fra grunnen.
Kan du fortelle leserne hvilke egenskaper som har vært viktig for
din suksess?
Young
Ngoc Nguyen:
Jeg har
fått dette spørsmålet hundrevis av ganger, fra kunder, partnere,
gründere, studenter, osv. men har ikke blitt noe særlig klokere med
årene. Jeg tror ikke det finnes et godt svar på spørsmålet, i hvert
fall ikke ett svar som kan hjelpe andre gründere. Allikevel ønsker
jeg å fremheve noen kvaliteter som kan være viktige faktorer som har
bidratt mer enn andre. Og disse komponentene er: Utholdenhet,
stå-på-vilje, hardt arbeidende, evnen til å kommunisere på en
effektiv måte og ikke minst å tilegne seg læring. Mange gründere har
alle disse egenskapene uten å ha lykkes, så det er avhengig av
veldig mye på timing og lykke også – jeg kaller det for å dø
fattig men geni. Derfor er det ikke alltid nok med en god idé.
VINOF:
Du er en av de som har bodd veldig lang tid i Norge og har hatt
muligheten til å lære både det norske språket, kulturen og
væremåten. Føler du at dette har hjulpet deg til den posisjonen du
har idag?
Young
Ngoc Nguyen:
Absolutt,
men å bo lenge i Norge er ikke avgjørende. Det som er avgjørende er
hva du gjør for å utvikle ditt relevante nettverk for å nå dine mål.
Det er ikke nok å forstå språket og kulturen, du må inn i de rette
miljøene for å beherske verktøyene samt bruke de du
har fra din kultur som andre ikke har. Det er som et fotballag, det
er ikke nok å kunne spille fotball, du må spille bedre enn de
som sitter på benken for å få plass. Dersom du ønsker en sikker
plass må du spiller bedre enn de fleste på laget.
VINOF:
Hva er dine positive og negative sider som gründer eller
foretningsmann?
Young
Ngoc Nguyen:
Først og
fremst er jeg en generøs person, liker å dele, og lede et team med
kjærlighet. Jeg kaller det for forretningskjærlighet, derfor
behandler jeg alle mine kollegaer som venner.
Jeg får nesten en fysisk reaksjon når jeg opplever noe som er urett,
og ønsker å rette det opp selv om det kan koste meg et million-salg.
Det har hendt at jeg har gått fra en kontrakt pga. dårlig
behandling.
Negative
sider har jeg en god del av, og blant dem er: Når jeg ikke når de
målene jeg har satt meg tar jeg det veldig personlig og dette
påvirker min væremåte når jeg fra tid til annen får høre fra mine
egne forklaringer på hvorfor avvik på resultat oppstår. Jeg er
besatt av å bli bedre, og dette kan til tider gå på kompromiss av å
være en empatisk leder.
VINOF:
Du kjenner sikkert til det som vi refererer som "janteloven". Først
bud lyder slik: "Du skal ikke tro du er noe." Har du vært utsatt for
misunnelse og baksnakking fra der du kommer fra?
Young
Ngoc Nguyen:
Den
største påkjenning jeg kan referere til i janteloven er i
forbindelse med kontraktforhandlinger med utvalgte kunder som
kjenner meg godt. Jeg har merket en underliggende misunnelse
og
at de ikke ønsker å gi seg pga. at jeg ikke skal bli rikere.
Ellers opplever jeg stadig vekk jantelovens 10. bud: “Ikke tro at du
kan lære oss noen ting”. Spesielt merker jeg dette veldig tydelig i
de senere årene når jeg kan sammenligne med kunder utenfor
Skandinavia.
VINOF:
Har din bakgrunn vært en hemsko (ulempe) for deg i næringslivet og i
kontakten med kunder eller har det ikke hatt noen betydning?
Young
Ngoc Nguyen:
Det har
det helt sikkert, men jeg er av den typen som ikke legger meg ned
og griner for det. Jeg vil alltid finne en annen tilnærming og
inngang for å oppnå det jeg ønsker. Jeg har en klar filosofi:
Ingenting er statisk eller absolutt (for eksempel en kunde sier nei
til å kjøpe) når du har tiden på din side, så bruk den effektivt.
VINOF:
Har du noen forklaringer på hvorfor det er så veldig få vietnamesere
som lykkes og er synlige i norsk samfunnsliv, politikk og
næringsliv?
Young
Ngoc Nguyen:
Jeg tror
flere og flere kommer til å bli synlige i fremtiden. Hovedårsaken
kommer vel av den oppdragelsen vi har fått hjemme. Forskjellige
generasjoner har forskjellige drømmer: 1. generasjon drømte om
frihet og en god utdannelse for sine barn, 2. generasjon drømmer om
å gjøre sine foreldre stolte samt at sine barn skal bli de som
spiser kirsebær med eliten, og min prognose tilsier at deler av
dagens 2. generasjon og senere generasjoner kommer til å drømme om
noe mer enn bare en god utdannelse.
Vi er i
ferd med å bryte ut av tankesett og – mønster fra et utviklingsland
da det var mer enn nok med et diplom i hånden.
VINOF:
Hvilke råd har du til dagens unge vietnamesere?
Young
Ngoc Nguyen:
Jeg skal
være forsiktig med å belære noen, men ønsker kun å dele noen få
hjertesaker jeg har. En må sette pris på det en har og forstå
hvorfor man er den man er. Omfavn og ta godt vare på våre røtter,
men hvordan treet skal vokse er det kun du selv som kan avgjøre – og
grenene trenger ikke å se ut som røttene. Norsk jord er fantastisk å
vokse i, du kan bli et frodig epletre, kirsebær eller et stort
grantre. Men én ting må man huske: Ikke vær fornøyd med å være et
plommetre dersom du har drømme om å bli et furutre. Om du ikke kan
det må du lære dine unger til å tenke slik, for det bør alle kunne.
VINOF:
Hva er
det som du er mest opptatt av i det norske samfunnet?
Young
Ngoc Nguyen:
Utdannelse, utdannelse og utdannelse.
VINOF:
I et annet intervju sier du at du ønsker "å bringe den amerikanske
drømmen inn i det norske samfunnet". Kan du forklare hva du mener
med dette?
Young
Ngoc Nguyen:
Jeg
ønsker å få bort janteloven, noe jeg ikke ønsker å forholde meg til
– koste hva det koste vil. Det er rett og slett en dobbeltmoral og
en uting, det bygger ikke opp den enkeltes selvtillit. Selvtillit er
grunnmuren for enhver utvikling.
8. og 9.
bud i bibelen forbyr jo janteloven.
VINOF:
Tusen takk Young, lykke til videre med ditt firma d2o.
Young
Ngoc Nguyen:
Takk selv for muligheten, og lykke til med innsamlingen for
flomofrene i Vietnam. Jeg håper at mange ønsker å bidra.
Oslo
23.10.2010
-----------------------------------------------------------------------------------------
Nguyễn KhoaThái Anh phỏng vấn Nguyễn Ngọc Dũng trên báo Người Việt 2
tiếng Anh - California, Hoa Kỳ.

About a week ago I
received an e-mail from a friend asking me to look over the
Vietnamese translation of an article about the saga of a Vietnamese
boat people family who was rescued on the high seas and made it to
Bergen, Norway back in 1978. Since I know next-to-nothing about
Vietnamese living in Norway, and the rag-to-riches story interests
me a great deal, so I decided to contact Mr. Young Ngoc Nguyen
(Nguyễn Ngọc Dũng)
The following is
an interview I‟ve had with Mr. Young Ngoc Nguyen.
I would like to
take the opportunity to thank you for this opportunity to share with
your readers briefly about me and my family.
Let me start off breaking the ice
by explaining why I changed my name from Dũng to Young, and it has
nothing to do with a fight against the Mother Nature by staying
forever Young. At the age of 16 I was exchange student in a small
town, Conrad, in Iowa. The first conversation I had with the
Principal when starting at the local high school was about my first
name. The Principle said: “Dung (means manure), maybe you should
consider borrowing a name during the time you are here with us." My
English vocabulary did not entail this fancy word for shit, so I
asked politely for the reason and when explained felt a little bit
offended. It did not take much convincing before I accepted the
idea. After the school year, a lot of documents where produced with
the new name. After coming back to Norway, I found it was easier to
officially change the name rather than having to do the explaining
my situation without documents backing up my testimonial.
Q. Hello, how are you Mr.
Nguyen, how is Oslo? I‟m glad to get acquainted with you. Every year
around this time, we‟d hear many good stories about the Nobel Prizes
from Norway, how do you feel about your adopted country?
A. Oslo is always shining
this time of year, and we get a lot of attention due to the yearly
Nobel Peace Prize award. This year‟s prize went to Mr. Liu Xiaobo
for his effort in improving human rights in China.
As
stated in the article published by the Norwegian Financial newspaper
DN, Norway is the closest home country I can get, but at the
same time I don‟t feel that I have a real home land. I have traveled
quite a bit and know many countries and their culture, and I find
Norway as one of the best countries to live in. My family and many
others I know have received the warmest care and support we can
dream of.
I
believe that one of the most important contributors for why Norway
is so successful in taking care of their new countrymen is their
philosophy, culture and system on how the common wealth should
distribute among many. And that each one contributes according to their
ability, i.e. the more you have the more you should contribute to
the community. Many would say that this is a communist model. We,
who have experienced the two systems, can say for certain that the
Norwegian system is NOT communist. I would draw the following
picture about my adopted country: I love my adopted parents and
biological parents equally, but I live with my adopted parents and
value my biological parents.
Q. I haven‟t had the chance
to meet with you in person, but I see that you are very well versed
in English. How and where did you learn English? Is English a second
language for many Norwegians? I know that you were 7 when you
arrived in Norway; do you still speak Vietnamese now? If not, do you
still understand it?
A. For most Norwegians,
English is their second language and most of them are quite
proficient in English. In addition I had the chance to learn English
for one year in an American high school, as well as our company‟s
primary language is English due to the many nationalities we have in
our company.
Yes, I speak Vietnamese quite fluently when it comes to social
conversations. I write and speak in more technical terms; my mother
would have rated me, as the Vietnamese say “like a tiger eats
popcorn”. But believe me; I will improve my Vietnamese dramatically
before reaching 45, and maybe the US will be the best place to learn
Vietnamese outside Vietnam.
Q. I understand that you
have a Belgian wife; do you speak French or Flemish? How many
languages do you speak? How about your wife and the two children?
A. My wife, Laurence, is
from the Wallonia, the French-speaking part of Belgium. We speak
French at home. I learned to speak French after high school. I
decided to study hotel and tourism management at one of the best
schools in Switzerland. I found out the two best schools are
French-speaking, and I did not speak a word of French. With my
determination, I decided to spend the summer vacation at a small,
intensive language school in Spa, Belgium where I studied the French
language night and day. After four weeks, equipped with a basic
knowledge of French, I headed for the Glion Institute of Higher
Education. The first two weeks at Glion, without being able to
understand anything, reminded me of when we arrived in Norway from
Vietnam at age of 7.
I
speak Norwegian, English, French, German and Vietnamese fluently,
and with some basic knowledge of Spanish which will come handy in
Florida.
Laurence, my wife speaks three languages and some Dutch or Flemish.
My two sons, M&M (Maxim & Mathieu) speaks Norwegian, French and some
English, and they understand some Vietnamese due to the hours my dad
has been the babysitter.
Q.
Do you travel often in Europe? Have your parents or family? How many
times have you visited the U.S.? What is the biggest difference
between the U.S. and Norway in terms of people and cultures?
A. I travel all the time,
before I used to have nearly 200 traveling days a year. So I have
been to all western European countries many times. I have worked in
several European countries prior to the startup of my company d2o in
2000.
My
dad visits certain countries from time to time, mostly visiting
relatives and Catholic holy sites, such as Rome, Louvre and Fatima.
My siblings travel quite a lot, either work related or on vacations.
I
have lost track how many times I have visited the U.S. We have some
hotel groups as customers, with their head office based in Houston,
TX and Hawaii.
There are quite few differences between the U.S. and the Norwegian
cultures. First of all, everything is much bigger in the U.S. Houses
are bigger, cars, banks, hotels, beds and even ice cream portions
are bigger. Maybe the biggest difference is that the U.S. society
has a bigger focus on individual performance and success, but the
Norwegian‟s cultivate and value more of the collective performance.
In Norway, we have an unwritten law that you should not stick your
head out if you are successful. Take as an example: A salesman
drives in a nice car when coming to a sales meeting. This means he
is successful. If you do the same in Norway, it is considered that
you have ripped off your customers. Or that you are spending too
much and do not share enough with others. The
most significant difference when it comes to cultures is that you
can trust people with hand shake and less legal papers. For the same
thing you might need two lawyers and a ton of documents in the U.S.
Q. Are there many
Vietnamese living where you are? Do you know roughly what the total
number of Vietnamese living in Norway is? How do your parents and
siblings like it in Norway? In the photo taken a year after your
family arrived in Norway, there are eight (8) people. Are they and
your centenary grandmother still going strong?.
A. There are around 5,000
Norwegian-Vietnamese living in Oslo, which is close by where we
live. The Norwegian Statistical Central Bureau‟s figures of January
2009 show that there are 19,726 (0.40% of the Norwegian 4.8 million
population vs. 0.55% in the US) Vietnamese living in Norway, whereas
12,803 are considered as first generation. This immigration group is
the sixth largest in Norway, and one of the first three groups that
immigrated to Norway from the third world. The first Vietnamese came
to Norway right after the war in 1975. This group is one of the
three most successful and or educated groups including the Norwegian
when it comes to higher education.
My grand mom and my mom have passed
away respectively in 1999 and 1998. My dad remarried again a couple
years ago with a lady in Vietnam, and now both live in Drammen,
which is 20 minutes by car from where we live.
I
believe my dad and his wife are more attached to Vietnam than his
children. But I think he appreciates Norway as much as my siblings
and me. Three of my five siblings are married and have children. We
used to live and work in 6 different countries, but most are now
based in Norway except for my sisters and my youngest brother.
1. Hoang (37), married to a
Norwegian-Vietnamese and they have two sons. He is Associated
Partner at IBM Business Consulting in Norway.
2. Phuong (36), single and has just
moved from San José in California to Beijing. She works as Director
of Rooms for the Hong Kong-based Shangri-La Hotels and Resorts.
3. Dung (34), married to a Norwegian.
They have one son and the second one is in the oven. Dung works as
Head-Physician at the University Hospital of Stavanger
4. Van (32), married with to a Dutch.
They have one daughter. Van works as Physical Therapist at the
University Hospital of Gjovik
5.
Huy (30), single and works in London as ship broker
As
mentioned earlier, my grand mom passed away in February 1999, and
she lived to be 107 years old. The Norwegian King sent personal
greetings when she had her 100 years‟ birthday. She is listed on the
list of Norwegian oldest people. She is pretty much live in our
conversations among the family members.
Q. Can you describe the
seasons in Norway in general? How is the weather like in the summer?
Is this true that the sun hardly sets in Norway? Oslo is about 1,000
miles from the Arctic Circle so does that still happen? How do you
like living in the land of the midnight sun?
A. Norway, the land of
Vikings, is known for its rugged coastline, broken by huge fjords
and thousands of islands. Throughout Norway, one will find stunning
and dramatic scenery and landscape. The west coast of southern
Norway and the coast of northern Norway present some of the most
visually impressive coastal sceneries in the world. National
Geographic has listed the Norwegian fjords as the world's top
tourist attraction.
Because of the Gulf Stream and
prevailing westerlies, Norway experiences higher temperatures and
more precipitation than expected at such northern latitudes,
especially along the coast. The mainland experiences four distinct
seasons, with colder winters and less precipitation inland. The
northernmost part has a mostly maritime subarctic climate, while
Svalbard has an Arctic tundra climate. The southern and western
parts of Norway experience more precipitation and have milder
winters than the southeastern part. The lowlands around Oslo have
the warmest and sunniest summers but also cold weather and snow in
wintertime (especially inland). Average temperatures have risen the
last decades, decreasing the amount of days with snow cover in the
lowlands.
In
the summer, you can read a newspaper outside after midnight.
Especially in the north, you can see the sun 24 hours during the
summer. Further south, like in Oslo, there are few days in the
summer where we can enjoy the sun 24 hours.
I
would say Norway is a great place to live in, especially the
southern part of Norway. We enjoy the four distinctive seasons: the
summer is not too hot and we don‟t have the problem with flies and
mosquitos. The winter cold and dry, this ensures stabile snow and
skiing every year.
Q. You hope to sell your
company d2o in 10 years and move to America. Why America, and why
Florida and not somewhere else?
A. I think this is a
misunderstanding. As stated in the last article about me I think d2o
will be sold since we have received several offers, and my goal has
always been to own a hotel chain. Moving to America is going to
happen sometime in November/December this year. This is a natural
strategic business move for us after having penetrated the
Scandinavian and part of the European market. First of all, the US
hotel industry is the world largest, secondly most of the head
offices of the largest international hotel groups are based in the
US. Last, but not least, the American hotel business culture loves
the management concept and solutions we have to offer, which is
unique on worldwide basis.
There are two main reasons why we have chosen Florida: 1. We need to
be on the East coast to be close to Europe when it comes to time
difference; and 2. Florida is maybe the best place in the US to
invest in a home considering 3-5 years investment perspective.
Q. You said and I agree:
“That wealthy men and women have greater power to influence society.
And you„ve expressed the desire to have greater influence in society
once you have achieved your goal – how would you use your power
differently? If you could tell us, what are some of your goals?
A. I would like to use my
power in helping younger people in realizing their dreams and make
best use of their potential, through promoting/emphasizing the
importance of education at all levels and improving self-esteem
among younger people.
The
three most important goals in my life:
Private: My kids are happy and successful on their own terms through
caring, love and the best education they can get.
Social responsibility: By being successful in private and
professional life, I would like to share with the younger
generations my expertise, dream and fortune.
Professional: PMI (the solutions we provide to the hospitality
industry) becomes the hospitality industrial standard of operations;
and of course owning a hotel chain.
Q. Have you been back to
Vietnam? What do you think about Vietnam today? And what are your
wishes for Vietnamese and her people?
A. After my studies in
Switzerland and the Officer Training in the Royal Norwegian Navy, I
went to Vietnam for 3 months. During the three months I worked for a
Norwegian company carrying out a market research project, and I had
the chance to take some courses in Vietnamese language and history
at a University in Saigon. The market research project allowed me to
travel to experience the different cultures in various corners of
Vietnam.
My
dad and his newly wedded wife visit Vietnam nearly yearly. My
siblings and their family have visited Vietnam at least once.
Laurence and I have decided to visit Vietnam and our relatives when
M&M are more independent, so maybe in 2-3 years‟ time.
Even though the Vietnamese people have suffered a lot, I like to
believe my people in general have never had a brighter future than
what the current developments has to offer. Therefore I am asking my
fellow Vietnamese around the world, especially the elder
generations, to try to forget the painful past and who was right and
who was wrong. It‟s time to set the focus on how we can strengthen
our country and help our children. We should look forward to one day
where a Vietnamese leader comes to Oslo, around this time of the
year, to receive a Nobel Peace Prize.
My
ultimate dream for Vietnam and her people is that Vietnam one day
becomes like Norway – taking the position of peace-maker in the
South-East Asia region. This is a vision, and like any other vision
– we don‟t yet know how to get there but one thing we know: We need
more than one person sharing this vision.
Q. Thank you very much for
your time and honesty. We hope that you will achieve your goals
soon.
A. Again, thank you for
giving me this opportunity. I say so long rather than good
bye.
---------------------------------------------------
Nguyễn Ngọc
Dũng trả lời phỏng vấn của Nguyễn Khoa Thái Anh trên báo Người Việt
2 tiếng Anh, California, Hoa Kỳ.
(Bản dịch từ tiếng Anh, dịch ra ra
tiếng Việt: Tiêu Dao Bảo Cự)
Khoảng một tuần trước tôi nhận được email của một người bạn nhờ xem
lại bản dịch tiếng Việt của một bài báo về chiến công của một gia
đ́nh thuyền nhân VN được cứu ngoài biển khơi và đến Bergen Na Uy từ
năm 1978. Bởi v́ hầu như tôi không biết ǵ về người Việt sống ở Na
Uy, và câu chuyện gây cho tôi nhiều hứng thú nên tôi quyết định tiếp
xúc với ông Nguyễn Ngọc Dũng.
Sau
đây là cuộc phỏng vấn của tôi với ông Nguyễn Ngọc Dũng.
Tôi muốn nhân cơ hội này để cám ơn ông đă tạo điều kiện cho tôi được
chia sẻ với độc giả của quư báo đôi điều về tôi và gia đ́nh. Xin để
tôi bắt đầu với việc giải thích để làm sáng tỏ tại sao tôi đổi tên
từ Dũng sang Young (Trẻ), và không thể làm ǵ để chiến đấu với Bà Mẹ
Thiên Nhiên để c̣n Trẻ măi. Năm 16 tuổi, tôi là sinh viên trao đổi ở
một thành phố nhỏ, Conrad, ở Iowa. Cuộc nói chuyện đầu tiên với ông
Hiệu trưởng khi bắt đầu học ở trường trung học địa phương là về tên
của tôi. Ông Hiệu trưởng nói: “Dung (nghĩa là Phân bón), có lẽ em
nên mượn một cái tên trong thời gian em ở đây với chúng tôi.” Vốn từ
tiếng Anh của tôi không đủ để hiểu rằng từ đó nghĩa là cứt, v́ vậy
tôi lễ phép hỏi lư do tại sao và khi được giải thích tôi cảm thấy
hơi tức giận. Tôi thấy không thuyết phục lắm trước khi chấp nhận ư
kiến này.Sau năm học, nhiều tư liệu đă sản sinh ra với tên mới. Sau
khi trở lại Na Uy, tôi thấy chính thức đổi tên sẽ dễ cho tôi hơn là
phải giải thích.
H. Xin chào ông Nguyễn, ông có khỏe không, Olso như thế nào? Tôi rất
vui được làm quen với ông. Mỗi năm vào dịp này chúng tôi nghe rất
nhiều chuyện hay về giải Nobel từ Na Uy, ông nghĩ thế nào về đất
nước đă chấp nhận ông?
Đáp.
Ở Olso bây giờ là mùa nắng trong năm và chúng tôi rất chú ư đến giải
Nô Ben Ḥa B́nh hàng năm. Giải thưởng năm nay dành cho ông Lưu Hiểu
Ba v́ những cố gắng của ông trong việc cải thiện nhân quyền ở Trung
Quốc.
Như đă xác định trong bài báo đăng trên tờ báo Tài Chánh Na Uy DN,
Na Uy là xứ sở gần gũi nhất đối với tôi, nhưng đồng thời tôi không
cảm thấy tôi có một quê hương thật sự. Tôi đă đi du lịch khá nhiều,
biết nhiều quốc gia và nền văn hóa của họ, và tôi thấy Na Uy là một
trong nhữn xứ sở tốt nhất để sống. Gia đ́nh tôi và nhiều gia đ́nh
khác mà tôi biết đă nhận được sự chăm sóc chu đáo nhất và sự hỗ trợ
mà chúng tôi chỉ có thể mơ thấy.
Tôi tin rằng một trong những đóng
góp quan trọng nhất giải thích tại sao Na Uy đă thành công như thế
trong việc chăm sóc người đồng xứ mới của họ là triết lư, văn hóa và
hệ thống để sự thịnh vượng chung được phân phối cho nhiều người. Và
mỗi người đóng góp tùy theo khả năng, thí dụ bạn càng có nhiều bạn
càng đóng góp nhiều cho cộng đồng. Nhiều người có thể nói rằng đó là
một mô thức cộng sản. Chúng tôi, những người đă có kinh nghiệm về cả
hai hệ thống, có thể nói một cách chắc chắn rằng hệ thống Na Uy
KHÔNG phải là cộng sản. Tôi muốn vẽ một bức tranh sau đây về xứ sở
đă chấp nhận tôi: Tôi yêu cha mẹ nuôi và cha mẹ ruột như nhau,
nhưng tôi sống với cha mẹ nuôi và quư trọng cha mẹ ruột.
H. Tôi chưa có dịp gặp mặt ông nhưng tôi thấy ông rất giỏi Anh ngữ.
Ông đă học tiếng Anh như thế nào và ở đâu? Có phải Anh ngữ là ngôn
ngữ thứ hai ở Na Uy? Tôi biết rằng ông đến Na Uy lúc 7 tuổi, bây giờ
ông có nói được tiếng Việt không? Nếu không nói, ông có hiểu được
tiếng Việt không?
Đáp.
Đối với phần lớn người Na Uy, tiếng Anh là ngôn ngữ thứ hai và phần
lớn họ thông thạo Anh ngữ. Hơn nữa tôi đă có cơ hội học tiếng Anh
trong một năm ở một trường trung học Mỹ, cũng như ngôn ngữ chính của
công ty chúng tôi là tiếng Anh v́ chúng tôi có người của nhiều quốc
tịch trong công ty.
Vâng, tôi nói tiếng Việt hoàn toàn trôi chảy trong những giao tiếp
xă hội. Tôi viết và nói nhiều các thuật ngữ chuyên môn; mẹ tôi
thường mắng tôi, như người Việt nói “như cọp ăn bắp rang”. Nhưng xin
hăy tin tôi, tôi sẽ cải thiện tiếng Việt một cách nhanh chóng trước
45 tuổi, và có thể nước Mỹ sẽ là nơi học tiếng Việt tốt nhất ngoài
Việt Nam.
H. Tôi biết ông có vợ người Bỉ, ông nói tiếng Pháp hay tiếng
Flemish? Ông nói được bao nhiêu thứ tiếng? Vợ và hai con ông như thế
nào?
Đáp.
Vợ tôi, Laurence, đến từ Wallonia, phần nước Bỉ nói tiếng Pháp. Ở
nhà chúng tôi nói tiếng Pháp.Tôi học nói tiếng Pháp sau khi tốt
nghiệp trung học. Tôi quyết định học quản lư khách sạn và du lịch ở
một trong những trường tốt nhất ở Thụy Sĩ. Tôi t́m thấy hai trường
tốt nhất là nói tiếng Pháp và tôi không biết một từ tiếng Pháp nào
cả. Với quyết tâm của ḿnh, tôi quyết định dùng mùa nghỉ hè để học
tiếng Pháp ngày đêm ở một trường ngôn ngữ nhỏ ở Spa, Bỉ. Sau bốn
tuần, được trang bị kiến thức cơ bản về tiếng Pháp, tôi đến Viện
Giáo Dục Cao Cấp Glion. Trong hai tuần đầu ở Glion, tôi không hiểu
một tí ǵ, gợi nhớ đến lúc chúng tôi từ Việt Nam đến Na Uy lúc tôi 7
tuổi.
Tôi nói thông thạo tiếng Na Uy, tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Đức và
tiếng Việt và một ít kiến thức cơ bản về tiếng Tây Ban Nha đến đúng
lúc ở Florida. Laurence, vợ tôi nói ba thứ tiếng
và một ít tiếng Đức hay Flemish. Hai con tôi, M&M (Maxim & Mathieu)
nói tiếng Na Uy, tiếng Pháp và ít tiếng Anh, và chúng hiểu ít tiếng
Việt nhờ những giờ cha tôi trông nom chúng.
H.Ông có thường đi du lịch châu Âu không? Ông có bà con hay gia đ́nh
ở đó không? Ông đă đi thăm nước Mỹ bao nhiêu lần. Đâu là khác biệt
lớn nhất giữa Mỹ và Na Uy về con người và văn hóa?
Đáp.
Tôi thường đi du lịch, trước đây tôi đi gần 200 ngày trong một năm.
V́ vậy tôi đă đi tất cả các nước Tây Âu nhiều lần, Tôi đă làm việc ở
vài nước châu Âu trước khi tôi khởi động công ty d2o của tôi vào năm
2000. Cha tôi thỉnh thoảng thăm viếng một vài nước, hầu hết là đi
thăm bà con và các thánh tích Thiên Chúa giáo, như ở Rome, Louvre và
Fatima. Các em tôi cũng du lịch nhiều, hoặc liên quan đến công việc
hoặc trong các kỳ nghỉ. Tôi không nhớ rơ ḿnh đă đi thăm Hoa Kỳ bao
nhiêu lần. Chúng tôi có vài nhóm khách sạn là khách hàng, với các
tổng hành dinh của họ ở Houston, Texas và Hawaii.
Có vài sự khác biệt hoàn toàn giữa văn hóa Mỹ và Na Uy. Trước hết, ở
Mỹ mọi thứ đều to hơn. Nhà cửa, xe cộ, ngân hàng, khách sạn, giường
ngủ và ngay cả miếng nước đá cũng to hơn. Có lẽ sự khác biệt lớn
nhất là xă hội Mỹ tập trung nhiều hơn vào sự thể hiện cá nhân và sự
thành công, nhưng người Na Uy chú trọng và đánh giá cao sự thể hiện
tập thể. Ở Na Uy chúng tôi có một quy luật bất thành văn là bạn
không nên ló đầu ra nếu bạn thành công. Lấy một thí dụ: Một doanh
nhân lái chiếc xe đẹp đến một cuộc họp thương mại. Điều đó có nghĩa
là ông ta thành công. Nếu bạn làm như thế ở Na Uy, điều đó được coi
như bạn đă “cắt cổ” khách hàng. Hoặc bạn đă chi tiêu quá nhiều hay
không chia sẻ đủ với người khác. Điều khác biệt có ư nghĩa nhất
trong văn hóa là bạn có thể tin tưởng người khác khi bắt tay và rất
ít giấy tờ chính thức. Cùng điều đó, có thể bạn cần đến hai luật sư
và một tấn tài liệu.
H. Có nhiều người Việt ở chỗ ông ở không? Ông có thể biết ước lượng
số người Việt sống ở Na Uy?Cha mẹ và các em của ông sống như thế nào
ở Na Uy? Trong tấm h́nh chụp một năm sau khi gia đ́nh ông đến Na Uy,
có 8 người. Họ và bà mẹ trăm tuổi của ông vẫn khỏe mạnh chứ?
Đáp.
Có khoảng 5000 người Na Uy gốc Việt sống ở Olso, gần nơi chúng tôi
sống. Số liệu Văn Pḥng Thống Kê Trung Ương Na Uy đưa ra năm 2009
cho thấy có 19.726 người Việt sống ở Na Uy (0,40% so với dân số 4, 8
triệu dân Na Uy, so với ở Mỹ là 0,55%) trong đó 12.803 người được
coi là thế hệ thứ nhất. Nhóm di dân này lớn thứ sáu ở Na Uy và là
một trong ba nhóm đầu tiên di dân đến Na Uy từ thế giới thứ ba.
Người Việt đầu tiên đến Na Uy ngay sau chiến tranh vào năm 1975.
Nhóm này là một trong ba nhóm thành công nhất và có học nhất kể cả
khi so sánh với người Na Uy khi lên tŕnh độ giáo dục cao.
Bà nội và mẹ tôi đă qua đời vào các năm 1999 và 1998. Cha tôi tái
hôn vài năm sau với một phụ nữ ở Việt Nam, và nay cả hai người sống
ở Drammen, cách chỗ chúng tôi ở 20 phút lái xe.
Tôi tin rằng cha tôi và vợ ông gắn bó với Việt Nam nhiều hơn các
con. Nhưng tôi nghĩ ông đánh giá cao Na Uy như các em tôi và tôi. Ba
trong năm người em của tôi đă lập gia đ́nh và có con.Chúng tôi đă
sống và làm việc ở sáu nước khác nhau, nhưng bây giờ phần lớn đă
định cư ở Na Uy, trừ em gái và em trai út của tôi.
1. Hoàng (37 tuổi) cưới một người Na Uy gốc Việt và họ đă có hai
con. Hoàng là Associated Partner at IBM Business Consulting ở Na Uy.
2. Phương (36 tuổi) độc thân và vừa chuyển từ San Jose ở California
sang Bắc Kinh. Cô là Giám Đốc Pḥng của Khách sạn và Khu nghỉ dưỡng
Shangri-La đặt ở Hong Kong.
3. Dung (34 tuổi) cưới một người Na Uy. Họ có một con trai và sắp có
đứa thứ hai. Dung là Head-Physician ở the University Hospital of
Stavanger
4. Vân (32 tuổi) lấy một người Ha Lan. Họ có một đứa con gái. Vân là
Physical Therapist ở the University Hospital of Gjovik
5. Huy (30 tuổi) độc thân và làm ship broker ở Luân Đôn.
Như đă nói ở trước, bà nội tôi qua đời vào tháng hai năm 1999 và bà
thọ 107 tuổi. Vua Na Uy đă gởi lời chúc mừng riêng đến bà khi bà kỷ
niệm sinh nhật 100 tuổi. Bà được ghi vào danh sách những người Na Uy
cao tuổi nhất. Bà vẫn như c̣n sống trong các buổi nói chuyện của
chúng tôi giữa các thanh viên trong gia đ́nh.
H. Ông có thể mô tả một cách khái quát các mùa ở Na Uy? Thời tiết
như thế nào vào mùa hè? Có thực là mặt trời rất khó mọc ở Na Uy?
Olso cách Bắc cực khoảng 1000 dặm nên điều này có thể xảy ra? Làm
thế nào ông có thể thích sống ở một xứ sở có mặt trời lúc nửa đêm?
Đáp.
Na Uy, xứ sở của người Vikings, được biết tới v́ các đường bờ biển
go62 ghề, chia cắt bởi các vịnh lớn và hàng ngàn ḥn đảo. Qua khắp
Na Uy, người ta có thể t́m thấy những phong cảnh tuyệt đẹp và gây ấn
tượng mạnh mẽ. Bờ biển phía tây của miền nam Na Uy và bờ biển phía
bắc Na Uy phô bày một vài cảnh bờ biển gây ấn tượng nhất trên thế
giới. Hội Địa Lư Quốc Gia đă liệt kê các vịnh Na Uy đứng hàng đầu
hấp dẫn du lịch của thế giới.
Do ḍng hải lưu Gulf Stream và luồng gió tây thổi, Na Uy có nhiệt độ
cao hơn và nhiều mưa hơn mong đợi ở cùng vĩ tuyến bắc, nhất là dọc
theo bờ biển. Đất liền có bốn mùa rơ rệt, với mùa đông
lạnh hơn và ít mưa hơn. Phần cực bắc có khí hậu cận bắc cực gần
biển, trong khi Svalbard có khi1 hậu bắc cực lănh nguyên (?). Các
phần phía nam và phía tây của Na Uy có nhiều mưa hơn và có những mùa
đông ôn ḥa hơn phần đông nam. Những phần đất thấp chung quanh Olso
có mùa hạ ấm áp và nhiều nắng nhất nhưng cũng có thời tiết lạnh và
tuyết trong mùa đông (nhất là vùng nội địa). Nhiệt độ trung b́nh đă
tăng lên trong những thập kỷ vừa qua, giảm bớt những ngày tuyết phủ
ở vùng đất thấp.
Vào mùa hè, bạn có thể đọc báo ngoài trời sau nửa đêm. Đặc biệt ở
phía bắc, bạn có thể thấy mặt trời 24 giờ trong mùa hạ. Xa hơn về
phía nam, như ở Olso, có vài ngày trong mùa hạ chúng ta có thể hưởng
mặt trời 24 giờ. Tôi muốn nói Na Uy là một nơi tuyệt vời để sống,
nhất là ở phần phía nam của Na Uy. Chúng tôi hưởng thụ bốn mùa rơ
rệt: mùa hạ không quá nóng và chúng tôi không có vấn đề với ruồi và
muỗi. Mùa đông lạnh và khô, điều này bảo đảm cho tuyết ổn định và có
thể trượt tuyết mỗi năm.
H. Ông hi vọng sẽ bán công ty d2o trong 10 năm và chuyển đến Mỹ. Tại
sao là Mỹ và Florida mà không phải nơi nào khác?
Đáp.
Tôi nghĩ đây là sự hiểu lầm. Như đă xác định trong bài báo cuối cùng
về tôi, tôi nghĩ d2o sẽ được bán v́ chúng tôi đă nhận được vài đề
nghị, và mục đích của tôi luôn luôn là muốn làm chủ một chuỗi khách
sạn. Việc chuyển đến Mỹ sẽ diễn ra khoảng tháng 11,12 năm nay. Đây
là sự di chuyển kinh doanh chiến lược tự nhiên cho chúng tôi sau khi
đă thâm nhập thị trường Scandinavian và một phần châu Âu. Trước hết,
kỹ nghệ khách sạn Mỹ là lớn nhất thế giới, thứ hai phần lớn tổng
hành dinh của các tập đoàn khách sạn quốc tế lớn nhất đều đặt ở Mỹ.
Cuối cùng nhưng không phải kém quan trọng nhất là văn hóa kinh doanh
khách sạn Mỹ thích khái niệm điều hành và giải pháp mà chúng tôi đă
đề nghị, nó là duy nhất trên nền tảng toàn thế giới.
Có hai lư do chính tại sao chúng tôi chọn Florida: 1. Chúng tôi cần
ở bờ biển phía tây gần châu Âu để khỏi khác biệt nhiều về thời gian.
2. Florida có thể là nơi tốt nhất ở Mỹ để đầu tư vào một ngôi nhà
trong viễn cảnh đầu tư từ 3-5 năm.
H. Ông nói và tôi đồng ư: “Những đàn ông và phụ nữ giàu có quyền lực
lớn hơn để ảnh hưởng tới xă hội.” Và ông bày tỏ ước muốn có ảnh
hưởng lớn hơn trong xă hội một khi ông đạt được mục đích, ông dùng
quyền lực của ḿnh một cách khác như thế nào? Nếu ông có thể nói với
chúng tôi, những mục đích của ông là ǵ?
Đáp.
Tôi muốn dùng quyền lực của ḿnh để giúp đỡ những người trẻ trong
việc thực hiện giấc mơ và sử dụng tốt nhất tiềm năng của họ, thông
qua việc nâng cao/nhấn mạnh đến tầm quan trọng của giáo dục ở mọi
tŕnh độ và nâng cao tính tự trọng ở những người trẻ tuổi.
Ba mục đích quan trọng nhất của đời
tôi là:
Về cá nhân: Các con tôi hạnh phúc và thành công trong giới
hạn riêng của chúng thông qua việc chăm sóc, yêu thương và giáo dục
mà chúng nhận được.
Về trách nhiệm xă hội: Bằng sự thành công trong cuộc đời
riêng và nghề nghiệp, tôi muốn chia sẻ với thế hệ trẻ hơn tài chuyên
môn, giấc mơ và số phận của tôi.
Về nghề nghiệp: PMI (giải pháp chúng tôi cung cấp cho công
nghệ mến khách) trở thành tiêu chuẩn công nghệ mến khách của các
hoạt động; và dĩ nhiên là sở hữu một chuỗi khách sạn.
H. Ông đă về Việt nam lần nào chưa? Ông nghĩ ǵ về VN ngày nay?VÀ
ông mong ước ǵ cho người Việt và dân tộc Việt.
Đáp.
Sau khi tôi học ở Thụy Sĩ và Trường Huấn Luyện Sĩ Quan của Hải Quân
Hoàng Gia Na Uy, tôi đă đi Việt Nam trong 3 tháng. Trong 3 tháng đó,
tôi làm việc cho một công ty Na Uy đang thực hiện dự án t́m kiếm thị
trường, và tôi có cơ hội tham dự một vài khóa về ngôn ngữ và lịch sử
VN ở một trường đại học tại Sài G̣n. Dự án t́m kiếm thị trường cho
phép tôi đi lại và cảm nhận những văn hóa khác biệt ở các vùng khác
nhau của VN. Cha tôi và người vợ mới của ông thăm Việt Nam hầu như
hàng năm. Các em tôi và gia đ́nh của họ thăm Việt Nam ít nhất một
lần.
Laurence và tôi quyết định đi thăm VN và bà con của chúng tôi khi
M&M độc lập hơn, như vậy khoảng 2-3 năm nữa.
Mặc dù nhân dân VN đă chịu nhiều đau khổ, tôi muốn tin rằng, một
cách tổng quát, dân tộc tôi đă không bao giờ có một tương lai tươi
sáng hơn điều mà những sự phát triển hiện thời có thể đưa đến. V́
vậy tôi yêu cầu đồng bào VN khắp toàn thế giới, nhất là các thế hệ
già, cố gắng quên đi quá khứ khổ đau và chuyện ai đúng ai sai. Đây
là lúc cần tập trung vào việc làm thế nào để đất nước chúng ta mạnh
lên và giúp đỡ con cháu chúng ta. Chúng tôi mong đợi một ngày nào
đó, một người lănh đạo VN đến Olso, vào dịp này trong năm, để nhận
giải Nô Ben Ḥa B́nh.
Mơ ước cao nhất của tôi về Việt Nam và dân tộc là một ngày nào đó
trở nên như Na Uy – giữ vị trí người kiến tạo ḥa b́nh ở vùng Đông
Nam Á. Đây là một sự mơ tưởng, và như bất cứ mơ tưởng nào khác –
chúng ta chưa biết cách nào đạt đến nhưng chúng ta biết một điều:
Chúng ta cần hơn một người chia sẻ mơ ước này.
H. Cám ơn rất nhiều về thời gian và sự chân thật của ông. Chúng tôi
hi vọng rằng ông sẽ sớm đạt được những mục đích của ḿnh.
Đáp.
Một lần nữa cám ơn ông đă cho tôi cơ hội này. Tôi nói
so long (tạm biệt kiểu Mỹ) hơn là
good bye.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Intervju med
Spesialrådgiver,
Arne Thomassen (28.okt.2008)

Arne Thomassen
Hei Arne Thomassen, jeg er vinofs reporte som vil gjerne stille deg noen spørsmål i forkant
av møtet om etableringen av rådet/utvalgt for den flerekulturelle
befolkninge i Akershus.
Vinof: Hva er
ditt navn ? :
Arne Thomassen: Arne Thomassen
Vinof:
Hva er
din stilling i Akershus fylkeskommune?
Arne Thomassen:
Jeg har tittel Spesialrådgiver og er utdannet sosialantropolog med
minoriteter og urbefolkning som spesialfelt. Har også praktisk bakgrunn fra
musikkbransjen og medier.
Vinof:
Og hva
jobber du for?
Arne Thomassen:
Jeg jobber med flere felt: Stillingen er i stor grad knyttet opp mot feltene
flerkultur og mangfold og tilhørende tilskuddsordninger. Dessuten jobber jeg
med saksbehandling av enkelt-søknader som blir sendt inn vedrørende tiltak,
prosjekter og arrangement på musikkområdet. Vidre, jobber jeg med
Dokumentasjonssenter for musikk i Akershus som er tilknyttet
Fylkesbiblioteket i Akershus. Hvor vi har jobbet med og jobber med å bygge
opp en samling bestående av CD'er, DVD'er, bøker, noter, etc... som
befolkningen kan låne og benytte. Og tilsist har jeg ansvar for
virksomhetens nettsider og informasjon.
Vinof:
Hva
forventer du de innvandrerorganisasjoner som deltar på møtet i dag?
Arne Thomassen:
For det første at de tar opp og vurderer hva etableringen av innvandrerråd
tilknyttet fylkeskommunen kan betyr for den flerkulturelle befolkningen i
Akershus og om de mener at å sitte i et slikt råd kan gjøre at man får
adgang til og innflytelse over beslutningsprosesser på regionalt nivå. Og om
man tror at dette har betydning for demokratiutviklingen i regionen.
Dessuten at kjennskapet til offentlige systemer øker og at det politiske
nivået får bedre kjennskap til innvandrerfeltet og hva som opptar den
flerkulturelle befolkningen.
Vinof:
Hvorfor bør man ha et eget råd for den flerkulturelle befolkningen i
Akershus?
Arne Thomassen:
Jeg tror det kan gi økt fokus til feltet og gjøre at både det administrative
og politiske systemet får et litt bedre beslutningsgrunnlag og at dere får
mer kjennskap til det offentlige systemet på dette nivået. Man kan gi
direkte input til de saker som tas opp i det politiske systemet i
fylkeskommunen. Det betyr i minste fall at poltikere og administrasjonen vet
hva man mener og i beste fall at man får saker gjennomført som kan ha
betydning for befolkningen.
Vinof:
Hva
ligger bak idéen?
Arne Thomassen:
Det er å øke den demokatiske medinnflytelse og påvirkning. Dessuten de
momenter som er bekrevet ovenfor.
Vinof:
Hvorfor venter Akershus fylke lenge med etablering av eget råd for den
flerkulturelle befolkningen i Akershus?
Arne Thomassen:
Det er vel ikke noen enkelt forklaring på det, men noe går ut på å få
erfaring med hvilke modeller som virker og det å høste erfaringer fra
pilot-prosjekter. Og noe ligger i kapasitet og ressurser i systemet.
Vinof:
Hva
er det viktigste for innvandrerorganisasjoner å ta hensyn til når det rådet
for den flerkulturelle befolkningen i Akershus skal etableres framover?
Arne Thomassen:
Jeg tror en ting er å etablere en form for handlingsplan som fokuserer på
noen få viktige saker, og ha litt tålmodighet for tregheten i systemet
(motstand) samtidig som man også må være litt utålmodig. Skynde seg sakte
for å si det på den måten. Og være god på å informere og ha dialog med
medlemmene som kan være en god referansegruppe for representantene i rådet.
Det kan også være mye (nytt) å forholde seg til over en viss tid.
Vinof:
Tusen
takk for at du stille opp for intervjuet. Vi vil gjerne treffe deg neste
gang.

Et kjapt intervju med Suiha Nadarajah
som har ansvarlig for
kultur
opplæring i Tamilsk kultursenter på Lørenskog i Akershus...

Vinof: Hva heter du?
Suiha Nadarajah:
Suiha Nadarajah
Vinof: Hvilken organisasjon representerer du for idag?
Suiha Nadarajah:
Jeg representerer for Tamilsk Kultursenter i Lørenskog
Vinof: Hva er din stilling eller oppgave i organisasjonen?
Suiha Nadarajah:
Jeg har jobben som ansvarlig for kultur opplæring
Vinof:
Hvor lenge har du vært
i din organisasjon?
Suiha Nadarajah:
Bare 2 år
Vinof: Hva syns du om møtet?
Suiha Nadarajah:
Jeg synes dette møtet er kjempe bra, fordi gjennom
rådet for den flerkulturelle befolkningen i Akershus kan vi fremme våre
saker til fylket.
Vinof:
Har du tenkt å være/sitter i
rådet
for den flerkulturelle befolkningen i Akershus?
Suiha Nadarajah:
Ja jeg kan godt tenker meg, men jeg er litt tvil om hvor mye
tid jeg bruker i rådet. Jeg er avhengig tiden, jeg har mye å gjøre med andre
oppgaver i forenningen.
Vinof: Tusen takk

Et kjapt intervju med Firset
Moradi, representerer for Den kurdiske kvinneorganisasjonen
i Akershus

Vinof:
Hva heter du?
Firset
Moradi:
Firset
Moradi
Vinof: Hvilken organisasjon representerer
du for idag?
Firset
Moradi:
Jeg representerer for
den kurdiske kvinneorganisasjonen i Akershus
Vinof: Hva syns du om møtet
idag?
Firset
Moradi:
Jeg synes det er kjempe
fin for oss og for de andre organisasjoner
Vinof:
Har du tenkt å være/sitter i
rådet
for den flerkulturelle befolkningen i Akershus?
Firset
Moradi:
Ja, det er jeg, helt klart!
Vinof: Hvorfor det?
Firset
Moradi:
Jo, det er fordi, det er
fint for meg og for min organisasjon å
delta i rådet. Der kan vi få mer infor og vite hva som skjer eller foregår
i rådet.
Vinof: Tusen takk

Intervju med
sosialantropolog Whyn Uyen Lam av foreningen VINOF
Oversetter av:
Daniel Nguyen

Ingress:
VINOF har denne gangen intervjuet den
kvinnelige forskeren og sosialantropologen Whyn Uyen Lam. Hun er en engasjert og (nang
no?) gjennom sitt arbeide for vietnamesiske
unge i Oslo. Hun var sist i fokus da hun
stilte til intervju i Aftenposten i
forbindelse med opprullingen av
hasjplantasjene der de fleste bakmenn var
vietnamesere. Hennes uttalelser i intervjuet
har skapt oppstyr og støy i det
vietnamesiske miljøet.
Whyn Uyen
Lam er også kjent gjennom sin aktivitet og
deltakelse i en rekke organisasjoner og
foreninger som FUG (Foreldreutvalget for
grunnskolen), Vietnamesisk barne- og
ungdomsforening og Minoritetsspråklig
Ressursnettverk (MIR) der hun fungerer som
leder. MIR er en organisasjon der
hovedtanken er at foreldre skal være viktige
støttespillere for unges innsats på skolen.
I tillegg
har hun vakt oppmerksomhet gjennom en rekke
innlegg og artikler om minoritetsungdom og
utdanning som er publisert ulike steder. I
oppslaget ”I skyggen av vietnamesisk veltilpassethet” (Artikkel i ”Det nye Oslo”
nr.2/2003) omtales hennes undersøkelser om
rusmisbruk blant minoritetsungdom, der hun
gjennom håndboka ”Vietnamesere vanker ikke i
gjenger” peker på ukjente sider av
integreringsprosessen. I ”Vietnamesere
straffes mer enn gjennomsnittet”
(magasinartikkel Dagbladet, 28.04.2005)
kommer også Whyn Uyen Lam med interessante
betraktninger om sammenhengen mellom unge
vietnameseres motivasjon og innsats på
skolen og gjengkriminalitet.

Vinof:
Vel møtt Uyen, kan våre lesere få vite litt
om din bakgrunn?
Whyn Uyen
Lam: Jeg kom til Norge da jeg var 5 år
som båtflyktning og begynte i barnehage i
Bergen. Jeg gikk på skole i Bergen til jeg
var ferdig med ungdomsskolen. Da flyttet min
familie til Australia, der vi bodde et år.
Da vi kom tilbake gikk jeg på Katedralskolen
i Bergen på IB linjen. Så begynte jeg på
universitetet og tok hovedfag i
sosialantropologi. Jeg fikk da et Fulbright
stipend for å studere et år i New York, der
jeg begynte å forske på vietnamesiske
ungdommer.
Vinof:
Kan du også
fortelle om dine foreldre?
Whyn Uyen
Lam: Min far er lærer fra Vietnam og
jobbet som morsmålslærer i Bergen før han
ble pensjonert. Min mor jobber med regnskap
i Bergen kommune.
Vinof:
Din hovedfagsoppgave i Sosialantropologi ble
til gjennom feltstudier i Vietnam. Hvilke
fordeler og ulemper ser du dette har hatt?
Whyn Uyen
Lam: Jeg gjorde feltarbeid i Vietnam for
å se på livssituasjonen til vietnamesiske
kvinner. Jeg synes dette var veldig
interessant og jeg lærte mye. Det
vanskeligste med oppgaven var nok å forstå
hvordan de tenker siden jeg har vokst opp i
Norge og har en del norske verdier knyttet
til likestilling. Mange kvinner i Vietnam er
mer avhengig av mennene og tåler mer dårlig
oppførsel fra mennene sin side som kvinner i
Vesten aldri ville gått med på.
Vinof:
Enkelte har hevdet at ditt hovedfagsarbeid
har medført at du har utviklet sympati for
kommunistene i Vietnam. Hva slags tanker har
du om dette?
Whyn Uyen
Lam: Jeg har aldri jobbet politisk, men
har alltid hatt et samfunnsperspektiv der
jeg vil belyse situasjonen til de som har
det vanskelig. Fordi jeg ikke har vært
tydelig anti-kommunistisk, tror mange at jeg
støtter kommunismen. Det er helt feil. Jeg
tror på demokrati og ønsker at alle skal få
like muligheter.
Vinof:
Hvor jobber du nå og hvordan er en typisk
arbeidsdag for deg?
Whyn Uyen
Lam: Jeg jobber deltid som daglig leder
i MiR (Minoritetsspråklig Ressursnettverk – www.mirnett.org) og resten av tiden jobber
jeg i mitt eget firma, Culture Consulting,
der jeg jobber med prosjekter for å øke
private og offentlige virksomheters
forståelse av det flerkulturelle Norge og
øke deres kompetanse på dette feltet. Jeg
jobber også med forskning og spesielt et
prosjekt om hvorfor noen innvandrere lykkes
i Norge. Min jobb er veldig fleksibel og
variert. Ingen dag er den samme.
Vinof: I
forbindelse med intervjuet du ga ulike
medier 22. februar om cannabisavsløringene:
Har ditt arbeid som forsker blant det
vietnamesiske miljøet gjort at du kjente til
en del forhold i cannabissaken eller stilte
du opp fordi du følte at det var så mye
oppmerksomhet rettet mot vietnamesere slik
at det var viktig at du bidro til å belyse
situasjonen?
Whyn Uyen
Lam: Jeg forsker ikke på dette området,
men kjenner litt til miljøet fordi jeg har
jobbet med ungdommer i risikosonen før og
hjelper folk med forskjellige ting gjennom
min jobb i MiR.
Vinof:
Det er blitt avslørt over 35 hasjplantasjer
siden den første ble oppdaget i oktober ifjor. Tror du avsløringene har kommet som
en tilfeldighet eller har dette vært
resultatet av en langvarig etterforkning?
Whyn Uyen
Lam: Jeg vet ikke så mye om dette.
Vinof:
Tilbake til ditt arbeid som forsker. Du
stilte opp til nettprat i Aftenposten kort
tid etter oppslagene i media. Har du fått
negative reaksjoner på dine uttalelser?
Whyn Uyen
Lam: Egentlig ikke. Det eneste var den
misforståelsen om at mange vietnamesere
kjenner til dette. Det hadde jeg aldri sagt,
men journalisten skrev det. Heldigvis rettet
de opp i dette dagen etter.
Vinof:
Har du noen pågående eller kommende
forskningsprosjekter?
Whyn Uyen
Lam: Jeg jobber med et prosjekt for å se
på hvorfor noen innvandrere lykkes i det
norske samfunnet. Jeg sammenligner 6
vietnamesere, 6 pakistanere, 6 somaliere og
6 nordmenn for å se om det er det samme som
gjør at de forskjellige personene lykkes
eller om det er kulturelle eller
klassemessige forskjeller.
Vinof:
Et av dine tilsvar på nettpraten kan
oppsummeres slik: Nord-Vietnam er en utarmet
landsdel og befolkningen lever under en
diktatorisk regime som er gjennomsyret av
korrupsjon. Dette gjør at befolkningen blir
mer desperate og tilbøyelig for kriminell
atferd. Er kommunismen derfor en ideologi
som har mislykkes i Vietnam?
Whyn Uyen
Lam: Jeg tror at alle kommunistiske land
har mislykkes. Mange kaller seg
kommunistiske, men er i realiteten diktatur.
Jeg tror på demokrati.
Vinof:
Hva slags tanker har du om aktiviteten ved
vietnamesiske organisasjoner i Norge fra
tidligere tider og fram til i dag?
Whyn Uyen
Lam: Jeg tror at de fleste vietnamesiske
organisasjoner ikke har fungert så veldig
bra. Mange har gode intensjoner, men det er
ikke lett å gjøre noe i praksis fordi
vietnamesere har ikke noen kultur for
organisasjonsarbeid. Det fleste har nok med
seg selv og sin egen familie.
Vinof:
Og dine tanker om aktiviteten ved foreningen VINOF?
Whyn Uyen
Lam: Jeg kjenner ikke så godt til deres
organisasjon, men jeg ser på nettsiden deres
at dere prøver å oversette nyheter til
vietnamesisk og det er bra slik at de som
ikke kan norsk kan følge litt med i
samfunnet.
Vinof:
Som forsker blant vietnamesiske barn og unge
i Norge: Hvilke råd vil du gi til den
oppvoksende generasjon?
Whyn Uyen
Lam:
Jeg tror det er
viktig å jobbe hardt og prøve å følge dine
drømmer. Ikke la noen andre trakke på deg,
men hold på din integritet. Det viktigste er
å bli et godt menneske, ikke å bli lege
eller ingeniør for at andre skal se opp til
deg. Gjør det du har lyst til fordi det er
ditt liv og du må jobbe med det resten av
livet, ikke naboen.
Vinof:
Har du noen visjoner og drømmer om
vietnamesere som bor i Norge?
Whyn Uyen
Lam: Jeg tror at vietnamesere i Norge
generelt er arbeidssomme og ambisiøse. Det
vil alltid være noen kriminelle som vil
ødelegge dette bildet, men jeg tror ikke vi
bør tenke så mye på det. Vi kan ikke påta
oss skylden for det noen få mennesker gjør.
De fleste vietnamesere vet hvilke folk det
er snakk om. Mange nordmenn er jo
kriminelle, men ikke alle nordmenn føler seg
skyldige når f.eks MC gjengene Bandidos og
Hells Angels dreper hverandre .
Vinof:
På vegne av VINOF vil vi takke deg for at du
stilte opp til intervju og vi håper vi hører
fra deg igjen.
Whyn Uyen
Lam: Takk for at dere ville intervjue
meg.
Intervju utført
av: Chuong Dam, Hiep Nguyen
Oversetter av:
Daniel Nguyen
Oslo 14.04.2008

Phỏng vấn
nữ
nghiên cứu gia
nghành nhân chủng xă hội
(sosialantropolog),
Whyn Uyen Lam (04.04.2008)
Ngỏ:
Mục phỏng vấn của VINOF
kỳ này đưa bạn đọc
gặp gỡ với Sosialantropolog Whyn Uyen Lam, nghiên cứu
gia nghành nhân chủng xă
hội. Cô là người tích cực, năng nổ qua nhiều hoạt động văn hóa cho thanh thiếu
niên Việt nam tại Oslo. Ngày 22.02.08 Uyên đă lên tiếng trả lời
phỏng vấn trên mạng aftenposten.no, quanh sự kiện
một số người Việt trồng cần sa bị cảnh sát tố giác, gây sôi nổi trong Cộng đồng
người Nauy gốc Việt trong thời gian qua.
Whyn Uyen Lam cũng được nhiều người và dư luận biết
đến qua những hoạt động có tính cách văn hóa giáo dục ở một vài cơ quan, đoàn
thể mà cô đă tham gia với vai tṛ cố vấn hướng dẫn như: Thành viên trong Ủy Ban
phụ huynh cấp tiểu học ( Foreldreutvalget for grunnskolen (FUG) ),Hội Trẻ Em và
Thanh Thiếu Niên Việt Nam (Vietnamesisk Barne- og ungdomsforening) hiện tại Uyên
là trưởng ban một Hội đoàn thiện nguyện mang tên (Minoritetsspråklig
ressursnettverk(MiR)), với ư tưởng cha mẹ là nguồn trợ lực chính cho việc học
của trẻ nơi học đường.
Ngoài những bài viết của Whyn Uyen về giới trẻ
ngoại kiều, giáo dục học đường tại các thư mục trên nett, đă tạo được sự chú ư
rất nhiều. Một loạt bài đă được báo chí trích đăng như "I skyggen av
vietnamesisk veltilpassethet”, hay nhận định của cô đăng trên nhật báo
Dagbladet, năm 2005 với tựa đề: ”Vietnamesere straffes mer enn gjennomsnittet”. Hoặc với cuốn sách nhan đề ”vietnamesere vanker ikke i gjenger” đă ra mắt cách
đây mấy năm trước.

Ảnh:Whyn Uyen Lam
Vinof: Chào
Uyên, cho Vinof và độc giả biết một chút về
lai lịch của Uyên ?
Uyên: Uyên đến Na Uy khi mới 5 tuổi, theo
dạng thuyền nhân, và Uyên bắt
đầu từ vườn trẻ tại Bergen. Uyên
học tại đó đến hết cấp Trung học đệ nhất cấp. Gia đ́nh dời sang Australia, sống
tại đó một năm. Khi trở lại Na Uy, Uyên học trường Katedralskolen tại Bergen,
lớp IB (International
Baccalaureate). Rồi Uyên tiếp tục học đại học, môn nhân chủng
xă hội.
Uyên nhận học bổng Fullbright (1), học một năm tại New York, tại đó Uyên bắt đầu
nghiên cứu về tuổi trẻ Việt Nam.
Vinof: Uyên có thể kể thêm về gia đ́nh bố
mẹ, được không ?
Uyên: Cha Uyên là giáo viên tại Việt Nam và là giáo viên tiếng Việt tại
Bergen, trước khi ông về hưu. Mẹ Uyên làm kế toán cho Công xă Bergen.
Vinof: Được biết luận án tốt nghiệp của Uyên
được thực hiện tại Việt Nam. Những thuận lợi và trở ngại như thế nào ?
Uyên: Uyên làm luận án tốt nghiệp tại Việt Nam, nghiên cứu về t́nh trạng
sống của người phụ nữ Việt Nam. Uyên nghĩ đó là điều rất thú vị và Uyên đă học
được khá nhiều. Điều khó nhất của công việc là hiểu cho đúng mức những ǵ họ đă
nghĩ, bởi Uyên trưởng thành tại Na Uy, chịu ảnh hưởng
phần nào giá trị của Na Uy, liên quan đến sự b́nh đẳng nam nữ. Nhiều phụ nữ tại
Việt Nam bị lệ thuộc khá nhiều vào người đàn ông, chịu đựng
sự đối xử tệ hại của người chồng mà đàn bà
phương Tây không bao giờ chấp nhận.
Vinof: Theo chúng tôi biết, trong thời gian
Uyên làm luận án có dư luận cho rằng: việc Uyên về Việt Nam làm luận án nghiên
cứu như vậy có tính cách thân cộng. Uyên nghĩ sao về chuyện này ?
Uyên: Uyên chưa bao giờ làm chính trị, nhưng luôn có một quan điểm xă hội,
qua đó Uyên giải thích t́nh trạng đưa đến những khó khăn. Bởi v́ Uyên chưa bao
giờ chống Cộng một cách rơ ràng, nên nhiều người nghĩ rằng Uyên ủng hộ Cộng sản.
Điều đó hoàn toàn sai. Uyên tin tưởng thể chế dân chủ và ước mong mọi người sẽ
có cơ hội như nhau.
Vinof: Hiện tại Uyên đang làm việc ở đâu, và
một ngày làm việc của Uyên được bắt đầu như thế nào ?
Uyên: Uyên hiện làm việc bán phần, đồng thời là trưởng nhóm của MiR
(Minoritetsspråklig Ressursnettverk-www.mirnett.org) (1) và thời gian c̣n lại
Uyên làm việc cho văn pḥng riêng của ḿnh là
Cultur Consulting, (2) nơi đó Uyên làm việc với các dự án, làm phát triển sự
hiểu biết về xă hội đa văn hóa Na Uy, của các cơ quan tư và công, và làm phát
triển khả năng của họ trong lănh vực này. Uyên cũng làm việc nghiên cứu , đặc
biệt với dự án về lư do tại sao người tỵ nạn đă thành công tại Na Uy. Công việc
uyển chuyển và thay đổi. Không ngày nào giống ngày nào.
Vinof: Công việc của Uyên là nghiên cứu, vậy
sự phát hiện người Việt trồng cần sa của cảnh sát Nauy trong thời gian qua, thực
ra đă nằm trong lĩnh vực nghiên cứu của Uyên hay do báo chí, dư luận người bản
xứ chú tâm nhiều đến vấn đề này nên đă khiến Uyên có cuộc tiếp xúc với giới
truyền thông hôm 22.02.08 vừa qua ?
Uyên: Uyên không nghiên cứu trong lănh vực này, nhưng biết ít nhiều về môi
trường này, bởi v́ Uyên đă từng làm việc với nhiều thanh, thiếu niên trong hoàn
cảnh đầy rủi ro, nguy hiểm trước đây; và giúp nhiều người, nhiều việc khác nhau,
qua việc Uyên làm tại MiR.
Vinof: Từ tháng 10 năm 2007 cho đến nay,
cảnh sát đă phát hiện liên tiếp trên 35 vụ trồng cần sa. Vậy theo Uyên, đây là
kết qủa bất ngờ của công việc điều tra, hay cảnh sát đă theo dơi sự việc này từ
lâu ?
Uyên: Uyên không biết nhiều về điều này.
Vinof: Trở lại công việc nghiên cứu. Việc
Uyên trả lời trực tuyến trên mạng aftenposten.no với độc giả vừa qua. Sau sự
việc này Uyên có nhận được sự phản hồi nào từ bên ngoài có tính cách tiêu cực
không ?
Uyên: Thật sự không. Điều duy nhất là sự hiểu lầm và nhiều người Việt Nam
đă biết đến sự việc này. Cái mà Uyên chưa bao giờ nói, nhưng phóng viên lại viết
ra. May thay, họ đă sửa lại điều này ngay ngày hôm sau.
Vinof: Hiện tại, Uyên đang có chương tŕnh
nghiên cứu nào nữa không ?
Uyên: Uyên đang làm việc với dự án về lư do tại sao người tỵ nạn lại thành
công tại xă hội Na Uy. Uyên so sánh trường hợp 6 người Việt, 6 người Pakistan, 6
người Somali và 6 người Na Uy, để xem xét, điều ǵ giống nhau khiến cho những
con người khác nhau này đạt đến sự thành công.Nền văn hóa, hay giai cấp xă hội
đă tạo nên sự khác biệt.

Ảnh: Một buổi thuyết tŕnh của Uyên
Vinof: Qua sự trả lời với một độc giả trên
Online, Uyên nhận định rằng: miền bắc Việt Nam nghèo nàn, người dân sống dưới
chế độ tham nhũng, độc tài. Từ xă hội đó tạo ra những con người “mer desperate”
tuyệt vọng, mang nhiều nổi chán chường, . Như vậy, có phải chế độ Cộng Sản
không thích hợp với đất nước chúng ta hay không ?
Uyên: Uyên nghĩ rằng các nước Cộng sản không thành công. Nhiều nước tự cho
ḿnh theo chế độ Cộng sản, nhưng thực chất là chế độ độc tài. Uyên tin vào thể
chế dân chủ.
Vinof: Uyên có suy nghĩ ǵ về những hoạt
động của các Hội đoàn người Việt tại Na-uy từ trước tới nay ?
Uyên: Uyên nghĩ rằng phần nhiều các hội đoàn người Việt không hoạt động thật
tốt. Nhiều hội đoàn có ư hướng tốt, nhưng không dễ làm một điều ǵ đó trong thực
tế, bởi v́ người Việt không có một nền văn hóa về những hoạt động hội đoàn. Phần
nhiều họ hướng về gia đ́nh và bản thân họ.
Vinof: Cảm tưởng của Uyên về hoạt động của
Hội Người Na-Uy Gốc Việt (VINOF) ?
Uyên: Uyên không biết nhiều về hội đoàn VINOF, nhưng có xem trên trang mạng,
Uyên thấy các anh cố gắng dịch tin tức sang tiếng Việt, và điều đó tốt cho những
ai không am hiểu nhiều tiếng Na Uy, hoà nhập phần nào vào xă hội.
Vinof: Là một nhà nghiên cứu, từng làm việc
và tiếp xúc nhiều với trẻ em, thanh thiếu niên Việt nam tại Na-Uy, Uyên có ǵ
muốn nhắn gởi đến thế hệ trẻ này không ?
Uyên: Uyên nghĩ rằng điều quan trọng là cố gắng làm việc và theo đuổi giấc
mơ của chính ḿnh. Đừng để người khác lôi kéo ḿnh, hăy giữ vững nhân cách. Quan
trọng nhất là trở nên một người tốt, đừng trở thành một bác sĩ hay kỹ sư để cho
người khác phải kính trọng ḿnh.Làm những điều bạn mong ước, v́ đó là cuộc đời
của ḿnh, và bạn phải làm việc đó cho đến hết cuộc đời, không phải người hàng
xóm làm cho bạn.
Vinof: Hoài bảo riêng của Uyên? Uyên có
“Visjon” tạm dịch là viễn kiến về Cộng đồng người Việt tại Na-Uy hay không ?
Uyên: Uyên nghĩ rằng người Việt Nam ở Na Uy, nói chung, làm việc chăm chỉ và
có nhiều hoài băo. Luôn có một vài t́nh trạng h́nh sự phá hoại đi h́nh ảnh đó,
nhưng Uyên không nghĩ chúng ta cần suy nghĩ nhiều về điều này. Chúng ta không
thể nhận lỗi lầm, do một vài người gây ra. Phần nhiều người Việt biết rằng,
người ta nói về những người làm lầm lỗi đó, là ai. Nhiều người Na Uy cũng là
người tội phạm h́nh sự, nhưng không phải tất cả người Na Uy nghĩ họ có tội,
chẳng hạn, khi nhóm băng đảng MC Bandidos và Hells Angles giết nhau.
Vinof: Thay mặt Hội Người Na-Uy Gốc Việt
(VINOF), cảm ơn Uyên đă dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn hôm nay, và mong được
gặp lại Uyên trong những lần tới.
Uyên: Cám ơn Vinof đă
có cuộc phỏng vấn.
Ghi chú
(1) Cựu thủ tướng
Na Uy, ông Bondevik, và một vài chính khách, cũng học ở Mỹ với học bổng này.
(2)
Có thể hiểu:
Mạng lưới làm việc về tài nguyên của những người nói ngôn ngữ thiểu số.
(3)
Có thể hiểu:
Tư vấn về văn hóa
Thực hiện phỏng vấn: Chương Đàm & Thanh Hiệp
Intervju med norsk journaliststudent, Ralf
Lofstad (25.04.07)

Ralf Lofstad
Vinof:
Hei Ralf
Lofstad, Hyggelig å treffe deg !
Ralf Lofstad:
Takk
det samme, Jeg setter pris på å bli invitert til dette møtet
Vinof:
Litt om deg
selv og hva med din første inntrykk om sist reisen til
Vietnam ?
Ralf Lofstad: Jeg ble født i Sai Gon i 1974, men ble
adoptert av norske foreldre, vokste opp på vestlandet. Jeg har
ikke vært i Vietnam før, men ble veldig facinert av landet og
reiser gjerne tilbake.
Vinof: Gjennom
massemedia i første april, fikk vi vite at du ble pågrepet på
hotellet i Vietnam på 05.04.07 mens du holder å jobbe med
eksamensoppgave om utviklingsland ved journaliststudiet på
Høyskole i Oslo. Kan du fortelle oss hva som
skjedd med
deg i Ho chi Minh byen ?
Ralf Lofstad:
Jeg skulle intervujer de studenter I forbindelser med oppgaver,
men myndigheter visste dette og politiet tok meg til avhør i
til sammen 19 timer. Det ender med at jeg ble utvist fra landet
!
Vinof:
Var du alene da vietnamesisk potiti (som vi kaller Công an
mật vụ) kom og pågrepet deg?
Ralf Lofstad:
Ja,
jeg var alene på hotellet da jeg ble pågrepet i 08 – tiden
onsdag 04.april
Vinof:
Har du
vært i Viet nam før eller første gang ?
Ralf Lofstad: Nei,
Dette var første gang siden jeg ble født
Vinof:
Hvor
lenge ble du oppholdt av politiet ?
Ralf Lofstad:
I til sammen 19 timer over to dager

Vinof:
Vietnamesisk myndighet hadde påstod om at du hadde tatt kontakt
med noen vietnamesiske opposisjonelle i løper av tiden du var i
Ho chi Minh byen. Kan du bekrefte denne myten ?
Ralf Lofstad:
Ja, jeg hadde kontakt med opposisjonelle utenfor landet som
skulle veilede meg inn i Vietnam
Vinof:
Fikk
du tilbaker alle dine notater som vietnmaesisk myndigheter
hadde tatt på hotellet ?
Ralf Lofstad:
Ja,
men de kopierte alt
Vinof:
Kan du
fortelle om den måten avhørene som vietnamesisk politi hadde
brukt mot deg ?
Ralf Lofstad:
De gikk gjennom alt materialet og de ga inntrykk av å vite det
meste på forhåld. Men det er vanskelig å si om de virkelig
visste alt eller de bare prøvde å få informasjon fra meg…
Vinof:
Hva syns
du om det påstandet fra vietnamesisk myndighet side som sa at
det var en vietnameser i utlandet har sladret på deg ?
Ralf Lofstad:
Ja,
det kan godt hende… Jeg hadde kontakt med mange før jeg dro og
noen av disse kan ha tipset myndigheten.
Vinof:
Var det
sant at du vil aldri få reise tilbake til Vietnam som dagbladet
skrev nylig ?
Ralf Lofstad:
Myndighetene truet meg med at jeg ikke vil slippe inn igjen med
mindre jeg må oppføre meg pent, det vil si at samarbeider med
dem.
Vinof:
Når du er
ferdig med journalist utdanning ,så hva er din største ønsker ?
Ralf Lofstad:
Jeg er ferdig i midten av 05.2007. Deretter skal jeg jobbe
videre i dagbladet.no website, der jeg allerede har jobb.
Vinof:
Er du
gift
?
Ralf Lofstad:
Nei, jeg har ikke tid til slikt..
Vinof:
På vegne
av Vinof forbund vil vi takke deg som har gitt oss en kjempe
fint og nyttig intervju og gjerne møter deg neste gang..
Ralf Lofstad:
Takk i like måte !
( Intervjuet
avsluttet kl.19.00 den 25.04.2007 i studentkantina ved Oslo
Universitetet )
[
Se video
]
Intervju med Trung Nguyen
(15.03.2007)
Forord:
Animasjonsfilm
er et språk og den er mye mer enn tegnefilm.
Liker du
3D-animasjonfilmer slik som Nemo, Toy Story eller Harry Potter? De
aller fleste filmer i dag inneholder fantastiske 3D-figurer og
animasjoner
og kunst å lage animasjon film er veldig populært blant de unge i
siste årene. Men å
arbeide med animasjonsfilmer krever mye tålmodighet og nøyaktighet,
spontanitet og intuisjon. For å vite mer om kunst å lage
aminasjonsfilm, fikk Vinof kontakt med Trung Nguyen som har laget en
kjempe fint aminasjonsfilm
"Viet
Hai Ngo Thang Long"
som ble vist nylig på website
www.youtube.com.

Vinof:
Hvem
er du og
Hvor
kommer du fra
?
Trung:
Jeg heter Trung Nguyen, født i Vietnam og kom til Norge som 4-åring.
Vinof:
Kan du fortelle litt om deg selv ?
Trung:
Jeg er en vietnamesisk-bergenser på 31 år som interesserer meg for
datagrafikk og musikk-komposisjon.
Vinof:
Når begynte du å lage animasjonsfilm?
Trung:
Det var i forbindelse med den årlige Tet arrangement 2005 ved
Grieghallen i Bergen jeg lagde min første animasjonsfilm.
Vinof:
Hvordan ble du interessert i animasjon?
Trung:
Jeg har helt siden liten vært en stor fans av visuelle effekter og
animasjoner fra filmer. Datagrafikk har alltid fascinert meg og man
kan lage nesten alt i 3D-verden hvor bare fantasien setter grenser.
En fin måte å uttrykke seg på synes jeg.
Vinof:
Vi har sett din animasjonsfilm ” Viet Hai Ngo Thang Long ” på
youtube.com. Den er kjempe bra, synes vi. Hvordan fikk du ideen til
denne animasjonsfilm ?
Trung:
Takk, jeg fikk delvis ideen av to gode venner Daniel Nguyen og Trung
Tan Nguyen, hvor vi satt sammen under en kafetur og diskuterte hva
vi skulle ha med. Men det var sangen til filmen, komponert av en nær
venn av meg, Tuan Tran, i regi av vokalisten To Trinh, som ga
inspirasjon til de elementene vi finner i filmen.
Vinof:
Som andre så vi din animasjonsfilm "Viet Hai Ngo Thang Long" på
youtube.com med en sterk ubeskrivelse følelse. Hva handler egentlig
om denne animasjonsfilm ?
Trung:
Den handler om det vietnamesiske
folket som måtte flykte fra det kommunistiske regimet, med det lille
håp om å finne friheten. Dragen, som vi historisk stammer fra og
alltid står det vietnamesiske folket nær, beskytter og løfter båten
symbolsk til friheten, altså til Norge som åpenbarer seg mot
slutten.
Vinof:
Navnet Viet Hai Ngo Thang Long ser ut som et personsnavn. Hva er
egentlig tittel for den animasjonsfilmen som du lagte på youtube ?
Trung:
Tittelen er gammel-vietnamesisk. Ordvis betyr de henholdigvis
Viet=det vietnamesisk folket,
Hai=hav, Ngo=møte, Thang=bestige/fly, Long=drage.
Altså ”Det vietnamesiske folket på havet, møter dragen som flyr dem
til friheten”. Takk til bac Pham Do Cong Linh som stod for tittelen.
Vinof:
Å lage animasjonsfilm slik som man fortelle en historie og formidle
sitt budskap. Hva er ditt budskap i denne animasjonsfilm ?
Trung:
En kvinnelig båtflyktning sa engang: ”Selv under krigen klarer vi å
leve, men under det kommunistiske regimet måtte vi flykte. Vi vet
ikke engang hvorfor vi dør”. Dette er en animasjon som er tilegnet
de modige båtflyktningene som ofret alt i søk om å finne friheten.
Vinof:
Kan du fortelle litt om den prosessen for å lage en animasjonsfilm ?
Trung:
Man kan si at den består av tre delprosesser. Å ha klart for seg
selve historieforløpet (storyboard) i begynnelsefasen er meget
viktig. Hvilke elementer som skal være med, kameravinkler osv. Annen
fase består i å modellere de ulike scenene i filmen. Siste fasen er
såkalte ”render-prossessen”, som genererer 3d-modellene til bilder,
samt redigering av delsnuttene og synkronisering av sangen som så
blir til en animasjonsfilm.
Vinof:
Har du laget flere animasjonsfilm før ?
Trung:
Ja, en liten animasjonsnutt i forbindelse med Tet arrangementet 2005
i Bergen.
Vinof:
Lager du animasjonsfilm kun for hobby eller noe annet formål ?
Trung:
Det er nok på hobbybasis i første omgang, men jeg håper å få brukt
det i jobbsammenheng.
Vinof:
Hva er ditt største drøm?
Trung:
Lottomillinærer faller
først i tanken, ellers er drømmen om å jobbe innenfor animasjon og
visuelle effekter med de store gutta i Hollywood. :-)
Vinof:
Hva er din neste animasjonsfilm, Trung ?
Trung:
Kankje enda en animasjonsfilm til neste års Tet arrangement 2008 i
Grieghallen, Bergen.
Vinof:
På vegne av det vietnamesisk – norske forbund takker vi deg for
dette intervjuet som har gitt Vinofs leserne mulighet til å forstå
mer om kunst å lage
animasjonsfilm og vi håper å få se deg neste gang Trung.
Trung:
Takk for at jeg fikk være med.
Vinof
(Oslo 15.03.2007)

Intervju med
politimannen Hung N Nguyen
Politiutdanning
Politiyrket er et yrke som krever innsats, kreativitet og
samarbeid og er blitt et populær utdanningsvalg for mange
ungdom. I år har 2399 søkte seg til Politihøgskolen, og
konkurransen blant de som kalles inn til opptaksprøver er
knallhard. For å komme gjennom nåløyet må søkerne bestå tøffe
fysiske tester i blant annet kondisjon, styrke og svømming. I
tillegg må de gjennom intervjuer og psykiske tester. 288 fikk
til slutt få tilbud om en studieplass i Oslo eller Bodø.
Men hva er det egentlig som krever en som vil bli en
polititjenestemann. Vinof har funnet ut en del viktig
informasjon som man må oppfylle for å komme inn dette yrket. I
forbindelse med dette har Vinof tatt opp et intervju med en
vietnameser som utdannet seg til en polititjenestemann i Oslo.
(Her er et intervju med Hung N Nguyen som utdannet seg til en polititjenestemann)

Vinof:
Hva heter du ?
Svar: Hung
N. Nguyen
Vinof:
Hvor gammel er du, og hvor lenge har du bodd i Norge?
Hung:
Jeg er 33 år gammel. Har bodd i Norge i 28 år.
Vinof:Hva
fikk deg til å velge politiyrke/
Hvorfor ble du politi?
Hung:
Etter befalsutdanning søkte jeg meg inn på
Politihøgskolen fordi jeg ønsket meg et utfordrende,
spennende og meningsfylt yrke i det sivile liv. En annen grunn
til at jeg ville bli politi er at jeg ønsker å jobbe med
mennesker.
Vinof:
Hvor jobber du, og hva består dine arbeidsoppgaver i?
Hung:
Jeg jobber ved Oslo politidistrikt. Mitt arbeid
består av operativt, etterforskning og forvaltningsarbeid ved
utlendingsseksjonen.
Vinof:
Har du noen etter utdannelser innenfor politi?
Hung:
Ja.
Vinof:
Hva er din største utfordring som en politimann?
Hung:
Begrense kriminalitet i samfunnet
Vinof:
Hva er mest stressende i politiyrket?
Hung:
Å oppleve/se tragiske hendelser og ondskapen som
finnes i samfunnet
vårt.
Vinof:
Hva opplever du som spennende i ditt arbeid?
Hung:
Kontakt med forskjellige type mennesker, samt
følelsen av å gjøre et samfunnsnyttig arbeid.
Vinof:
Har du noen gang vært redd på jobb?
Hung:
Ja
Vinof:
Hvor mye tjener en polititjenestemann?
Hung:
Ca. 350 000 kr
Vinof:
Beskriv deg selv i 3 ord
Hung:
Rettferdig, ryddig, beskjeden
Vinof:
Hvem er din favorittpopsanger?
Hung:
Har ingen favoritt, men hører mye på vietnamesisk
musikk som ”nhac que huong”.
Vinof:
Hvilket bilmerke liker du best ?
Hung:
BMW
Vinof:
Hva bruker du fritiden til?
Hung:
Familie, venner og fotballaget
Vinof:
Er du gift ?
Hung:
Ja
Vinof:
Finnes mange vietnamesere i Norge som hadde
utdannet som
polititjenestemann som deg, Hung ?
Hung:
Jeg vet om 5 personer som er ferdig utdannet, og
2 er under utdanning på Politihøgskolen.
Vinof:
Hva er ditt beste råd til unge når de vil bli en
polititjenestemann som deg?
Hung:
Være samfunnsorientert/-engasjert. Trene og holde
seg i bra fysisk form. God fysikk betyr også sterk mentalt.
Vinof:
På vegne av det vietnamesik – norske forbund takker vi deg for
dette intervjuet , samtidig har Vinof leserne mulighet til å
forstå mer om
politiyrket i Norge.
Oslo 10.01.2007
Formelle krav for å komme inn Politiutdanning:
-
Norsk
statsborger.
-
Generell
studiekompetanse fra videregående utdanning, herunder minst
karakteren 3 i gjennomsnitt for norsk hovedmål, eller
tilsvarende nivå i nytt karaktersystem.
-
Nødvendig
modenhet og personlig skikkethet for tjeneste i politi- og
lensmannsetaten.
-
Ha
tilfredsstillende fysikk, herunder gjennomgå og bestå en
fysisk test fastsatt av Politihøgskolen.
-
Ha god
helse, herunder tilfredsstille de til enhver tid gjeldene
helsekrav (bl.a. normalt fargesyn og synsstyrke uten
korreksjon på begge øyne som ikke er dårligere enn 5/10,
6/12, 0.8).
-
Plettfri
vandel.
-
Førerkort
klasse B.
-
Svømmeferdighet.
-
Fylt 20 år det året de tas
opp.
Kilde:Politihøyskole

Phỏng vấn gia đ́nh anh Mai Hữu Tú (21.07.2006)
Ngơ:
Qua nỗ lực vận động của cô Trần Kiều, ngày 18.05.2006 một phái
đoàn tỵ nạn gồm 98 người tỵ nạn Việt nam c̣n sót lại tại trại tỵ
nạn Palawan (Phi luật tân) đă đặt chân đến phi trường Gardemoen
Na-uy trong niềm vui chung chào đón của tất cả mọi người.
Ban phóng viên Vinof.no đă tiếp xúc với
gia đ́nh Anh Mai Hữu Tú để gởi đến quư đồng hương đôi nét về cuộc
hành tŕnh ra đi t́m tự do của anh.

Gia đ́nh anh Mai Hữu Tú.
Ảnh: Vinof
Vinof:
Chào anh Tú, trước hết thay mặt hội Viet nam–Nauy (Det
Vietnamesisk-norske Forbund) xin được gởi đến anh cùng gia đ́nh
lời chúc sức khoẻ, đồng thời hân hoan chào đón gia đ́nh anh đến
định cư tại Na-uy. Trước hết, mạn phép được phỏng vấn anh một số
câu hỏi liên quan đến anh cùng gia đ́nh trong bước đầu hội nhập
nơi một xă hội mới. Cảm tưởng đầu tiên của anh khi đặt chân đến
Na-uy ?
Mai
hữu Tú: Rất vui mừng khi ḿnh được đến Na-uy, v́ cuộc vượt
biên và sự ra đi của tôi đă được thành công sau 17 năm.
Vinof:
Cho biết một chút về gia đ́nh anh
Mai hữu
Tú: Tôi lập gia đ́nh từ năm 1997, chúng tôi có hai cháu gái.
Vợ tôi là người Phi luật Tân.
Vinof:
Anh có bà con hoặc người thân ǵ ở Na-uy không ?
Mai hữu
Tú: Tôi có ông bà ngoại hiện đang ở thị xă Rærlingen
Vinof:
Hiện tại thị xă Rærlingen đă thu xếp vấn đề nơi ăn chốn ở cho
gia đ́nh anh như thế nào?
Mai hữu
Tú: Oh! Rất là tốt và đầy đủ theo đời sống căn bản. Chúng
tôi đă được thị xă cấp cho một căn hộ gồm có 3 pḥng ngũ, pḥng
khách , nhà bếp. Nhà rộng khoảng 80 mét vuông. Mọi vật dụng
trong nhà đẵ được thị xă mua và xắp sếp sẵn trước khi gia đ́nh
chúng tôi đặt chân đến Na-uy. Bàn ghế, chăn mền, soong nồi, chén
đũa mọi thứ đều có đủ.
Vinof:
Nhận xét của anh về sự đón nhận của chính quyền bản xứ ?
Mai hữu
Tú: Theo tôi, chính quyền Na-uy đón nhận chúng tôi rất là
nồng hậu và vui vẻ. Họ đối xử với chúng tôi với đầy t́nh cảm.
Vinof:
Những khó khăn nào anh và gia đ́nh đă gặp phải trong những ngày
đầu nhập cư?

Vợ chồng anh Tú
Mai hữu
Tú: Khó khăn th́ ḿnh không thấy khó khăn nào đáng kể,
ngoại trừ khi nói đến sự di chuyển, liên lạc với bên ngoài. Lư
do bước đầu c̣n bỡ ngỡ chưa quen với đường xá.
Vinof:
Biến cố 1975 đă đẩy đưa hàng triệu người Việt nam di tản sang
bến bờ tự do. Sự ra đi của anh như thế nào?
Mai hữu Tú: Bố
mẹ của tôi trước 75 phục vụ cho miền nam Việt nam. Toàn bộ anh
em của chúng tôi không có cơ hội tiến thân về học vấn. Đồng thời
chúng tôi gặp rất nhiều khó khăn với chính quyền cộng sản. V́ lư
do đó tôi đă quyết định ra đi. Tôi đă vượt biên 6 lần, lần cuối
cùng thành công vào ngày 28.05.1989 sau 7 ngày đêm lênh trên
biển, ghe của chúng tôi đă đến đảo Palawan Phillippine.
Vinof: Được
biết anh đă có một thời gian dài chờ đợi trong tại tỵ nạn tại
Palawan. Chắn chắn anh có nhiều kỷ niệm vui buồn để chia sẽ với
mọi người.
Mai hữu Tú:
Vâng, nếu nói về kỷ niệm th́ phải nói rằng tôi rất nhớ gia đ́nh.
Thứ hai là sự khó khăn về chổ ở trong trại tỵ nạn. Tôi thật
không thể nào quên được rằng, từ những ngày đầu, tôi được ban kế
hoạch trại sắp xếp cho ở chung với 30 người trong một căn nhà
nhỏ với diện tích vỏn vẹn khoảng 25 mét vuông mà thôi. Thực
phẩm th́ thiếu thốn hạn chế, Những ngày đầu đến trại tôi phải
ngũ tại vĩa hè của văn pḥng cao ủy tỵ nạn trong trại.
Vinof: Trần
Kiều, một gương mặt khá quen thuộc đối với bà con tỵ nạn VN c̣n
sót lại tại Phi. Cơ duyên nào anh được biết đến cô Trần Kiều ?
Mai hữu Tú: Tôi
được biết đến chị Kiều nhân chuyến cô ta ghé sang Phi thăm người
Việt tỵ nạn c̣n sót lại. Qua đó tôi đă được gặp chị tại văn
pḥng của luật sư Trịnh Hội.
Vinof: Cảm nhận
của anh qua công việc của Trần Kiều ?
Mai hữu Tú:
Thật, tôi không thể nào tưởng tượng được cô Kiều làm được một
công việc to lớn như vậy. Chúng tôi ở bên Phi gần 17 năm mà
không có một chương tŕnh hoặc một cơ hội nào để được đi định cư.
Nhất là trường hợp những người có cùng hoàn cảnh như tôi lấy vợ
người Phi.
Vinof: Anh biết
đọc và viết tiếng Nauy trước khi đến đây ?
Mai hữu Tú: Sau
khi tôi được chính phủ Nauy chấp thuận
cho định cư, Linh mục Nguyễn duy Dương đă hướng dẫn và giúp đỡ
tôi cho mượn một số sách vở, tài liệu tiếng Nauy để tự học lấy.
Ngoài ra 2 cơ quan IOM và UDI họ đă có cung ứng một khoá học
kéo dài gồm 4 ngày nhằm phổ biến và giới thiệu về văn hóa đất
nước và con người Nauy cho tất cả chúng tôi.
Vinof: Anh thấy
ngôn ngữ Nauy có rắc rối lắm không
?
Mai hữu Tú:
Vâng, tôi thấy cũng tương đối hơi khó, nhưng không cho đó là một
gánh nặng.
Vinof: Thời
gian ở bên trại tỵ nạn bên Phi anh có tham gia vào các đoàn thể
tổ chức nào không ?
Mai hữu Tú:
Thời gian bên Phi, tôi có làm việc tại UP CADP và trường trung
học Việt ngữ trong trại suốt thời gian từ cuối năm 1989 cho đến
năm 1994.
Vinof: Từ
lúc anh rời Việt nam cho đến khi được định cư tại Nauy, bao
nhiêu năm rồi ?
Mai hữu Tú: Tôi
hăy c̣n nhớ ngày tôi ra đi là ngày 28.05.1989 và tôi đến Nauy
vào ngày 18.05.2006. Tất cả là 17 năm.
Vinof: Anh và
chị nhà đă có những dự định ǵ trong thời gian tới
?
Mai hữu Tú:
Trước tiên tôi phải học xong khóa họcvà chương tŕnh
Introduksjon program mà chính quyền Nauy và sở ngoại kiều UDI đă
đề ra trong ṿng 2 năm. Sau đó nếu được tôi sẽ đi học làm trợ tá.
Vinof: Thị x ă
Rærlingen đă sắp xếp các khóa học cho
anh chị và các cháu nhỏ rồi chứ ?
Mai hữu Tú:
Vâng, tôi và vợ tôi sẽ bắt đầu khóa học vào ngày 21.08.2006 tại
Strømmen, c̣n hai cháu nhỏ cũng sẽ đi học tại trường Fjærdingby
skole.
Vinof:
Anh thấy người dân Nauy như thế nào ?
Mai hữu Tú: Ohh..
họ rất là tốt, thân thiện,cởi mở và thật ḷng giúp đỡ.
Vinof: Trước
VINOF đă có hội đoàn người Việt nào tiếp xúc với gia đ́nh anh
?

Mai hữu Tú bên chiếc computer
do Vinof tặng
Mai hữu Tú:
Thật sự chúng tôi chưa tiếp xúc với một hội đoàn người Việt nào
cả, ngoại trừ những người trong cộng đoàn công giáo tại Giáo xứ
Santa Magnus tại Lillestrøm.
Vinof: Một
câu hỏi cuối hơi riêng tư. Được biết chị nhà anh là người Phi
luật Tân, cơ duyên nào anh chị đă gặp nhau ?
Mai hữu Tú: (cười
) Tôi gặp nhà tôi trong một dịp đi bán hàng rong tại cơ quan làm
việc của cô ta tại Phi. Từ đó chúng tôi quen nhau qua thư từ
trao đổi. Tôi đă viết trên 100 lá thư t́nh cho nàng.
Vinof:
Cám ơn anh đă dành cho chúng tôi
cuộc phỏng vấn này
Phỏng vấn Linh mục Nguyễn Duy Dương
Ngơ:
Qua nỗ lực vận động của cô Trần Kiều, ngày 18.05.2006 một phái
đoàn tỵ nạn người Việt nam c̣n sót lại tại trại tỵ
nạn Palawan (Phi luật tân) đă đặt chân đến phi trường Gardemoen
Na-uy trong niềm vui chung chào đón của tất cả mọi người .
Trong số 98 người tỵ nạn Việt nam được chánh phủ Na-uy tiếp
nhận lần này , có một vị tân linh mục Nguyễn Duy Dương, ngài hiện đang
định cư tại thị xă Rærlingen . Vinof đă có dịp tiếp xúc và tṛ
chuyện với Linh mục để gởi đến quư đồng hương đôi nét về cuộc
hành tŕnh ra đi t́m tự do của ngài.

Linh mục Nguyễn Duy Dương
Vinof: Kính
chào cha! Được tin cha mới đến định cư tại Nauy, cha thấy cuộc
sống ở đây như thế nào?
Cha Dương: Tôi mới đến Nauy được 2 tháng nay, nhưng thấy
cuộc sống rất ổn định....Và đất nước ở đây
rất đẹp. Na-uy có hệ thống an sinh xă hội tốt với một nền kinh
tế vững mạnh.
Vinof: Thưa cha, công việc và thời khóa biểu hằng ngày của
cha hiện nay ra sao?
Cha Dương: Hiện tại, ngày thứ bẩy và chủ nhật thỉnh thoảng
tôi đi làm lễ tại một vài giáo xứ. Ngày thường th́ dành thời
gian làm giấy tờ để ổn định cuộc sống. Ngoài ra tôi c̣n đi thăm
viếng người quen ở một vài nơi trong dịp hè.
Vinof: Cha có người quen ở Nauy không ?
Cha Dương: Tôi có bố mẹ, 3 anh em trai và một cô em gái đang
sống tại Nauy
Vinof: Cha có thể kể cho mọi người biết một chút về cuộc
hành tŕnh ra đi t́m tự do của cha được không ?
Cha Dương:
Tôi vượt biên thành công đến Phi luật Tân vào năm 1989 sau 10
lần thất bại. Ghe của tôi gồm có 156 người, chúng tôi đến đảo
Parawan sau 7 ngày 7 đêm lênh đênh trên biển không ăn uống ǵ.
Trước khi đến Parawan, tôi phải trải qua 4 ḥn đảo.
Vinof: Điều
ǵ đánh động trong cha sâu đậm nhất sau những năm tháng dài chờ
đợi để được định cư tại một nước thứ ba ?

Cha Dương:
Điều thứ nhất là tôi cảm thấy có phẩm giá con người khi có một
quốc gia nhận ḿnh và được đoàn tụ với cha mẹ, anh em tại đây.
Nhất là cộng đồng người Việt sẵn sàng đón nhận tôi trong bước
đầu.
Vinof: Được
biết cha chọn cuộc đời làm Linh mục, tu nghiệp trong thời gian
tỵ nạn tại Phi. Điều này có đúng không thưa cha ?
Cha Dương: Vâng đúng như vậy. Tôi trở thành chủng sinh
sau 7 năm tỵ nạn tại Phi. Và 7 năm sau đó (năm 2003) tôi tốt
nghiệp khoa thần học. Tôi được thụ
phong linh mục năm 2005.
Vinof:
Cảm
ơn cha đă dành cho Vinof cuộc phỏng vấn
trong t́nh đồng hương .
(21.07.2006)
Intervju med
Statsråd
Bjarne Håkon Hanssen
Vinof.no tok et kjapp intervju med
statsråd Bjarne Håkon
Hanssen ved åpningen av idmøtet
på Chateau Neuf på
Majorstuen i Oslo 26.04.06. Idémøte ble
arrangert av IMDI der over 250 organisasjoner som var med på
denne konferansen.

Bjarne
Håkon Hanssen
Vinof:
Jeg er representant for det
vietnamesisk-norske forbundet som vil gjerne stille deg 2 korte
spørsmål. Hva forventer du på innvandreorganisasjoner
etter denne konferansen ?
Bjarne Håkon: Kommer mange
gode forslag !
Vinof:
Hva legger du vekt på oss som
innvandreorganisasjon ?
Bjarne Håkon: Tett dialog
og samarbeider med hverandre..
Vinof:
Tusen takk
Intervju med Jean Pierre
Hermier
Forord:
I Norge finnes
mange ukjente vietnamesere som har oppnådd sin vellykke
forettning virksomhet. En av dem som Vinof.no har nylig møtet,
Jean Pierre Hermier. Han er studiedirektør av Languagepower
Senter AS i Oslo. Jean Pierre har vietnamesisk bakgrunn, mor er
vietnamesisk og far er fransk. Vinof tok intervju med Jean Pierre Hermier på
hans kontor som lå i Karl Johangate i Oslo. Med dette intervjuet
håper Vinof leserne har mulighet til å bli kjent med hans
virksomhet.

Jean Pierre Hermier
Vinof:
Hei, hva er ditt navn?
Jean Pierre:
Mitt navn er Jean Pierre Hermier
Vinof: Hva er din stilling ?
Jean Pierre:
Jeg er studiedirektør
Vinof:
Når ble Languagepower Senter opprettet ?
Jean Pierre:
i 1980. Det startet første gang i Karl Johansgata 4
Vinof:
Hvor mange ansatte er det i Languagepower Senter?
Jean Pierre:
Vi har 4 fast annsatte og 70 lærer fra alle nasjonalitet.
Vinof:
Får vi spørre
deg Jean Pierre. Hvor stor er
Languagepower Senter ?
Jean Pierre:
Det er 500 kvm2 og har alt 40 rom.
Vinof:
Hva er din din bedrift tilby kundene ?
Jean Pierre:
Vi tilbyr alt innen språk opplæring kurs, oversettelse, tolk,
og språk kurs i utlandet, for eksempel ; Spania, Franrike,
Tyskland.og flere til.
Vinof:
Kan du fortelle litt om din bakgrunn ?
Jean Pierre:
Jeg er en universitetet lærer som underviser språk i Franrike
og jeg har (MBA)
Masters in Business Administration.
Jeg er gift, har 3 barn, to jenter og en gutt.
Vinof:
Hvor lenge har du bodd i Norge ?
Jean Pierre:
Jeg har bodd i Norge over 30 år.
Vinof:
Har du vært i Vietnam i siste tiden, Jean Pierre ?
Jean Pierre:
Nei, jeg har aldri vært i
Vietnam siden jeg hadde forlatt Vietnam
som 5 årig. Men jeg vil gjerne
reise til Vietnam med familien min.
Vinof:
Som en studiedirektør, hva er din største utfordring ?
Jean Pierre:
Min største utfordring er hvordan jeg får fleste folk til å lære
språk slik at de kan kommunisere og forstå bedre annen kultur og
tankegang. Det er fordi jeg er overbevist at når folk forstår
hverandre så de vil sette pris på hverandre.
Vinof:
Du er en business man, kan du gi noe gode råd for de som vil
oppnå den suksess forrettningen som du har det i dag ?
Jean Pierre:
Det føste og beste råd elementer business er det å få sine
faktura betalt av kunder. Jeg kjenner mange business folk som er
fornøyde når de selger varer, men fikk ikke gode ressultat av
faktura sine. Andre hovedpoeng er service.
For meg, service er nummer ONE når man driver med forettningen.
Hvis man vil oppnå det suksess i Norge, da må de tenke på
service. Nordmenn vil ha behagelig og god service som de
treffer i andre land, men problemmer at her i Landet er
butikkene og leverandør ikke
har
enda den gode service kultur. For eksempel; I enkelt
butikker,hvis du kjøper en flattkjerm som koster 20.000 – 40.000
kr, da må du betale en ekstra 500kr for at vareren skulle frakte
rett hjem. Dette er ikke en god service. I andre land som USA
får man gratis frakt med en varer som koster dyrt.
Man må alltid stille opp for kunder
utover vanlig arbeidstiden. Folk og kunder vil få alltid hjelp
når man ringe inn. Dessunten må du gi folk noe GRATIS av din tid
eller varer. I business du får ingeting gratis. Man må jobbe og
arbeide hard...
Vinof:
Du har reist i mange land, kunne du si hvilket land som har god
service.
Jean Pierre:
Det finnes flere land i Verden, men USA har den beste service,
synes jeg..
Vinof:
Hva er arbeidstiden til Languagepower Senter ?
Jean Pierre:
Åpningstiden er Mandag – Fredag fra 9.00 til 20.00. Lørdag og
Sønndag er stengt.
Vinof:
Hvor mye timer jobber du hverdag ?
Jean Pierre:
12 timer.
Vinof:
Tusen takk for et hyggelig intervju med deg, og lykke til videre
med forettningen.
Jean Pierre:
Bare hyggelig.
Oslo 03.2006
Intervju
med IMDI
Direktør,
Osmund Kaldheim
I forbildelse med den vienamesisk nyttårs feiringen
i år som ble
arrangert av Norsk Vietnamesisk senter på lørdag 11.02.06 i Sogn
VGS-Oslo.
Vinof fikk et intervju med IMDI
Direktør, Osmund
Kaldheim.

Osmund Kaldheim
Vinof:
Hei herre
Osmund, Jeg
er fra Det
vietnamesisk-norske forbundet. Gjennom norske massemedia, fikk
vi vite at du er en ny direktør for IMDI. En ære for oss å få
et intevju med deg. Hva står IMDI forkortelse for ?.
Osmund Kaldheim:
IMDI er altså Integrerings og mangfolds
direktoratet. Vi er da underlagt arbeids og
inkluderingsdepartementet og ble opprettet 1. januar 2006.
Vinof:
Du jobber for IMDI, så du har sikkert mye erfaring om
organisasjoner og innvandring.Hva slags utfordringer har IMDI i
dag?.
Osmund Kaldheim:
Den største utfordringen som vi har nå er at vi må bidra til at
flere med utenlandske bakgrunn kommer til jobb, minsker
arbeidsledighet. Vi samarbeider med AETAT, arbeidsgivende
kommuner, fagforeninger og mange andre innvandreorganisasjoner.
Grunnen til det at mange føler at den beste måten å bli
integrert på, det er å få seg en jobb. For det å ha en jobb får
man jo inntekt, selvrespekt og gi verdighet forhold til landet
og det gjør at man blir selvbestemt om hvordan man vil ha det
med egne penger og man blir kjent med flere enn å sitte hjemme
hele dagen. Man må komme ut og skaffe seg kontakter. Det er
veldig viktig for mange å få seg jobb fordi vi vet at
arbeidsledigheten blant mange innvandregruppe er veldig mye
høyere enn i befolkningen totalt.
Vinof:
Du mener at det er viktig for innvandere å ha jobb. Hva er
viktig med språk i norsk arbeidsliv?
Osmund Kaldheim: Det er viktig å kunne norsk for å kunne
få seg en jobb, og for å kunne delta i samfunnet, forstå hva som
skjer, å bli påvirke og være med. Det er ca. 15.000 med
innvandre bakgrunn so mer arbeidsledige. Og derfor er det viktig
at de fleste som er arbeidssøkere/arbeidsledige kommer i jobb.
For mange så handler det som å få en fot innenfor arbeidslivet,
at man kommer inn i en bedrift og får vist hva man duger til. Så
det er viktig at arbeidsgiverer sier ja til praksisplasser for
eksempel….
Vinof:
Som direktør for IMDI, hva forventer du på innvandere og
integrering?
Osmund Kaldheim:
Vi har store forventningen til at man lærer seg norsk og at man
tar utdanning og kvalifiserer seg, får seg jobb, og at man gir
sine barn gode muligheter her i Norge.
Vinof:
De
første generasjonen av vietnameserne som kom til Norge, mener at
det er viktig å være aktiv å drive
organisasjonene for å følge med utvikling av norsk samfunn,samtidig
jobber vi for å bevare vårt kultur i det nye landet.
Den andre innvandregenerasjonen, de unge er mer og mer integrert i
det norske samfunn. De har ikke noe problemmer når det gjelder
språk, men vi mener at ungdommer trenger mer veiledning og
impulsiv fra de voksne for å tilpasse seg foran det nye
samfunnet.

Osmund Kaldheim: Det tror jeg også er viktig at vi
trenger flere aktive innvandre organisasjoner. Den
kjempe-utfordringer er jo å sikre at de resursene som
innvandrere har bli brukt. Både fordi det er utrolig viktig for
hele samfunnet, men det er også viktig for de ulike
nasjonalitetene å ha aktive organisasjoner for å ta vare på
kultur og tradisjone osv….og å være stolt av sin bakgrunn.
Vinof:
Er et først gang du er med på vietnamesisk nyttår feiring. Hva
du synes du om det ?
Osmund Kaldheim:
Ja. Det er helt fantastisk! Jeg er mektig imponert over
programmet – variert og morsomt, og veldig godt organisert.
Vinof:
Vi takker for at du er villig til å gi oss
et intervju. Vi har ikke mye erfaring når det gjelder
intervju. Vi håper at vår nye unge leser så synes de ohh … Det
var
Vinof
som fikk et intervju med direktør fra IMDI. Det vil motivere oss. Dette er første gang men vi
får vel ta kontakt med deg senere. Vi har mange spørsmål som berører
om
integrering.
Osmund Kaldheim:
En av de som jobber hos oss heter Hai. Kjenne dere ham?
Vinof:
Ja,vi kjenner ham, men jeg ikke har snakket med ham. Hva slags
stilling har han i IMDI ?
Osmund Kaldheim:
Han er en trainee. En opplæringsstilling hvor vi hadde 591
søkere til den trainee-stillingen. To personer fikk jobb og Hai
var en av den. Jobben går ut på å lære opp unge talentfulle
mennesker for at vi kan få leder oppgave hos oss senere.
Vinof:
En trainee. Det er nytt ord for meg.. Kan du skrive ordet ...
trainee ? Jeg har hørt før men vet ikke helt om hva det betyr .
Osmund Kaldheim:
Der er engelsk som kommer fra ordet training, altså ”å trene”.
Trainee –altså en som trener. Trainee er altså en
opplæringsstilling ogdet er veldig vanlig for unge leder
talenter og ha en trainee
Vinof:
Hai var en av de to som fikk jobben. Hvor kommer den andre fra?
Osmund Kaldheim:
Ja, det var to. Den andre kommer fra India og det var en kvinne.
Vinof:
Takk for det. Vi vil ikke at du skal miste andre dele av
underholdninger…
Osmund Kaldheim: Kom,
jeg skal vise deg Hai. Han som jobber for meg.
Vinof:
Ja takk..
Oslo,11.02.06

VINOF phỏng vấn 2 tác
giả Pham Tu Linh và anh Dang Quang Chinh
Oslo
ngày (08.01.2006)
Dẫn nhập:
Từ ngày 01.05.03 cơ quan
NOVA Na-uy (Norsk institutt for oppvekst, velferd og aldring) đă
tổ chức một cuộc thi viết với nhan đề: Nye nordmenn – Egne
stemmer. Dự án này có mục đích tạo cơ hội để những ngoại
kiều đang sinh sống tại Na Uy viết về những kinh nghiệm sống của
chính cuộc đời họ.Cuộc thi kéo dài từ 01.05.03 đến 31.12.2003 và
cho đến cuối năm 2005 vừa qua NOVA đă chọn lọc một số các truyện
ngắn tham gia cuộc thi và đă cho xuất bản thành một tập truyện
dầy 332 trang đầy ư nghĩa và có giá trị với tựa đề ” Neste
stopp Nordpolen” ” Nye nordmenn – Egne stemmer”.

H́nh
b́a tập truyện:
Neste
stopp Nordpolen” ” Nye nordmenn – Egne stemmer”
Trong tập truyện người xem dễ nhận thấy, có rất nhiều bài
viết đa dạng thuộc nhiều sắc dân khác nhau. Điều đáng chú ư, có
3 bài viết của 3 tác giả người Việt được chọn đăng trong tuyển
tập. Bài ” No Way” do tác giả Dang Quang Chinh, ” Håp
og tro” tác giả Pham Tu Linh và một bài khác với tựa đề ”Vietnam
krigen” của tác giả Huyen Linh.
Mặc dù ngày ra
mắt sách chưa được NOVA công bố chính thức, nhưng Ban biên tập
Vinof.no đă khá may mắn bắt được liên lạc với 2 tác giả Pham Tu
Linh và Dang Quang Chinh để làm một cuộc phỏng vấn khá thú vị,
ngơ hầu mang lại cho bạn đọc
Vinof
một cái nh́n gần gũi hơn với 2 tác giả.
Phóng viên VINOF
gặp gỡ và trao đổi với 2 tác
giả Pham Tu Linh và anh Dang Quang Chinh,
ngày 08.01.2006
Vinof:
Chào anh Pham Tu Linh và anh Dang Quang Chinh
Pham Tu Linh (PTL):
Chào em
Dang Quang Chinh (ĐQC):
Chào em
Vinof:
Thưa
anh Dang Quang Chinh, anh đến Na-uy vào năm nào, và hiện tại anh
đang sống ở đâu ?
ĐQC: 1992. Borgerud, Oslo
Vinof:
C̣n anh Pham Tu Linh, thưa anh ?
PTL:
Tôi đến Nauy được 14 năm và ở vùng phụ cận Thủ đô Oslo.
Vinof:
Được biết 2 bài viết ”No Way” và ”Håp og tro” của các anh đă
được cơ quan NOVA chọn in trong tập sách này ( Vibona được 2 tác
giả tặng riêng cho một ấn bản) .Xin hai anh cho biết cảm tưởng
đầu tiên của ḿnh ?
Pham Tu Linh:
Có thể nói được rằng tôi cũng là một nhân chứng trong thời kỳ
‘Căi cách ruộng đất ngày chia đôi Đất Nước và cuộc dư-cư vĩ đại
1954 từ miền Bắc vào Miền Nam và ngày mất Nước 30 tháng Tư’. Mặc
dù với tính cách một cá nhân nhỏ bé. Nhưng tôi đă chứng kiến
thấy tận mắt những sự thật và nỗi bất hạnh của những người cùng
Quê hương, bà con, thân thuộc cũa tôi, cùng hứng chịu những hậu
quả mà những kẻ nhân danh ‘ Yêu nước’ đă áp đặt ách thống trị
cuồng bạo, ác độc lên đầu đồng bào ruột thịt cũa ḿnh. Để đến
nay, những khi vào đọc sách tại một số thư-viện. Nhất là
thư-viện các trường bậc trung- tiểu học. Tôi thật đau ḷng chỉ
thấy đại đa số sách viết bằng tiếng Nauy hay tiếng việt nói về
lịch-sữ, văn-hóa Việt Nam đều viết theo luận điệutuyên truyền
của Cộng-sản Việt-Nam. Bóp méo lịch-sữ, mị dân và dối trá.
Tôi tự đặt câu hỏi: Thế hệ
trẻ người bản xứ sẽ biết và nghĩ ǵ về tính cách cũa Người Việt
sống trên đất nước Nauy nầy ?. Thế hệ trẻ con em Người Việt Nam
chắc chắn sẽ đọc những loại sách nói trên. Họ sẽ nghĩ ǵ ?. Và
họ sẽ đánh giá thế nào về cuộc ‘ trốn chạy bất chấp sự sống chết
‘ mà từng lớp Cha Ông cũa họ đă thực hiện đễ đến được Đất Nước
Na-uy ? Đó là lư do đă làm cho tôi cố gắng viết bài nầy gởi đến
NOVA với một mong ước duy nhất là được chọn đăng trong cuốn sách
sắp phát hành nầy.
ĐQC: Đă đạt được mục tiêu mong muốn, nhưng chưa hài ḷng
nhiều, v́ tập thể người Việt chúng ta có khoảng 20.000 người tại
Na Uy mà chỉ có 4 người tham dự vào cuộc thi viết của NOVA.
Chúng ta không có một hội đoàn để tiếp nhận và thông tin những
điều cần thiết đến tập thể người Việt.
Vinof:
Qua bài ”No Way” người đọc dễ nhận ra rằng: người viết muốn trao
gởi đến người bản xứ sự phân tích bối cảnh xă hội giữa 2 quốc
gia Việt nam và Na-uy, để mang lại cho họ một phần nào cái nh́n
đúng đắn hơn về sự có mặt của tác giả nói riêng và cho người
Việt tỵ nạn nói chung tại đất nước Na-uy này. Có đúng như vậy
không thưa anh ĐQC ?
ĐQC:
Hy vọng thế. Nhưng các bài viết của những người tham gia cuộc
thi lần này, theo thiển ư, chỉ để cung cấp tài liệu về những
cuộc đời b́nh thường. Chúng ta cần những công tŕnh nghiên cứu
có tính khoa học về người tỵ nạn Việt Nam ở Na Uy, để giới thiệu
đến người bản xứ ( xin xem thêm bài ” Một dự án - một cuộc
đời ” )
Vinof:
Trong bài viết có những ví dụ cụ thể nhắm đến giới trẻ Việt nam
trong qúa tŕnh hội nhập trên xứ người. Phải chăng đây là vấn đề
anh ưu tư nhất khi viết nên câu chuyện này ?
ĐQC:
Ưu tiên số một. Nếu cho rằng người Việt có mặt tại Na Uy từ
1975, chúng ta đă mất gần 30 năm và do công sức, chúng ta có sự
thành công nào đó, nói riêng về việc học vấn của giới trẻ. Nhưng
giá trị cá nhân chỉ là giá trị riêng của người đó. Giá trị của
tập thể sẽ nói lên rất nhiều ư nghĩa về sự ra đi của thế hệ cha,
anh. Sự tương kính văn hóa giữa sắc dân hội nhập và người bản xứ
có yếu tố giá trị tập thể. Thế hệ thứ nhất tạo được sự ổn định trong
cuộc sống kinh tế là để làm đà vươn lên cho các thế hệ kế tiếp
và công tŕnh của các thế hệ này là tạo nên giá trị tập thể để
đóng góp vào kho tàng văn hóa chung của đất nước chúng ta đang
sinh sống. Nói rơ hơn, giá trị tập thể ở đây không chỉ thuần là
sự thành công về học vấn. Để làm được việc đó, thế hệ thứ nhất
không c̣n nhiều thời gian để theo đuổi.
Vinof:
Theo như trong bài viết, trước năm 1975 anh là một nhà sư phạm
hoặc một giáo sư th́ phải ?
ĐQC:
Tôi dạy học trước năm 1975 và một thời gian sau khi bị tù cải
tạo.
Vinof:
Tại sao anh lại lấy chủ đề “NO WAY”, gần nghĩa như không c̣n
con đường nào khác để lựa chọn. Ư anh muốn ám chỉ cho riêng cuộc
đời của anh hay cho nghĩa chung đến tất cả thân phận của kiều
dân tỵ nạn Việt nam?
ĐQC:
Cái riêng nằm trong cái chung. Con đường riêng của mỗi cá nhân
có hoàn toàn thoát được cái khung chung của xă hội không ? Nhất
là trong thời đại toàn cầu hóa như ngày nay. Nh́n tổng quát, nếu
tập thể người Việt hải ngoại không quan tâm đến việc nhân quyền
ở VN bị tước đoạt, nếu người dân trong nước xem việc tự do, dân
chủ là một điều ǵ đó không cần thiết trong đời sống của họ,
chúng ta sẽ không có được một anh hùng theo quan niệm chúng ta
thường có; nghĩa là một người có thể thay đồi được t́nh h́nh
chính trị hiện nay tại nước nhà. Theo cách nh́n này, Trần văn
Thủy, người tham gia đề án nghiên cứu về người tỵ nạn VN của
Trung tâm WJC (Hoa Kỳ), với tác phẩm “Nếu đi hết biển”, đă có ám
chỉ rằng, những cá nhân người Việt ở hải ngoại, nếu c̣n lập
trường chống đối chính quyền VN hiện nay, sẽ không bao giờ có
dịp được về thăm lại quê hương, chứ đừng nói là chọn quê nhà làm
nơi sinh sống trong những ngày c̣n lại của cuộc đời. Một cách
nh́n tổng quát khác là, cá nhân có quyền lựa chọn sự thành công
của ḿnh về mặt khoa bảng hay kinh tế; quốc gia có quyền lựa
chọn sự thăng tiến của đất nước theo con đường tư bản hay chủ
nghĩa xă hội. Nhưng khi cá nhân hay quốc gia đă thử chọn một
trong hai hướng ..và rồi không biết vận dụng khéo léo, cứ nhảy
từ cực đoan này sang cực đoan khác; t́nh trạng đó sẽ đưa đến sự
suy sụp không sớm th́ muộn. Khi t́nh trạng này đă xảy ra, dù
trong cuộc sống cá nhân hay quốc gia, lúc đó coi như hết thuốc,
hết phương cách ( no way ) để cứu chữa.
Vinof:
Anh có gặp những khó khăn cụ thể nào trong quá tŕnh hội nhập
vào cuộc sống ở đây không ?
ĐQC:
Nếu nói chuyện với người bạn bản xứ mà c̣n phải dùng đến một
thông ngôn trong bộ óc của ḿnh th́ cũng hơi khó khăn đấy !
Vinof:
Theo anh, giới trẻ VN thuộc thế hệ thứ hai, sinh ra và lớn
lên tại Na Uy, phần lớn hầu như muốn quên tiếng Việt hoặc một số
cho rằng tiếng Việt không quan trọng lắm trong nhà trường. Như
vậy, theo anh, cái lợi và cái hại của một sinh viên không thông
thạo tiếng Việt như thế nào ? Xin anh cho một thí dụ cụ thể.
ĐQC: “
Muốn quên “ và “ xem không quan trọng “
là hai sự kiện phụ thuộc vào các yếu tố sau: cá nhân, gia đ́nh
và học đường. Nếu một em học sinh không muốn quên tiếng Việt -
giả dụ thế - nhưng gia đ́nh và học đường xem ngôn ngữ đó không
quan trọng th́ cá nhân em học sinh đó sẽ giải quyết như thế nào
? Em đó t́m cách giải quyết nơi có các hoạt động thanh thiếu
niên của một hội đoàn, nơi có các địa điểm dạy tiếng mẹ đẻ của
sắc dân đó. Nếu cá nhân và gia đ́nh không muốn tiếng Việt bị gạt
bỏ, như thế có nghĩa là cả hai đối tượng đă thấy được sự quan
trọng của nó như thế nào. Có thể chính v́ nhiều cá nhân và gia
đ́nh người nưóc ngoài thấy được sự quan trọng như thế nào ..(và)
hoặc giả dụ, v́ các cuộc nghiên cứu về ngôn ngữ và xă hội học
cho thấy có sự quan trọng đó, nên gần đây một số đảng phái và
chính khách gốc bản xứ có khuynh hướng cho dạy lại ngôn ngữ của
các di dân. Việc tài trợ cho một nền giáo dục theo kiểu như thế
tiêu tốn rất nhiều tài nguyên của đất nước, nên họ gián tiếp tài
trợ các hội đoàn nước ngoài đă xúc tiến hoạt động đó. Cộng đồng
Sri Lanka thành công về mặt này, khi qua sự tài trợ của chính
quyền, đă có riêng một địa điểm để dạy tiếng mẹ đẻ cho con em
của họ tại Stovner. ( Nói thêm ở đây, bây giờ là lúc chúng ta
phải có một hội đoàn, hoạt động có hiệu quả về mặt này. Việc này
cần gấp ! ) Việc biết thêm một ngôn ngữ có lợi như sau:
Làm
phong phú đời sống tinh thần: v́ biết đọc và thảo luận được với
người khác về nội dung của một cuốn sách- chẳng hạn- sẽ làm giàu
thêm kiến thức của một người.
Sợi
dây nối kết t́nh thân tộc: nói chuyện với cha mẹ không lẽ phải
nhờ đến những “kode veksling” ( những trao đổi tín hiệu ) ?
Không lẽ gặp người anh hay người em bà con bên Đức, lại phải học
thêm Đức ngữ ?
Thế
giới trong thời gian tới có đ̣i hỏi khá cao về khả năng ngôn ngữ
của một người: một người đi du lịch, nếu biết thêm một ngôn ngữ
quốc tế, cũng dễ dàng hơn trong việc tiếp xúc. Một người làm
việc tại một ṭa đại sứ, ngoài tiếng mẹ đẻ, biết thêm hai ba
ngôn ngữ khác là việc thông thường.
Việc học ngôn ngữ trong tương lai cũng có thể dễ dàng hơn
v́ khả năng tiếp thu ngôn ngữ của các thế hệ sắp tới tốt hơn.
Ngoài ra, việc di dân ( v́ nhiều lư do ) khiến sự thuần chủng
không c̣n hạn chế khắt khe như trước.
Bây giờ, nói cụ thể về cái lợi, cái hại của một
sinh viên không thông thạo tiếng mẹ đẻ.
(1) Giả dụ công ty dầu khí Statoil của Na Uy cần 3 kỹ sư dầu hỏa
về làm việc tại một giàn khoan tại VN, nếu không v́ lư do nào
khác cản trở, họ sẽ tuyển ít nhất một kỹ sư người Na Uy gốc Việt-
dĩ nhiên thành thạo tiếng Việt - để làm việc trong nhóm chuyên
viên đó. Chuyện này đă xảy ra trên thực tế. Ngoài ra, các bộ, cơ
quan khác của Na Uy, chắc cũng sẽ có nhu cầu cần chuyên viên
theo chiều hướng này, để về làm việc tại VN. Trên thực tế, đă có
sinh viên VN, học nhân văn hay xă hội học, về VN làm luận án cấp
tiến sĩ đă thành công. Một luận án có đề tài nghiên cứu liên
quan đến một quốc gia, mà ḿnh lại thông thạo ngôn ngữ của quốc
gia đó, sẽ được nhiều thuận lợi hơn.
(2) Trong thời gian làm việc tại VN, giả dụ, nếu có t́nh cảm với
một cô gái (hay anh chàng Việt Nam) nào đó, có lẽ t́nh cảm này
sẽ sâu đậm hơn nếu cả hai cùng sử dụng một ngôn ngữ. Có cùng sử
dụng một ngôn ngữ, sẽ dễ dàng có cùng một ngôn ngữ t́nh yêu hơn.
Nói chuyện để người bạn hiểu ḿnh đă khó, huống hồ lại nói với
người yêu mà phải dùng đến thông ngôn trong đầu của ḿnh th́
càng khó khăn hơn đấy !
Trong việc học thành thạo tiếng mẹ đẻ (nói và viết được),
nếu không đạt được vài điều có lợi như nói trên, có nghĩa là
ḿnh đă bị thiệt tḥi rồi !
Vinof:
Xin được phép hỏi anh câu
cuối, đức tính chung nào của người dân bản xứ mà anh thích nhất
và đối với anh điều ǵ trong cuộc sống mà anh cho là quan trọng
nhất ?
ĐQC:
Một đức tính chung được thích nhất giữa người di dân và người
bản xứ chưa nói được ǵ nhiều. Tôi đă nêu ra vài đức tính chung
của người Việt và Na Uy trong bài viết, nhưng cũng chính trong
bài viết này, tôi có cảm tưởng chúng đă bị suy yếu dần. May thay,
trong bài nói chuyện đầu năm của Thủ tướng Na Uy, ông ta đă nêu
ra và có ư biểu dương, khuyến khích những cá nhân, hội đoàn có
khuynh hướng muốn chấn chỉnh lại t́nh trạng đó.
Nói về điều quan trọng nhất trong cuộc sống th́ cũng đơn giản
thôi. Con người cấu tạo bởi yếu tố gọi là vật chất và yếu tố
khác được gọi là tinh thần hay tư tưởng. Điều quan trọng nhất là
làm thế nào để phát triển một cách hài ḥa hai yếu tố đó và nhất
là lúc nào cũng muốn làm thăng hoa cuộc sống tinh thần của ḿnh.
Nhưng chưa đủ. Cuộc sống con người gắn liền với xă hội, do đó
con người cũng c̣n có bổn phận và trách nhiệm làm cho đời sống
xă hội ngày càng tốt đẹp cả về phương diện vật chất lẫn tinh
thần. Hơn nữa, tin vào thượng đế cũng làm cho đời sống có ư
nghĩa hơn.
Vinof:
Cám ơn anh Dang Quang Chinh đă dành cho Vibona cuộc
phỏng vấn này.
Phỏng vấn tác giả Pham Tu Linh

Vinof:
Anh định cư tại Na-uy được bao lâu, và hiện nay anh
đang ở đâu ?
PTL: Tôi đến Nauy được 14 năm và hiện ở vùng phụ cận Thủ
đô Oslo.
Vinof:
Bài ” Håp og tro” của anh xin được phép tạm dịch
thành “Niềm tin” theo nghĩa Việt nam. Bài này ở hai phần đầu anh
đă thẳng thắng vạch rơ sự thật về bản chất cai trị tàn bạo và vô
nhân của chế độ cộng sản trong một giai đoạn lịch sử của dân tộc
VN cho người Na-uy thấy. Động lực nào thúc đẩy anh viết một bài
đầy tâm huyết như vầy?
PTL:
Có thể nói được rằng tôi cũng là một nhân chứng trong thời kỳ
‘Căi cách ruộng đất , ngày chia đôi Đất Nước và cuộc dư-cư vĩ
đại 1954 từ miền Bắc vào Miền Nam và ngày mất Nước 30 tháng Tư’.
Mặc dù với tính cách một cá nhân nhỏ bé. Nhưng tôi đă chứng kiến
thấy tận mắt những sự thật và nỗi bất hạnh của những người cùng
Quê hương, bà con, thân thuộc cũa tôi, cùng hứng chịu những hậu
quả mà những kẻ nhân danh ‘ Yêu nước’ đă áp đặt ách thống trị
cuồng bạo, ác độc lên đầu đồng bào ruột thịt cũa ḿnh. Để đến
nay, những khi vào đọc sách tại một số thư-viện. Nhất là
thư-viện các trường bậc trung- tiểu học. Tôi thật đau ḷng chỉ
thấy đại đa số sách viết bằng tiếng Nauy hay tiếng việt nói về
lịch-sữ, văn-hóa Việt Nam đều viết theo luận điệutuyên truyền
của Cộng-sản Việt-Nam. Bóp méo lịch-sữ, mị dân và dối trá.
Tôi tự đặt câu hỏi: Thế hệ trẻ người bản xứ sẽ biết và nghĩ ǵ
về tính cách cũa Người Việt sống trên đất nước Nauy nầy ?. Thế
hệ trẻ con em Người Việt Nam chắc chắn sẽ đọc những loại sách
nói trên. Họ sẽ nghĩ ǵ ?. Và họ sẽ đánh giá thế nào về cuộc ‘
trốn chạy bất chấp sự sống chết ‘ mà từng lớp Cha Ông cũa họ đă
thực hiện đễ đến được Đất Nước NaUy ?. Đó chính là lư do đă làm
cho tôi cố gắng viết bài nầy gởi đến NOVA với một mong ước duy
nhất là được chọn đăng trong cuốn sách sắp phát hành nầy.
Vinof:
Theo anh, liệu người bản xứ khi đọc bài ”Håp og tro” của anh
họ có dễ tin thật rằng; Chế độ cai trị của cộng sản tàn bạo và
ác nhân như vậy không? V́ một số người quan tâm đến vấn đề Nhân
quyền dường như nhận thấy rằng; Giới truyền thông báo chí tại
Na-uy dường như “hiếm thấy” đề cập tới vấn đề nhân quyền bị đàn
áp tại VN. Anh có thấy đúng như vậy không?
PTL:
Chính v́ suy nghĩ như em vừa nói, mà tôi đă cùng một số bạn bè
cố gắng động viên nhau: Hăy làm hết sức trong khă năng ḿnh có.
Dù đó chỉ là những việc thật nhỏ bé. V́ khả năng chúng tôi hạn
hẹp. Nên sự đóng góp rất khiêm nhường. Tuy nhiên chúng tôi viết
với tất că sự chân t́nh và ḷng thành thật mong gởi đến cho họ
một thông điệp : sự thật sẽ thắng dối trá.
Vinof:
Anh tŕnh bày và diễn tả giai đoạn từ khi rời bỏ đất
nước ra đi cho đến khi đến được bến bờ tự do, thật cay đắng và
bi đát. Người ta nói: Viết cũng là một cách để giải tỏa nội tâm,
cho ḷng được thanh thản,riêng anh th́ sao ?
PTL:
Như trong bài viết về : Vụ án WJC Đầu Ngô-ḿnh Sỡ. cũa tác giă
Hoàng Long Hải/ Tuệ Chương vào tháng 4.02 có một đoạn được viế
như sau: Đối với người viết hải ngoại,viết là do động lực ở ḷng
ḿnh,và theo quan điểm chung, đă có từ xưa,viết là một thiên
chức.Người viết ở đây không v́ cơm áo,không v́ địa vị,danh
vọng.Nếu như họ muốn chuyển tải một cái ǵ đó, bày tỏ một cái ǵ
đó qua tác phẩm họ viết, th́ họ tự nghĩ rằng điều họ phê phán
đúng sai là từ lương tâm họ.Trong trường hợp đó,nhiều khi họ bị
ảnh hưởng bởi một câu họ đă học từ lớp Đệ Tứ,khi học về Kiều mà
họ không hay. Đó là “Văn dĩ tải đạo”.
Thật ra tôi chẳng phải là
một nhà văn hay nhà báo ǵ că. Khi viết chỉ muốn nói lên một sự
thật chống lại sự dối trá, mị dân của một tập đoàn mafia mất hết
nhân tính, đang khũng bố, gây đau thương tang tóc lên Quê hương
Đất nước.
Vinof:
Chủ đề chính trong bài anh viết là con người phải có niềm tin
mới t́m được hạnh phúc ? Vậy làm thế nào để lấy lại niềm tin,
một khi một số người đă đánh mất niềm tin của họ về một điều ǵ
trong cuộc sống. Nói đâu cho xa vời, chẳng hạn như hiện nay
trong cộng đồng Việt nam, nhiều bạn trẻ dường như đă mất đi Niềm
tin về một vài hội đoàn người việt tại Na-uy trong những năm trở
lại đây. Điển h́nh như sự tŕ trệ của Hội người Việt Tỵ Nạn từ
khi tái thành lập từ năm 2000 cho đến bây giờ. Không biết sống
chết ra sao?
PTL: Câu nói cũa Đức Khỗng Phu Tử: Nhân chi sơ tính băn
thiện. Dù cho sóng gió ba đào hành hoành dữ dội đến đâu rồi cũng
có lúc phải yên lặng. Con người cũng thế, sau những bon chen
“tham sân si hỷ nộ ái ố” rồi cũng có lúc b́nh tâm nhớ lại và suy
gẫm về những hành động của chính ḿnh trong suốt thời gian đă
qua.Cái Ác và cái Thiện sẽ được đánh giá và phân định rơ ràng.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy con người có thật sự muốn bước qua
lằn ranh ảnh hưỡng bỡi cái Ác để trỡ về với cái Thiện nguyên
Thuỷ cũa ḿnh hay không là do tŕnh độ sự giác ngộ và ḷng quyết
tâm cũa họ. Niềm tin chính là động lực giúp họ can đảm để bước
tới.
Theo tôi Niềm Tin là sự tin tưởng trong sáng vào một đối tượng,
mục đích, và hành động việc làm dẫn đến cái Thiện. Mà cái Thiện
lúc nào cũng đem lại sự thanh thản, an lạc trong tâm hồn cũa con
người. Vậy Niềm Tin chẵng phải là một hạnh phúc đó sao ?. Tạo
nên th́ khó chứ làm mất th́ dễ vô cùng. Tuy nhiên phải tự hỏi
chính ḿnh có quyết tâm đi t́m lại hay không?.
Cũng v́ những
hoạt động thiếu tinh thần trách nhiệm cũa các bậc Cha Anh trong
quá khứ mà lớp trẻ ngày nay đánh mất Niềm Tin khiến họ đă trỡ
nên thờ ơ, lạnh nhạt với các sinh hoạt cộng đồng. Bởi trong họ
đă không được các bậc Cha Anh khuyến khích hay hướng dẫn, nung
nấu dấy lên niềm Tự Hào về Dân Tộc cũa ḿnh. Mà Niềm Tin và ḷng
Tự Hào đó chính là nhân tố thúc đẫy từ đáy ḷng nhiệt thành yêu
Quê hương Đất nước và Dân Tộc. Và cũng từ đó chính họ sẽ là
những người sẵn sàng dấn thân vào các sinh hoạt chung của cộng
đồng. Điều duy nhất đễ họ t́m lại được Niềm Tin chính họ phải tự
t́m về với Nguồn Gốc cũa ḿnh trong đó sẽ nẩy sinh ra niềm Tự
Hào về Dân Tộc và t́nh yêu Quê Hương Đất Nước.
Vinof:
Niềm tin của anh đối với các Hội đoàn người Việt tại
Na-uy hiện nay và trong chiều hướng tương lai ra sao?
PTL:
Như tôi đă nói. Sóng gió rồi sẽ qua đi. Những giây phút yên b́nh
sẽ đến. và mọi người sẽ b́ng tâm suy nghĩ lại. Nhất là thế hệ
trẻ tương lai sẽ t́m thấy ḷng Tin và Niềm Tự Hào Dân Tộc. Và
các sinh hoạt hội đoàn sẽ sống lại v́ không sẽ ai cứu ḿnh khi
ḿnh chẵng tự cứu lấy chính ḿnh.
Vinof:
Định cư tại Na-uy đă lâu, đối với cái nh́n của anh đặc tính tốt
xấu của họ như thế nào ?
PTL:
Theo quan điểm của tôi, người Na-uy vốn
thích cuộc sống an b́nh, không thích sôi nỗi quá hay bạo động.
Do đó làm cho người ngoại kiều có cảm giác an toàn và thân thiện.
Nhưng cũng chính cái đức tính ấy có khi dung nó để che đậy những
điều trái ngược mà chúng ta hiểu lầm bằng sự biểu lộ
của họ ở bên ngoài.
Vinof: Điều
ǵ trong cuộc sống mà anh cho là quan trọng nhất ?
PTL:
Đời người thật ngắn ngũi. Nhưng không v́
thế mà làm mất đi giá trị thực cũa cuộc sống. Chúng ta phải biết
trân quí nó bằng cách tạo nên những giây phút hạnh phúc cho ḿnh
và cho người. Muốn đạt được như vậy không ǵ bằng chính ḿnh
phải tự thành thật với ḿnh.
Vinof:
Cám ơn
anh đă dành cho VINOF cuộc phỏng vấn này !