Intervju med Spesialrådgiver, Arne Thomassen (28.okt.2008)


Hei Arne Thomassen, jeg er vinofs reporte som vil gjerne stille deg noen spørsmål i forkant av møtet om etableringen av rådet/utvalgt for den flerekulturelle befolkninge i Akershus.

Vinof: Hva er ditt navn ? :  

 Arne Thomassen: Arne Thomassen

Vinof: Hva er din stilling i Akershus fylkeskommune?    

Arne Thomassen: Jeg har tittel Spesialrådgiver og er utdannet sosialantropolog med minoriteter og urbefolkning som spesialfelt. Har også praktisk bakgrunn fra musikkbransjen og medier.

Vinof: Og hva jobber du for?    

Arne Thomassen: Jeg jobber med flere felt: Stillingen er i stor grad knyttet opp mot feltene flerkultur og mangfold og tilhørende tilskuddsordninger. Dessuten jobber jeg med saksbehandling av enkelt-søknader som blir sendt inn vedrørende tiltak, prosjekter og arrangement på musikkområdet. Vidre, jobber jeg med Dokumentasjonssenter for musikk i Akershus som er tilknyttet Fylkesbiblioteket i Akershus. Hvor vi har jobbet med og jobber med å bygge opp en samling bestående av CD'er, DVD'er, bøker, noter, etc... som befolkningen kan låne og benytte. Og tilsist har jeg ansvar for virksomhetens nettsider og informasjon.

Vinof: Hva forventer du de innvandrerorganisasjoner som deltar på møtet i dag?   

Arne Thomassen: For det første at de tar opp og vurderer hva etableringen av innvandrerråd  tilknyttet fylkeskommunen kan betyr for den flerkulturelle befolkningen i Akershus og om de mener at å sitte i et slikt råd kan gjøre at man får adgang til og innflytelse over beslutningsprosesser på regionalt nivå. Og om man tror at dette har betydning for demokratiutviklingen i regionen. Dessuten at kjennskapet til offentlige systemer øker og at det politiske nivået får bedre kjennskap til innvandrerfeltet og hva som opptar den flerkulturelle befolkningen.

Vinof: Hvorfor bør man ha et eget råd for den flerkulturelle befolkningen i Akershus?

Arne Thomassen: Jeg tror det kan gi økt fokus til feltet og gjøre at både det administrative og politiske systemet får et litt bedre beslutningsgrunnlag og at dere får mer kjennskap til det offentlige systemet på dette nivået. Man kan gi direkte input til de saker som tas opp i det politiske systemet i fylkeskommunen. Det betyr i minste fall at poltikere og administrasjonen vet hva man mener og i beste fall at man får saker gjennomført som kan ha betydning for befolkningen.

Vinof: Hva ligger bak idéen?   

Arne Thomassen: Det er å øke den demokatiske medinnflytelse og påvirkning. Dessuten de momenter som er bekrevet ovenfor.

Vinof: Hvorfor venter Akershus fylke lenge med etablering av eget råd for den flerkulturelle befolkningen i Akershus? 

Arne Thomassen: Det er vel ikke noen enkelt forklaring på det, men noe går ut på å få erfaring med hvilke modeller som virker og det å høste erfaringer fra pilot-prosjekter. Og noe ligger i kapasitet og ressurser i systemet.

Vinof: Hva er det viktigste for innvandrerorganisasjoner å ta hensyn til når det rådet for den flerkulturelle befolkningen i Akershus skal etableres framover?   

 

Arne Thomassen: Jeg tror en ting er å etablere en form for handlingsplan som fokuserer på noen få viktige saker, og ha litt tålmodighet for tregheten i systemet (motstand) samtidig som man også må være litt utålmodig. Skynde seg sakte for å si det på den måten. Og være god på å informere og ha dialog med medlemmene som kan være en god referansegruppe for representantene i rådet. Det kan også være mye (nytt) å forholde seg til over en viss tid.

 

Vinof: Tusen takk for at du stille opp for intervjuet. Vi vil gjerne treffe deg neste gang.

 

 

 

 


Et kjapt intervju med Suiha Nadarajah som har  ansvarlig for kultur

opplæring i Tamilsk kultursenter på Lørenskog i Akershus...

 

 

Vinof: Hva heter du?

Suiha Nadarajah: Suiha Nadarajah

 

Vinof: Hvilken organisasjon representerer du for idag?


Suiha Nadarajah:  Jeg representerer for Tamilsk Kultursenter i Lørenskog

 

Vinof: Hva er din stilling eller oppgave i organisasjonen?

 

Suiha Nadarajah: Jeg har jobben som ansvarlig for kultur opplæring

 

Vinof: Hvor lenge har du vært i  din organisasjon?

 

Suiha Nadarajah: Bare 2 år

 

Vinof: Hva syns du om møtet?
 

Suiha Nadarajah: Jeg synes dette møtet er kjempe bra, fordi gjennom rådet for den flerkulturelle befolkningen i Akershus kan vi fremme våre saker til fylket.

 

Vinof: Har du tenkt å være/sitter i rådet for den flerkulturelle befolkningen i Akershus?

 

Suiha Nadarajah: Ja jeg kan godt tenker meg, men jeg er litt tvil om hvor mye tid jeg bruker i rådet. Jeg er avhengig tiden, jeg har mye å gjøre med andre oppgaver i forenningen.

Vinof: Tusen takk

 

 

 

 

Et kjapt intervju med Firset Moradi, representerer for Den kurdiske kvinneorganisasjonen i Akershus

 

 

Vinof: Hva heter du?
 

Firset Moradi: Firset Moradi

 

Vinof: Hvilken organisasjon representerer du for idag?

 

Firset Moradi: Jeg representerer for den kurdiske kvinneorganisasjonen i Akershus

 

Vinof: Hva syns du om møtet idag?

 

Firset Moradi: Jeg synes det er kjempe fin for oss og for de andre organisasjoner

 

Vinof: Har du tenkt å være/sitter i rådet for den flerkulturelle befolkningen i Akershus?

 

Firset Moradi: Ja, det er jeg, helt klart!

 

Vinof: Hvorfor det?

 

Firset Moradi: Jo, det er fordi, det er fint for meg og for min organisasjon å delta i rådet. Der kan vi få mer infor og vite hva som skjer eller foregår i rådet.

 

Vinof: Tusen takk

 

 

 

 


 

Intervju med sosialantropolog Whyn Uyen Lam av foreningen VINOF 

 

Oversetter av: Daniel Nguyen



 

Ingress: VINOF har denne gangen intervjuet den kvinnelige forskeren og sosialantropologen Whyn Uyen Lam. Hun er en engasjert og (nang no?) gjennom sitt arbeide for vietnamesiske unge i Oslo. Hun var sist i fokus da hun stilte til intervju i Aftenposten i forbindelse med opprullingen av hasjplantasjene der de fleste bakmenn var vietnamesere. Hennes uttalelser i intervjuet har skapt oppstyr og støy i det vietnamesiske miljøet.

 

Whyn Uyen Lam er også kjent gjennom sin aktivitet og deltakelse i en rekke organisasjoner og foreninger som FUG (Foreldreutvalget for grunnskolen),  Vietnamesisk barne- og ungdomsforening og Minoritetsspråklig Ressursnettverk (MIR) der hun fungerer som leder. MIR er en organisasjon der hovedtanken er at foreldre skal være viktige støttespillere for unges innsats på skolen.

 

I tillegg har hun vakt oppmerksomhet gjennom en rekke innlegg og artikler om minoritetsungdom og utdanning som er publisert ulike steder. I oppslaget ”I skyggen av vietnamesisk veltilpassethet” (Artikkel i ”Det nye Oslo” nr.2/2003) omtales hennes undersøkelser om rusmisbruk blant minoritetsungdom, der hun gjennom håndboka ”Vietnamesere vanker ikke i gjenger” peker på ukjente sider av integreringsprosessen. I ”Vietnamesere straffes mer enn gjennomsnittet” (magasinartikkel Dagbladet, 28.04.2005) kommer også Whyn Uyen Lam med interessante betraktninger om sammenhengen mellom unge vietnameseres motivasjon og innsats på skolen og gjengkriminalitet.  

 

 

 

Vinof: Vel møtt Uyen, kan våre lesere få vite litt om din bakgrunn?

 

Whyn Uyen Lam: Jeg kom til Norge da jeg var 5 år som båtflyktning og begynte i barnehage i Bergen. Jeg gikk på skole i Bergen til jeg var ferdig med ungdomsskolen. Da flyttet min familie til Australia, der vi bodde et år. Da vi kom tilbake gikk jeg på Katedralskolen i Bergen på IB linjen. Så begynte jeg på universitetet og tok hovedfag i sosialantropologi. Jeg fikk da et Fulbright stipend for å studere et år i New York, der jeg begynte å forske på vietnamesiske ungdommer.

 

Vinof: Kan du også fortelle om dine foreldre?

 

Whyn Uyen Lam: Min far er lærer fra Vietnam og jobbet som morsmålslærer i Bergen før han ble pensjonert. Min mor jobber med regnskap i Bergen kommune.

 

Vinof: Din hovedfagsoppgave i Sosialantropologi ble til gjennom feltstudier i Vietnam. Hvilke fordeler og ulemper ser du dette har hatt?

 

Whyn Uyen Lam: Jeg gjorde feltarbeid i Vietnam for å se på livssituasjonen til vietnamesiske kvinner. Jeg synes dette var veldig interessant og jeg lærte mye. Det vanskeligste med oppgaven var nok å forstå hvordan de tenker siden jeg har vokst opp i Norge og har en del norske verdier knyttet til likestilling. Mange kvinner i Vietnam er mer avhengig av mennene og tåler mer dårlig oppførsel fra mennene sin side som kvinner i Vesten aldri ville gått med på.

 

Vinof: Enkelte har hevdet at ditt hovedfagsarbeid har medført at du har utviklet sympati for kommunistene i Vietnam. Hva slags tanker har du om dette?

 

Whyn Uyen Lam: Jeg har aldri jobbet politisk, men har alltid hatt et samfunnsperspektiv der jeg vil belyse situasjonen til de som har det vanskelig. Fordi jeg ikke har vært tydelig anti-kommunistisk, tror mange at jeg støtter kommunismen. Det er helt feil. Jeg tror på demokrati og ønsker at alle skal få like muligheter.

 

Vinof: Hvor jobber du nå og hvordan er en typisk arbeidsdag for deg?

 

Whyn Uyen Lam: Jeg jobber deltid som daglig leder i MiR (Minoritetsspråklig Ressursnettverk – www.mirnett.org)  og resten av tiden jobber jeg i mitt eget firma, Culture Consulting, der jeg jobber med prosjekter for å øke private og offentlige virksomheters forståelse av det flerkulturelle Norge og øke deres kompetanse på dette feltet. Jeg jobber også med forskning og spesielt et prosjekt om hvorfor noen innvandrere lykkes i Norge. Min jobb er veldig fleksibel og variert. Ingen dag er den samme.

 

Vinof: I forbindelse med intervjuet du ga ulike medier 22. februar om cannabisavsløringene: Har ditt arbeid som forsker blant det vietnamesiske miljøet gjort at du kjente til en del forhold i cannabissaken eller stilte du opp fordi du følte at det var så mye oppmerksomhet rettet mot vietnamesere slik at det var viktig at du bidro til å belyse situasjonen?

 

Whyn Uyen Lam: Jeg forsker ikke på dette området, men kjenner litt til miljøet fordi jeg har jobbet med ungdommer i risikosonen før og hjelper folk med forskjellige ting gjennom min jobb i MiR.

 

Vinof: Det er blitt avslørt over 35 hasjplantasjer siden den første ble oppdaget i oktober ifjor. Tror du avsløringene har kommet som en tilfeldighet eller har dette vært resultatet av en langvarig etterforkning?

 

Whyn Uyen Lam: Jeg vet ikke så mye om dette.

 

Vinof: Tilbake til ditt arbeid som forsker. Du stilte opp til nettprat i Aftenposten kort tid etter oppslagene i media. Har du fått negative reaksjoner på dine uttalelser?

 

Whyn Uyen Lam: Egentlig ikke. Det eneste var den misforståelsen om at mange vietnamesere kjenner til dette. Det hadde jeg aldri sagt, men journalisten skrev det. Heldigvis rettet de opp i dette dagen etter.

 

Vinof: Har du noen pågående eller kommende forskningsprosjekter?

 

Whyn Uyen Lam: Jeg jobber med et prosjekt for å se på hvorfor noen innvandrere lykkes i det norske samfunnet. Jeg sammenligner 6 vietnamesere, 6 pakistanere, 6 somaliere og 6 nordmenn for å se om det er det samme som gjør at de forskjellige personene lykkes eller om det er kulturelle eller klassemessige forskjeller.

 

Vinof: Et av dine tilsvar på nettpraten kan oppsummeres slik: Nord-Vietnam er en utarmet landsdel og befolkningen lever under en diktatorisk regime som er gjennomsyret av korrupsjon. Dette gjør at befolkningen blir mer desperate og tilbøyelig for kriminell atferd. Er kommunismen derfor en ideologi som har mislykkes i Vietnam?

 

Whyn Uyen Lam: Jeg tror at alle kommunistiske land har mislykkes. Mange kaller seg kommunistiske, men er i realiteten diktatur. Jeg tror på demokrati.

 

Vinof: Hva slags tanker har du om aktiviteten ved vietnamesiske organisasjoner i Norge fra tidligere tider og fram til i dag?

 

Whyn Uyen Lam: Jeg tror at de fleste vietnamesiske organisasjoner ikke har fungert så veldig bra. Mange har gode intensjoner, men det er ikke lett å gjøre noe i praksis fordi vietnamesere har ikke noen kultur for organisasjonsarbeid. Det fleste har nok med seg selv og sin egen familie.

 

Vinof: Og dine tanker om aktiviteten ved foreningen VINOF?

 

Whyn Uyen Lam: Jeg kjenner ikke så godt til deres organisasjon, men jeg ser på nettsiden deres at dere prøver å oversette nyheter til vietnamesisk og det er bra slik at de som ikke kan norsk kan følge litt med i samfunnet.

 

Vinof: Som forsker blant vietnamesiske barn og unge i Norge: Hvilke råd vil du gi til den oppvoksende generasjon?

 

Whyn Uyen Lam:

Jeg tror det er viktig å jobbe hardt og prøve å følge dine drømmer. Ikke la noen andre trakke på deg, men hold på din integritet. Det viktigste er å bli et godt menneske, ikke å bli lege eller ingeniør for at andre skal se opp til deg. Gjør det du har lyst til fordi det er ditt liv og du må jobbe med det resten av livet, ikke naboen.

 

Vinof: Har du noen visjoner og drømmer om vietnamesere som bor i Norge?

 

Whyn Uyen Lam: Jeg tror at vietnamesere i Norge generelt er arbeidssomme og ambisiøse. Det vil alltid være noen kriminelle som vil ødelegge dette bildet, men jeg tror ikke vi bør tenke så mye på det. Vi kan ikke påta oss skylden for det noen få mennesker gjør. De fleste vietnamesere vet hvilke folk det er snakk om. Mange nordmenn er jo kriminelle, men ikke alle nordmenn føler seg skyldige når f.eks MC gjengene Bandidos og Hells Angels dreper hverandre .

 

Vinof: På vegne av VINOF vil vi takke deg for at du stilte opp til intervju og vi håper vi hører fra deg igjen.

 

Whyn Uyen Lam: Takk for at dere ville intervjue meg.

 

Intervju utført av: Chuong Dam, Hiep Nguyen

Oversetter av: Daniel Nguyen

 

Oslo 14.04.2008

 

 

 

 

 

Phỏng vấn nữ nghiên cứu gia nghành nhân chủng xã hội (sosialantropolog), Whyn Uyen Lam  (04.04.2008) 

 

Ngỏ:

Mục phỏng vấn của VINOF kỳ này đưa bạn đọc gặp  gỡ với  Sosialantropolog Whyn Uyen  Lam,  nghiên cứu gia nghành nhân chủng xã hội. Cô là người tích cực, năng nổ qua nhiều hoạt động văn hóa cho thanh thiếu niên Việt nam tại Oslo. Ngày 22.02.08 Uyên đã  lên tiếng trả lời phỏng vấn trên mạng aftenposten.no, quanh sự kiện một số người Việt trồng cần sa bị cảnh sát tố giác, gây sôi nổi trong Cộng đồng người Nauy gốc Việt trong thời gian qua.

 

Whyn Uyen Lam cũng được nhiều người và dư luận biết đến qua những hoạt động có tính cách văn hóa giáo dục ở một vài  cơ quan, đoàn thể mà cô đã tham gia với vai trò cố vấn hướng dẫn như: Thành viên trong Ủy Ban phụ huynh cấp tiểu học ( Foreldreutvalget for grunnskolen (FUG) ),Hội Trẻ Em và Thanh Thiếu Niên Việt Nam (Vietnamesisk Barne- og ungdomsforening) hiện tại Uyên  là trưởng ban  một Hội đoàn thiện nguyện mang tên (Minoritetsspråklig ressursnettverk(MiR)), với ý tưởng cha mẹ là nguồn trợ lực chính cho việc học của trẻ nơi học đường.

 

Ngoài những bài viết của Whyn Uyen về giới trẻ ngoại kiều, giáo dục học đường tại các thư mục trên nett, đã tạo được sự chú ý rất nhiều. Một loạt bài đã được báo chí  trích đăng như "I skyggen av vietnamesisk veltilpassethet”, hay nhận định của cô đăng trên nhật báo Dagbladet, năm 2005 với tựa đề: ”Vietnamesere straffes mer enn gjennomsnittet”. Hoặc với cuốn sách nhan đề ”vietnamesere vanker ikke i gjenger” đã ra mắt cách đây mấy năm trước.

 

 


       
                   

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ảnh:Whyn Uyen Lam

 

 

Vinof: Chào Uyên, cho Vinof và  độc giả  biết một chút về lai lịch của Uyên ?

 

Uyên: Uyên đến Na Uy khi mới 5 tuổi, theo dạng thuyền nhân, và Uyên bắt đầu từ vườn trẻ tại Bergen. Uyên học tại đó đến hết cấp Trung học đệ nhất cấp. Gia đình dời sang Australia, sống tại đó một năm. Khi trở lại Na Uy, Uyên học trường Katedralskolen tại Bergen, lớp IB (International Baccalaureate). Rồi Uyên tiếp tục học đại học, môn  nhân chủng xã hội. Uyên nhận học bổng Fullbright (1), học một năm tại New York, tại đó Uyên bắt đầu nghiên cứu về tuổi trẻ Việt Nam.

 

Vinof: Uyên có thể kể thêm về gia đình bố mẹ, được không ?

 

Uyên: Cha Uyên là giáo viên tại Việt Nam và là giáo viên tiếng Việt tại Bergen, trước khi ông về hưu. Mẹ Uyên làm kế toán cho Công xã Bergen.

 

Vinof: Ðược biết luận án tốt nghiệp của Uyên được thực hiện tại Việt Nam. Những thuận lợi và trở ngại  như thế nào ?

 

Uyên: Uyên làm luận án tốt nghiệp tại Việt Nam, nghiên cứu về tình trạng sống của người phụ nữ Việt Nam. Uyên nghĩ đó là điều rất thú vị và Uyên đã học được khá nhiều. Điều khó nhất của công việc là hiểu cho đúng mức những gì họ đã nghĩ, bởi Uyên trưởng thành tại Na Uy, chịu ảnh hưởng phần nào giá trị của Na Uy, liên quan đến sự bình đẳng nam nữ. Nhiều phụ nữ tại Việt Nam bị lệ thuộc khá nhiều vào người đàn ông, chịu đựng sự đối xử tệ hại của   người chồng mà đàn bà phương Tây không bao giờ chấp nhận.

 

Vinof: Theo chúng tôi biết, trong thời gian Uyên làm luận án có dư luận cho rằng: việc Uyên về Việt Nam làm luận án nghiên cứu như vậy có tính cách thân cộng. Uyên nghĩ sao về chuyện này ?

 

Uyên: Uyên chưa bao giờ làm chính trị, nhưng luôn có một quan điểm xã hội, qua đó Uyên giải thích tình trạng đưa đến những khó khăn. Bởi vì Uyên chưa bao giờ chống Cộng một cách rõ ràng, nên nhiều người nghĩ rằng Uyên ủng hộ Cộng sản. Điều đó hoàn toàn sai. Uyên tin tưởng thể chế dân chủ và ước mong mọi người sẽ có cơ hội như nhau.

 

Vinof: Hiện tại Uyên đang làm việc ở đâu, và một ngày làm việc của Uyên được bắt đầu như thế nào ?

 

Uyên: Uyên hiện làm việc bán phần, đồng thời là trưởng nhóm của MiR (Minoritetsspråklig Ressursnettverk-www.mirnett.org) (1) và thời gian còn lại Uyên làm việc cho văn phòng riêng của mình là Cultur Consulting, (2) nơi đó Uyên làm việc với các dự án, làm phát triển sự hiểu biết về xã hội đa văn hóa Na Uy, của các cơ quan tư và công, và làm phát triển khả năng của họ trong lãnh vực này. Uyên cũng làm việc nghiên cứu , đặc biệt với dự án về lý do tại sao người tỵ nạn đã thành công tại Na Uy. Công việc uyển chuyển và thay đổi. Không ngày nào giống ngày nào.

 

Vinof: Công việc của Uyên là nghiên cứu, vậy sự phát hiện người Việt trồng cần sa của cảnh sát Nauy trong thời gian qua, thực ra đã nằm trong lĩnh vực nghiên cứu của Uyên hay do báo chí, dư luận người bản xứ chú tâm nhiều đến vấn đề này nên đã khiến Uyên có cuộc tiếp xúc với giới truyền thông hôm 22.02.08 vừa qua ?

 

Uyên: Uyên không nghiên cứu trong lãnh vực này, nhưng biết ít nhiều về môi trường này, bởi vì Uyên đã từng làm việc với nhiều thanh, thiếu niên trong hoàn cảnh đầy rủi ro, nguy hiểm trước đây; và giúp nhiều người, nhiều việc khác nhau, qua việc Uyên làm tại MiR.

 

Vinof: Từ tháng 10 năm 2007 cho đến nay, cảnh sát đã phát hiện liên tiếp trên 35 vụ trồng cần sa. Vậy theo Uyên, đây là kết qủa bất ngờ của công việc điều tra, hay cảnh sát đã theo dõi sự việc này từ lâu ?

 

Uyên: Uyên không biết nhiều về điều này.

 

Vinof: Trở lại công việc nghiên cứu. Việc Uyên trả lời trực tuyến trên mạng aftenposten.no với độc giả  vừa qua. Sau sự việc này Uyên có nhận được sự phản hồi nào từ bên ngoài có tính cách tiêu cực không ?

 

Uyên: Thật sự không. Điều duy nhất là sự hiểu lầm và  nhiều người Việt Nam đã biết đến sự việc này. Cái mà Uyên chưa bao giờ nói, nhưng phóng viên lại viết ra. May thay, họ đã sửa lại điều này ngay ngày hôm sau.

 

Vinof: Hiện tại, Uyên đang có chương trình nghiên cứu nào nữa không ?

 

Uyên: Uyên đang làm việc với dự án về lý do tại sao người tỵ nạn lại thành công tại xã hội Na Uy. Uyên so sánh trường hợp 6 người Việt, 6 người Pakistan, 6 người Somali và 6 người Na Uy, để  xem xét,  điều gì giống nhau khiến cho những con người khác nhau này đạt đến sự thành công.Nền văn hóa, hay giai cấp xã hội đã tạo nên sự khác biệt.

 

 


Ảnh: Một buổi thuyết trình của Uyên

 

 

Vinof: Qua sự trả lời với một độc giả trên Online, Uyên nhận định rằng: miền bắc Việt Nam nghèo nàn, người dân sống dưới chế độ tham nhũng, độc tài. Từ xã hội đó tạo ra những con người “mer desperate” tuyệt vọng, mang nhiều nổi chán chường, . Như vậy, có phải chế độ Cộng Sản  không thích hợp với đất nước chúng ta hay không ?

 

Uyên: Uyên nghĩ rằng các nước Cộng sản không thành công. Nhiều nước tự cho mình theo chế độ Cộng sản, nhưng thực chất là chế độ độc tài. Uyên tin vào thể chế dân chủ.

 

Vinof: Uyên có suy nghĩ gì về những hoạt động của các Hội đoàn người Việt tại Na-uy từ trước tới nay ?

 

Uyên: Uyên nghĩ rằng phần nhiều các hội đoàn người Việt không hoạt động thật tốt. Nhiều hội đoàn có ý hướng tốt, nhưng không dễ làm một điều gì đó trong thực tế, bởi vì người Việt không có một nền văn hóa về những hoạt động hội đoàn. Phần nhiều họ hướng về gia đình và bản thân họ.

 

Vinof: Cảm tưởng của Uyên về hoạt động của Hội Người Na-Uy Gốc Việt (VINOF) ?

 

Uyên: Uyên không biết nhiều về hội đoàn VINOF, nhưng có xem trên trang mạng, Uyên thấy các anh cố gắng dịch tin tức sang tiếng Việt, và điều đó tốt cho những ai không am hiểu nhiều tiếng Na Uy, hoà nhập phần nào vào xã hội.

 

Vinof: Là một nhà nghiên cứu, từng làm việc và tiếp xúc nhiều với trẻ em, thanh thiếu niên Việt nam tại Na-Uy, Uyên có gì muốn nhắn gởi đến thế hệ trẻ này không ?

 

Uyên: Uyên nghĩ rằng điều quan trọng là cố gắng làm việc và  theo đuổi giấc mơ của chính mình. Đừng để người khác lôi kéo mình, hãy giữ vững nhân cách. Quan trọng nhất là trở nên một người tốt, đừng trở thành một bác sĩ hay kỹ sư để cho người khác phải kính trọng mình.Làm những điều bạn mong ước, vì đó là cuộc đời của mình, và bạn phải làm việc đó cho đến hết cuộc đời, không phải người hàng xóm làm cho bạn.

 

Vinof: Hoài bảo riêng của Uyên? Uyên có “Visjon” tạm dịch là viễn kiến về Cộng đồng người Việt tại Na-Uy hay  không ?

 

Uyên: Uyên nghĩ rằng người Việt Nam ở Na Uy, nói chung, làm việc chăm chỉ và có nhiều hoài bão. Luôn có một vài tình trạng hình sự phá hoại đi hình ảnh đó, nhưng Uyên không nghĩ chúng ta cần suy nghĩ nhiều về điều này. Chúng ta không thể nhận lỗi lầm, do một vài người gây ra. Phần nhiều người Việt biết rằng, người ta nói về những người làm lầm lỗi đó, là ai. Nhiều người Na Uy cũng là người tội phạm hình sự, nhưng không phải tất cả người Na Uy  nghĩ họ có tội, chẳng hạn, khi nhóm băng đảng MC Bandidos và Hells Angles giết nhau.

 

Vinof: Thay mặt Hội Người Na-Uy Gốc Việt (VINOF), cảm ơn Uyên đã dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn hôm nay, và mong được gặp lại Uyên trong những lần tới.

 

Uyên: Cám ơn Vinof đã có cuộc phỏng vấn.



Ghi chú

(1)    Cựu thủ tướng Na Uy, ông Bondevik, và một vài chính khách, cũng học ở Mỹ với học bổng này. 

(2)     Có thể hiểu: Mạng lưới làm việc về tài nguyên của những người nói ngôn ngữ thiểu số.

(3)     Có thể hiểu: Tư vấn về văn hóa

 

 

Thực hiện phỏng vấn: Chương Ðàm & Thanh Hiệp

 

 

 

 

 

 


Intervju med norsk journaliststudent, Ralf Lofstad  (25.04.07) 

 

                           Ralf Lofstad

 

 

Vinof: Hei Ralf Lofstad, Hyggelig å treffe deg !

 

Ralf Lofstad: Takk det samme, Jeg setter pris på å bli invitert til dette møtet

 

Vinof: Litt om deg selv og  hva med din første  inntrykk om sist reisen til Vietnam  ?


Ralf Lofstad: Jeg ble født i Sai Gon i 1974, men ble adoptert av norske foreldre, vokste opp på vestlandet. Jeg har ikke vært i  Vietnam før, men ble veldig facinert av landet og reiser gjerne tilbake.

 

Vinof: Gjennom  massemedia i første april, fikk vi vite at du ble pågrepet på hotellet i Vietnam på 05.04.07 mens du holder å jobbe med eksamensoppgave om utviklingsland ved journaliststudiet på Høyskole i Oslo. Kan du fortelle oss hva som skjedd med deg i Ho chi Minh byen ?

 

Ralf Lofstad:  Jeg skulle intervujer de studenter I forbindelser med oppgaver, men myndigheter visste dette og politiet  tok meg til avhør i til sammen 19 timer. Det ender  med at jeg ble utvist fra landet !

 

Vinof: Var du alene da vietnamesisk potiti (som vi kaller Công an mật vụ) kom og pågrepet deg?
 

 Ralf Lofstad:  Ja, jeg var alene på hotellet da jeg ble pågrepet i 08 – tiden onsdag 04.april

 

Vinof:  Har du vært i Viet nam før eller første gang ?

 

Ralf Lofstad:  Nei, Dette var første gang  siden jeg ble født

 

Vinof:  Hvor lenge ble du oppholdt av politiet ?

 

 Ralf Lofstad: I til sammen 19 timer over to dager

 

 


Vinof:  Vietnamesisk myndighet hadde påstod om at du hadde tatt kontakt med noen vietnamesiske opposisjonelle i løper av tiden du var i Ho chi Minh byen. Kan du bekrefte denne myten ?

 

Ralf Lofstad: Ja, jeg hadde kontakt med opposisjonelle utenfor landet som skulle veilede meg inn i Vietnam

 

Vinof: Fikk du tilbaker alle dine notater som vietnmaesisk myndigheter hadde tatt på hotellet ?

 

Ralf Lofstad: Ja, men de kopierte alt

 

 Vinof: Kan du fortelle om den måten avhørene  som vietnamesisk politi hadde brukt  mot deg ?

 

Ralf Lofstad: De gikk gjennom alt materialet og de ga inntrykk av å vite det meste på forhåld. Men det er vanskelig å si om de virkelig visste alt eller de bare prøvde å få informasjon fra meg…

 

Vinof: Hva syns du om det påstandet fra vietnamesisk myndighet side som sa at det var en vietnameser i utlandet har sladret  på deg ?

 

Ralf Lofstad: Ja, det kan godt hende… Jeg hadde kontakt med mange før jeg dro og noen av disse kan ha tipset myndigheten.

 

Vinof: Var det sant at du vil aldri få reise tilbake til Vietnam som dagbladet  skrev nylig ?

 

Ralf Lofstad: Myndighetene truet meg med at jeg ikke vil slippe inn igjen med mindre jeg må oppføre meg pent, det vil si at samarbeider med dem.

 

Vinof: Når du er ferdig med journalist utdanning ,så hva er din største ønsker ?

Ralf Lofstad: Jeg er ferdig i midten av 05.2007. Deretter skal jeg jobbe videre i dagbladet.no website, der jeg allerede har jobb.

 

Vinof: Er du gift ?

 

Ralf Lofstad: Nei, jeg har ikke tid til slikt..

 

 

Vinof:  På vegne av Vinof forbund vil vi takke deg som har gitt oss en kjempe fint og nyttig intervju og gjerne møter deg neste gang..

 

Ralf Lofstad: Takk i like måte !

 

 

( Intervjuet avsluttet kl.19.00 den 25.04.2007 i studentkantina ved Oslo Universitetet )  

 

[ Se video ]

 

 

 

 

 

 

 

 

Intervju med Trung Nguyen (15.03.2007) 

 

Forord:  Animasjonsfilm er et språk og den er mye mer enn tegnefilm. Liker du 3D-animasjonfilmer slik som Nemo, Toy Story eller Harry Potter? De aller fleste filmer i dag inneholder fantastiske 3D-figurer og animasjoner  og kunst å lage animasjon film er veldig populært blant de unge i siste årene. Men å  arbeide med animasjonsfilmer krever mye tålmodighet og nøyaktighet, spontanitet og intuisjon. For å vite mer om kunst å lage aminasjonsfilm, fikk Vinof kontakt med Trung Nguyen som har laget en kjempe fint aminasjonsfilm "Viet Hai Ngo Thang Long" som ble vist nylig på website www.youtube.com

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Vinof: Hvem er du og Hvor kommer du fra ?

 

Trung: Jeg heter Trung Nguyen, født i Vietnam og kom til Norge som 4-åring.

 

Vinof: Kan du fortelle litt om deg selv ?

 

Trung: Jeg er en vietnamesisk-bergenser på 31 år som interesserer meg for datagrafikk og musikk-komposisjon.

 

Vinof: Når begynte du å lage animasjonsfilm?

 

Trung: Det var i forbindelse med den årlige Tet arrangement 2005 ved Grieghallen i Bergen jeg lagde min første animasjonsfilm.

 

Vinof: Hvordan ble du interessert i animasjon?

 

Trung: Jeg har helt siden liten vært en stor fans av visuelle effekter og animasjoner fra filmer. Datagrafikk har alltid fascinert meg og man kan lage nesten alt i 3D-verden hvor bare fantasien setter grenser. En fin måte å uttrykke seg på synes jeg.

 

Vinof: Vi har sett din animasjonsfilm ” Viet Hai Ngo Thang Long ” på youtube.com. Den er kjempe bra, synes vi. Hvordan fikk du ideen til denne animasjonsfilm ?

 

Trung: Takk, jeg fikk delvis ideen av to gode venner Daniel Nguyen og Trung Tan Nguyen, hvor vi satt sammen under en kafetur og diskuterte hva vi skulle ha med. Men det var sangen til filmen, komponert av en nær venn av meg, Tuan Tran, i regi av vokalisten To Trinh, som ga inspirasjon til de elementene vi finner i filmen.

 

Vinof: Som andre så vi din animasjonsfilm "Viet Hai Ngo Thang Long" på youtube.com med  en sterk ubeskrivelse følelse. Hva handler egentlig om denne animasjonsfilm ?

 

Trung: Den handler om det vietnamesiske folket som måtte flykte fra det kommunistiske regimet, med det lille håp om å finne friheten. Dragen, som vi historisk stammer fra og alltid står det vietnamesiske folket nær, beskytter og løfter båten symbolsk til friheten, altså til Norge som åpenbarer seg mot slutten.

 

Vinof: Navnet Viet Hai Ngo Thang Long ser ut som et personsnavn. Hva er egentlig tittel for den animasjonsfilmen som du lagte på youtube ?

 

Trung: Tittelen er gammel-vietnamesisk. Ordvis betyr de henholdigvis Viet=det vietnamesisk folket, Hai=hav, Ngo=møte, Thang=bestige/fly, Long=drage. Altså ”Det vietnamesiske folket på havet, møter dragen som flyr dem til friheten”. Takk til bac Pham Do Cong Linh som stod for tittelen.

 

Vinof: Å lage animasjonsfilm slik som man fortelle en historie og formidle sitt budskap. Hva er ditt budskap i denne animasjonsfilm ?

 

Trung: En kvinnelig båtflyktning sa engang: ”Selv under krigen klarer vi å leve, men under det kommunistiske regimet måtte vi flykte. Vi vet ikke engang hvorfor vi dør”. Dette er en animasjon som er tilegnet de modige båtflyktningene som ofret alt i søk om å finne friheten.

 

Vinof: Kan du fortelle litt om den prosessen for å lage en animasjonsfilm ?

 

Trung: Man kan si at den består av tre delprosesser. Å ha klart for seg selve historieforløpet (storyboard) i begynnelsefasen er meget viktig. Hvilke elementer som skal være med, kameravinkler osv. Annen fase består i å modellere de ulike scenene i filmen. Siste fasen er såkalte ”render-prossessen”, som genererer 3d-modellene til bilder, samt redigering av delsnuttene og synkronisering av sangen som så blir til en animasjonsfilm.

 

Vinof: Har du laget flere animasjonsfilm før ?

 

Trung: Ja, en liten animasjonsnutt i forbindelse med Tet arrangementet 2005 i Bergen.

 

Vinof: Lager du animasjonsfilm kun for hobby eller noe annet formål ?

 

Trung: Det er nok på hobbybasis i første omgang, men jeg håper å få brukt det i jobbsammenheng.

 

Vinof: Hva er ditt største drøm?

 

Trung: Lottomillinærer faller først i tanken, ellers er drømmen om å jobbe innenfor animasjon og visuelle effekter med de store gutta i Hollywood. :-)

 

Vinof: Hva er din neste animasjonsfilm, Trung ?

 

Trung: Kankje enda en animasjonsfilm til neste års Tet arrangement 2008 i Grieghallen, Bergen.

 

Vinof: På vegne av det vietnamesisk – norske forbund takker vi deg for dette intervjuet som har gitt Vinofs leserne mulighet til å forstå mer om kunst å lage animasjonsfilm og vi håper å få se deg neste gang Trung.

 

Trung: Takk for at jeg fikk være med.

 

 

Vinof  (Oslo 15.03.2007)

 

 

 

 

 

 

 

 Intervju med politimannen Hung N Nguyen

 

 

Politiutdanning
 

Politiyrket er et yrke som krever innsats, kreativitet og samarbeid og er blitt  et populær utdanningsvalg for mange ungdom. I år har 2399 søkte seg til Politihøgskolen, og konkurransen blant de som kalles inn til opptaksprøver er knallhard. For å komme gjennom nåløyet må søkerne bestå tøffe fysiske tester i blant annet kondisjon, styrke og svømming. I tillegg må de gjennom intervjuer og psykiske tester. 288 fikk til slutt få tilbud om en studieplass i Oslo eller Bodø. 

 

Men hva er det egentlig som krever en som vil bli en polititjenestemann. Vinof  har funnet ut en del viktig informasjon som man må oppfylle for å komme inn dette yrket. I forbindelse med dette har Vinof  tatt opp et intervju med en vietnameser som utdannet seg til en polititjenestemann i Oslo. 

 
(Her er et intervju med Hung N Nguyen som utdannet seg til en polititjenestemann)

 

 

 

 

Vinof:  Hva heter du ?
 

Svar:  Hung N. Nguyen

 

Vinof:  Hvor gammel er du, og hvor lenge har du bodd i Norge?

 

Hung: Jeg er 33 år gammel. Har bodd i Norge i 28 år.

 

Vinof:Hva fikk deg til å velge politiyrke/ Hvorfor ble du politi?

 

Hung:  Etter befalsutdanning søkte jeg meg inn på Politihøgskolen fordi jeg ønsket meg et utfordrende, spennende og meningsfylt yrke i det sivile liv. En annen grunn til at jeg ville bli politi er at jeg ønsker å jobbe med mennesker.

 

Vinof:  Hvor jobber du, og hva består dine arbeidsoppgaver i?

 

Hung: Jeg jobber ved Oslo politidistrikt. Mitt arbeid består av operativt, etterforskning og forvaltningsarbeid ved utlendingsseksjonen.

 

Vinof:  Har du noen etter utdannelser innenfor politi?

 

Hung:  Ja.

 

Vinof:  Hva er din største utfordring som en politimann?

 

Hung: Begrense kriminalitet i samfunnet

 

Vinof:  Hva er mest stressende i politiyrket?

 

Hung:  Å oppleve/se tragiske hendelser og ondskapen som finnes i samfunnet
vårt.   

 

Vinof:  Hva opplever du som spennende i ditt arbeid?

 

Hung:  Kontakt med forskjellige type mennesker, samt følelsen av å gjøre et samfunnsnyttig arbeid.
 

Vinof:  Har du noen gang vært redd på jobb?

 

Hung:  Ja

 

Vinof:  Hvor mye tjener en polititjenestemann?

 

Hung: Ca.  350 000 kr

 

Vinof:  Beskriv deg selv i 3 ord

 

Hung:  Rettferdig, ryddig, beskjeden

 

Vinof:  Hvem er din favorittpopsanger?

 

Hung:  Har ingen favoritt, men hører mye på vietnamesisk musikk som ”nhac que huong”.

 

Vinof:  Hvilket bilmerke liker du best ?

 

Hung:  BMW

 

Vinof:  Hva bruker du fritiden til?

 

Hung: Familie, venner og fotballaget

 

Vinof: Er du gift ?

 

Hung: Ja

 

Vinof: Finnes mange vietnamesere i Norge som hadde utdannet som polititjenestemann som deg, Hung ?

        

Hung: Jeg vet om 5 personer som er ferdig utdannet, og 2 er under utdanning på Politihøgskolen.

 

Vinof:  Hva er ditt beste råd til unge når de vil bli  en polititjenestemann som deg?

 

Hung: Være samfunnsorientert/-engasjert. Trene og holde seg i bra fysisk form. God fysikk  betyr også sterk mentalt. 

 

Vinof: På vegne av det vietnamesik – norske forbund takker vi deg for dette intervjuet , samtidig har Vinof leserne mulighet til å forstå mer om politiyrket i Norge.

 

 

Oslo 10.01.2007

 

 

Formelle krav for å komme inn Politiutdanning:

 

*                  Norsk statsborger.

*                  Generell studiekompetanse fra videregående utdanning, herunder minst karakteren 3 i gjennomsnitt for norsk hovedmål, eller tilsvarende nivå i nytt karaktersystem.

*                  Nødvendig modenhet og personlig skikkethet for tjeneste i politi- og lensmannsetaten.

*                  Ha tilfredsstillende fysikk, herunder gjennomgå og bestå en fysisk test fastsatt av Politihøgskolen.

*                  Ha god helse, herunder tilfredsstille de til enhver tid gjeldene helsekrav (bl.a. normalt fargesyn og   synsstyrke uten korreksjon på begge øyne som ikke er dårligere enn 5/10, 6/12, 0.8).

*                  Plettfri vandel.

*                  Førerkort klasse B.

*                  Svømmeferdighet.

*                  Fylt 20 år det året de tas opp.

 

Kilde:Politihøyskole

 

 

 

 

 

 


Phỏng vấn gia đình anh Mai Hữu Tú  (21.07.2006)

 

Ngõ: Qua nỗ lực vận động của cô Trần Kiều, ngày 18.05.2006 một phái đoàn  tỵ nạn gồm  98 người  tỵ nạn Việt nam còn sót lại tại trại tỵ nạn Palawan (Phi luật tân) đã đặt chân đến phi trường Gardemoen Na-uy trong niềm vui chung chào đón của tất cả mọi người. Ban phóng viên Vinof.no  đã   tiếp xúc với gia đình Anh Mai Hữu Tú để gởi đến quý đồng hương  đôi nét về cuộc hành trình ra đi  tìm tự do của anh. 

 

Gia đình anh Mai Hữu Tú.

Ảnh: Vinof


Vinof: Chào anh Tú, trước hết thay mặt hội Viet nam–Nauy (Det Vietnamesisk-norske Forbund)  xin được gởi  đến anh cùng gia đình lời chúc sức khoẻ, đồng thời hân hoan chào đón gia đình anh đến định cư tại Na-uy. Trước hết, mạn phép được phỏng vấn anh một số câu hỏi liên quan đến anh cùng gia đình trong bước đầu hội nhập nơi một xã hội mới. Cảm tưởng đầu tiên của anh khi đặt chân đến Na-uy ?

 

Mai hữu Tú:  Rất vui mừng khi mình được đến Na-uy, vì cuộc vượt biên và sự ra đi của tôi đã được thành công sau 17 năm.

 

Vinof: Cho biết một chút về gia đình anh

 

Mai hữu Tú: Tôi lập gia đình từ năm 1997, chúng tôi có hai cháu gái. Vợ tôi là người Phi luật Tân.

 

Vinof: Anh có bà con hoặc người thân gì ở Na-uy  không ?


Mai hữu Tú: Tôi có ông bà ngoại hiện đang ở thị xã Rærlingen


Vinof: Hiện tại thị xã Rærlingen  đã thu xếp vấn đề nơi ăn chốn ở cho gia đình anh như thế nào?


Mai hữu Tú: Oh! Rất là tốt và đầy đủ theo đời sống căn bản. Chúng tôi đã được thị xã cấp cho một căn hộ gồm có 3 phòng ngũ, phòng khách , nhà bếp. Nhà rộng khoảng 80 mét vuông. Mọi vật dụng trong nhà  đẵ được thị xã mua và xắp sếp sẵn trước khi gia đình chúng tôi đặt chân đến Na-uy. Bàn ghế, chăn mền, soong nồi, chén đũa mọi thứ đều có đủ.


Vinof: Nhận xét của anh về sự đón nhận của chính quyền bản xứ ?


Mai hữu Tú: Theo tôi, chính quyền Na-uy đón nhận chúng tôi rất là nồng hậu và vui vẻ. Họ đối xử với chúng tôi  với đầy tình cảm.


Vinof: Những khó khăn nào anh và gia đình đã gặp phải trong những ngày đầu nhập cư?


Vợ chồng anh Tú

 

 

Mai hữu Tú: Khó khăn  thì mình không thấy khó khăn nào đáng kể, ngoại trừ khi nói đến sự di chuyển, liên lạc với bên ngoài. Lý do  bước đầu còn bỡ ngỡ chưa quen với đường xá.


Vinof: Biến cố 1975 đã đẩy đưa hàng triệu người Việt nam di tản sang bến bờ tự do. Sự ra đi của anh như thế nào?


Mai hữu Tú: Bố mẹ của tôi trước 75 phục vụ cho miền nam Việt nam. Toàn bộ anh em của chúng tôi không có cơ hội tiến thân về học vấn. Ðồng thời chúng tôi gặp rất nhiều khó khăn với chính quyền cộng sản. Vì lý do đó tôi đã quyết định ra đi. Tôi đã vượt biên 6 lần, lần cuối cùng thành công vào ngày 28.05.1989 sau 7 ngày đêm lênh trên biển, ghe của chúng tôi đã đến  đảo Palawan Phillippine.


Vinof: Ðược biết anh đã có một thời gian dài chờ đợi  trong tại tỵ nạn tại  Palawan. Chắn chắn anh có nhiều kỷ niệm vui buồn để chia sẽ với mọi người.


Mai hữu Tú: Vâng, nếu nói về kỷ niệm thì phải nói rằng  tôi rất nhớ gia đình. Thứ hai là sự khó khăn về chổ ở trong trại tỵ nạn. Tôi thật không thể nào quên được rằng, từ những ngày đầu, tôi được ban kế hoạch trại sắp xếp cho ở chung với 30 người trong một căn nhà nhỏ với diện tích  vỏn vẹn khoảng 25 mét vuông mà thôi. Thực phẩm thì thiếu thốn hạn chế, Những ngày đầu đến trại tôi phải ngũ tại vĩa hè của văn phòng cao ủy tỵ nạn trong trại.


Vinof: Trần Kiều, một gương mặt khá quen thuộc đối với bà con tỵ nạn VN còn sót lại tại Phi. Cơ duyên nào anh được biết đến cô Trần Kiều ?


Mai hữu Tú: Tôi được biết đến chị Kiều nhân chuyến cô ta ghé sang Phi thăm người Việt tỵ nạn còn sót lại. Qua đó tôi đã được gặp chị tại văn phòng của luật sư Trịnh Hội.


Vinof: Cảm nhận của anh qua công việc của Trần Kiều ?


Mai hữu Tú: Thật, tôi không thể nào tưởng tượng được cô Kiều làm được một công việc to lớn như vậy. Chúng tôi ở bên Phi gần 17 năm  mà không có một chương trình hoặc một cơ hội nào để được đi định cư. Nhất là trường hợp những người có cùng hoàn cảnh như tôi lấy vợ người Phi.


Vinof: Anh biết đọc và viết tiếng Nauy trước khi đến đây ?


Mai hữu Tú: Sau khi tôi được chính phủ Nauy chấp thuận cho định cư, Linh mục Nguyễn duy Dương đã hướng dẫn và giúp đỡ tôi cho mượn một số sách vở, tài liệu tiếng Nauy để tự học lấy. Ngoài ra 2 cơ quan IOM và UDI  họ đã có cung ứng một khoá học  kéo dài gồm  4 ngày nhằm  phổ biến và giới thiệu về văn hóa đất nước và con người Nauy  cho tất cả chúng tôi.


Vinof: Anh thấy ngôn ngữ Nauy có rắc rối lắm không ?


Mai hữu Tú: Vâng, tôi thấy cũng tương đối hơi khó, nhưng không cho đó là một gánh nặng.


Vinof: Thời gian ở bên trại tỵ nạn bên Phi anh có tham gia vào các đoàn thể tổ chức nào không ?


Mai hữu Tú: Thời gian bên Phi, tôi có làm việc tại UP CADP và  trường trung học Việt ngữ trong trại suốt thời gian từ cuối năm 1989 cho đến năm 1994.  


Vinof: Từ lúc anh rời Việt nam cho đến khi được định cư tại Nauy, bao nhiêu năm rồi ?

Mai hữu Tú: Tôi hãy còn nhớ ngày tôi ra đi là ngày 28.05.1989 và tôi đến Nauy vào ngày 18.05.2006. Tất cả là 17 năm.


Vinof: Anh và chị nhà đã có những dự định gì trong thời gian tới ?


Mai hữu Tú: Trước tiên tôi phải học xong khóa họcvà chương trình Introduksjon program mà chính quyền Nauy và sở ngoại kiều UDI đã đề ra trong vòng 2 năm. Sau đó nếu được tôi sẽ đi học làm trợ tá.


Vinof: Thị x ã Rærlingen đã sắp xếp các khóa  học cho anh chị và các cháu nhỏ  rồi chứ ?


Mai hữu Tú: Vâng, tôi và vợ tôi sẽ bắt đầu khóa học vào ngày 21.08.2006 tại Strømmen, còn  hai cháu nhỏ cũng sẽ đi học tại trường Fjærdingby skole.

Vinof: Anh thấy  người dân Nauy như thế nào ?


Mai hữu Tú: Ohh.. họ rất là tốt, thân thiện,cởi mở và thật lòng giúp đỡ.


Vinof: Trước VINOF đã có hội đoàn người Việt nào tiếp xúc với gia đình anh ?

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Mai hữu Tú bên chiếc computer
do Vinof tặng


Mai hữu Tú: Thật sự chúng tôi chưa tiếp xúc với một hội đoàn người Việt nào cả, ngoại trừ những người  trong cộng đoàn công giáo tại Giáo xứ Santa Magnus tại Lillestrøm.

 
Vinof: Một câu hỏi cuối hơi riêng tư. Ðược biết chị nhà anh là người Phi luật Tân, cơ duyên nào anh chị đã gặp nhau ?


Mai hữu Tú: (cười ) Tôi gặp nhà tôi trong một dịp đi bán hàng rong tại cơ quan làm việc  của cô ta tại Phi. Từ đó chúng tôi quen nhau qua thư từ trao đổi. Tôi đã viết trên 100 lá thư tình cho nàng.

 

Vinof: Cám ơn anh đã dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn này
 

 

 

 

 

 


Phỏng vấn Linh mục Nguyễn Duy Dương 

 

Ngõ: Qua nỗ lực vận động của cô Trần Kiều, ngày 18.05.2006 một phái đoàn  tỵ nạn  người Việt nam còn sót lại tại trại tỵ nạn Palawan (Phi luật tân) đã đặt chân đến phi trường Gardemoen Na-uy trong niềm vui chung chào đón của tất cả mọi người .  Trong số  98 người  tỵ nạn Việt nam được chánh phủ Na-uy tiếp nhận lần này , có một vị tân linh mục Nguyễn Duy Dương, ngài hiện đang định cư tại thị xã Rærlingen . Vinof  đã  có dịp tiếp xúc và trò chuyện với Linh mục để gởi đến quý đồng hương  đôi nét về cuộc hành trình ra đi  tìm tự do  của ngài. 

 

 

 

Linh mục Nguyễn Duy Dương
 

 

Vinof: Kính chào cha! Ðược tin cha mới đến định cư tại Nauy, cha thấy cuộc sống ở đây như thế nào?

Cha Dương: Tôi mới đến Nauy được 2 tháng nay, nhưng thấy cuộc sống rất ổn định....Và đất nước ở đây rất đẹp. Na-uy có hệ thống an sinh xã hội tốt với một nền kinh tế vững mạnh.


Vinof: Thưa cha, công việc và thời khóa biểu hằng ngày của cha hiện nay ra sao?


Cha Dương: Hiện tại, ngày thứ bẩy và chủ nhật  thỉnh thoảng tôi đi làm lễ tại một vài giáo xứ. Ngày thường thì dành thời gian làm giấy tờ để ổn định cuộc sống. Ngoài ra tôi còn đi thăm viếng người quen ở một vài nơi trong dịp hè.


Vinof: Cha có người quen ở Nauy không ?


Cha Dương: Tôi có bố mẹ, 3 anh em trai và một cô em gái đang sống tại Nauy


Vinof: Cha có thể kể cho mọi người biết một chút về cuộc hành trình ra đi tìm tự do của cha được không ?


Cha Dương: Tôi vượt biên thành công đến Phi luật Tân vào năm 1989 sau 10 lần thất bại. Ghe của tôi gồm có 156 người, chúng tôi đến đảo Parawan sau 7 ngày 7 đêm lênh đênh trên biển không ăn uống gì. Trước khi đến Parawan, tôi phải trải qua 4 hòn đảo.


Vinof: Ðiều gì đánh động trong cha sâu đậm nhất sau những năm tháng  dài chờ đợi để được định cư tại một nước thứ ba ?

 

 

 

 


Cha Dương: Ðiều thứ nhất là tôi cảm thấy có phẩm giá con người khi có một quốc gia nhận mình và được đoàn tụ với cha mẹ, anh em tại đây. Nhất là cộng đồng người Việt sẵn sàng đón nhận tôi trong bước đầu.


Vinof: Ðược biết cha chọn cuộc đời làm Linh mục, tu nghiệp trong thời gian tỵ nạn tại Phi. Ðiều này có đúng không thưa cha ?


Cha Dương: Vâng đúng như vậy. Tôi trở thành chủng sinh sau 7 năm tỵ nạn tại Phi. Và 7 năm sau đó (năm 2003) tôi tốt nghiệp khoa thần học. Tôi được thụ phong linh mục năm 2005.

Vinof: Cảm ơn cha đã dành cho Vinof cuộc phỏng vấn trong tình đồng hương .

 

(21.07.2006)

 

 

 

Intervju med Statsråd Bjarne Håkon Hanssen 

Vinof.no tok et kjapp intervju med statsråd Bjarne Håkon Hanssen ved åpningen av idmøtet på Chateau Neuf på Majorstuen i Oslo 26.04.06. Idémøte ble arrangert av IMDI der over 250 organisasjoner som var med på denne konferansen.

 

 

 

 

Bjarne Håkon Hanssen 

 

 

 

 

Vinof: Jeg er representant for det vietnamesisk-norske forbundet som vil gjerne stille deg 2 korte spørsmål. Hva forventer du på innvandreorganisasjoner etter denne konferansen ?


Bjarne Håkon: Kommer mange gode forslag !


Vinof: Hva legger du vekt på oss som innvandreorganisasjon ?


Bjarne Håkon: Tett dialog og samarbeider med hverandre..


Vinof: Tusen takk

 

 

 

 

 



Intervju med Jean Pierre Hermier

Forord:  I Norge finnes mange ukjente vietnamesere som har oppnådd sin vellykke forettning virksomhet. En av dem som Vinof.no har nylig møtet, Jean Pierre Hermier. Han er studiedirektør av Languagepower Senter AS i Oslo. Jean Pierre har vietnamesisk bakgrunn, mor er vietnamesisk og far er fransk. Vinof tok intervju med Jean Pierre Hermier på hans kontor som lå i Karl Johangate i Oslo. Med dette intervjuet håper Vinof  leserne har mulighet til å bli kjent med hans virksomhet.
 

 

 

Jean Pierre Hermier

 

 

Vinof: Hei, hva er ditt navn?
 

Jean Pierre: Mitt  navn er  Jean Pierre Hermier


Vinof: Hva er din stilling ? 


Jean Pierre: Jeg er studiedirektør

Vinof: Når ble Languagepower Senter opprettet ?

Jean Pierre:   i  1980. Det startet første gang i Karl Johansgata 4

Vinof: Hvor mange ansatte er det i Languagepower Senter?

Jean Pierre:   Vi  har 4 fast annsatte og 70 lærer fra alle nasjonalitet.

Vinof: Får vi spørre deg Jean Pierre.  Hvor stor er Languagepower Senter ?

Jean Pierre:  Det er 500 kvm2 og har alt 40 rom.   

Vinof: Hva er din din bedrift tilby kundene ? 

Jean Pierre:  Vi tilbyr alt innen språk opplæring kurs, oversettelse, tolk, og  språk kurs i utlandet, for eksempel ; Spania, Franrike, Tyskland.og flere til.

Vinof: Kan du fortelle litt om din bakgrunn ?

Jean Pierre:  Jeg er en universitetet lærer som underviser språk i Franrike og  jeg har (MBA) Masters in Business Administration. Jeg er gift, har 3 barn, to jenter og en gutt.

Vinof: Hvor lenge har du bodd i Norge ?

Jean Pierre:  Jeg har bodd i Norge over 30 år.

Vinof: Har du vært i Vietnam i siste tiden, Jean Pierre ?

Jean Pierre:  Nei, jeg har aldri vært i Vietnam siden jeg hadde forlatt Vietnam som 5 årig. Men jeg vil gjerne reise til Vietnam med familien min.

Vinof: Som en studiedirektør, hva er din største utfordring  ?

Jean Pierre:  Min største utfordring er hvordan jeg får fleste folk til å lære språk slik at de kan kommunisere og forstå bedre annen kultur og tankegang. Det er fordi jeg er overbevist at når folk forstår hverandre så de vil sette pris på hverandre.

Vinof: Du er en business man, kan du gi noe gode råd for de som vil oppnå den suksess forrettningen som du har det i dag ?

Jean Pierre: Det føste og beste råd elementer business er det å få sine faktura betalt av kunder. Jeg kjenner mange business folk som er fornøyde når de selger varer, men fikk ikke gode ressultat av faktura sine. Andre hovedpoeng er service. For meg, service er nummer ONE når man driver med forettningen. Hvis man vil oppnå det suksess i Norge, da må de tenke på service. Nordmenn vil ha  behagelig og god service som de treffer i andre land, men problemmer at her i Landet er butikkene og leverandør ikke har enda den gode service kultur. For eksempel; I enkelt butikker,hvis du kjøper en flattkjerm som koster 20.000 – 40.000 kr, da må du betale en ekstra 500kr for at vareren skulle frakte rett hjem. Dette er ikke en god service. I andre land som USA får man gratis frakt med en varer som koster dyrt. Man må alltid stille opp for kunder utover vanlig arbeidstiden. Folk og kunder vil få alltid  hjelp når man ringe inn. Dessunten må du gi folk noe GRATIS av din tid eller varer. I business du får ingeting gratis. Man må jobbe og arbeide hard...

Vinof: Du har reist i mange land, kunne du si hvilket land som har god service.

Jean Pierre: Det finnes flere land i Verden, men USA har den beste service, synes jeg..

Vinof: Hva er arbeidstiden til Languagepower Senter ?


Jean Pierre: Åpningstiden er  Mandag – Fredag  fra  9.00 til 20.00. Lørdag og Sønndag er stengt. 

Vinof: Hvor mye timer jobber du hverdag ?

Jean Pierre: 12 timer.

Vinof: Tusen takk for et hyggelig intervju med deg, og lykke til videre med forettningen.

Jean Pierre: Bare hyggelig.

Oslo 03.2006

 

 

 

 

 


Intervju med IMDI Direktør, Osmund Kaldheim

I forbildelse med den vienamesisk nyttårs feiringen i år som ble arrangert av Norsk Vietnamesisk senter på lørdag 11.02.06 i Sogn VGS-Oslo. Vinof fikk et  intervju med IMDI Direktør, Osmund Kaldheim.

 

Osmund Kaldheim

 

 

Vinof: Hei herre Osmund, Jeg er fra Det vietnamesisk-norske forbundet. Gjennom norske massemedia, fikk vi vite at du er en ny direktør for IMDI. En ære for oss å få  et intevju med deg. Hva står IMDI forkortelse for ?.


Osmund Kaldheim: IMDI er altså Integrerings og mangfolds direktoratet. Vi er da underlagt arbeids og  inkluderingsdepartementet og ble opprettet 1. januar 2006.

Vinof: Du jobber for IMDI, så du har sikkert mye erfaring om organisasjoner og innvandring.Hva slags utfordringer har IMDI i dag?.

Osmund Kaldheim: Den største utfordringen som vi har nå er at  vi må bidra til at flere med utenlandske bakgrunn kommer til jobb, minsker arbeidsledighet. Vi samarbeider med AETAT, arbeidsgivende kommuner, fagforeninger og mange andre innvandreorganisasjoner. Grunnen til det at mange føler at den beste måten å bli  integrert på, det er å få seg en jobb. For det å ha en jobb får man jo inntekt, selvrespekt og gi verdighet forhold til landet og det gjør at man blir selvbestemt om hvordan man vil ha det med egne penger og man blir kjent med  flere enn å sitte hjemme hele dagen. Man må komme ut og skaffe seg kontakter. Det er veldig viktig for mange å få seg jobb fordi vi vet at arbeidsledigheten blant mange innvandregruppe er veldig mye høyere enn i befolkningen totalt.

Vinof: Du mener at det er viktig for innvandere å ha jobb. Hva er viktig med språk i norsk arbeidsliv?

Osmund Kaldheim: Det er viktig å kunne norsk for å kunne få seg en jobb, og for å kunne delta i samfunnet, forstå hva som skjer, å bli påvirke og være med. Det er ca. 15.000 med innvandre bakgrunn so mer arbeidsledige. Og derfor er det viktig at de fleste som er arbeidssøkere/arbeidsledige kommer i jobb. For mange så handler det som å få en fot innenfor arbeidslivet, at man kommer inn i en bedrift og får vist hva man duger til. Så det er viktig at arbeidsgiverer sier ja til praksisplasser for eksempel….

Vinof: Som direktør for IMDI, hva forventer du på innvandere og integrering?

Osmund Kaldheim: Vi har store forventningen til at man lærer seg norsk og at man tar utdanning og kvalifiserer seg, får seg jobb, og at man gir sine barn gode muligheter her i Norge.

Vinof: De første generasjonen av vietnameserne som kom til Norge, mener at det er viktig å være aktiv å drive  organisasjonene for å følge med utvikling av norsk samfunn,samtidig jobber vi for å bevare vårt kultur i det nye landet. Den andre innvandregenerasjonen, de unge er mer og mer  integrert i det norske samfunn. De har ikke noe problemmer når det gjelder språk, men vi mener at ungdommer trenger mer veiledning og impulsiv fra de voksne for å tilpasse seg foran det nye samfunnet.



Osmund Kaldheim:  Det tror jeg også er viktig at vi trenger flere  aktive innvandre organisasjoner. Den kjempe-utfordringer er jo å sikre at de resursene som innvandrere har bli brukt. Både fordi det er utrolig viktig for hele samfunnet, men det er også viktig for de ulike nasjonalitetene å ha aktive organisasjoner for å ta vare på kultur og tradisjone osv….og å være stolt av sin bakgrunn.

Vinof: Er et først gang du er med på vietnamesisk nyttår feiring. Hva du synes du om det ?

Osmund Kaldheim: Ja. Det er helt fantastisk! Jeg er mektig imponert over programmet – variert og morsomt, og veldig godt organisert.

Vinof: Vi takker for at du er villig til å gi oss et intervju. Vi har ikke mye erfaring når det  gjelder  intervju. Vi håper at vår nye unge leser så synes de ohh … Det var Vinof som fikk et intervju med direktør fra IMDI. Det  vil  motivere oss. Dette er første gang men vi får vel ta kontakt med deg senere. Vi har mange spørsmål som berører om integrering.

Osmund Kaldheim: En av de som jobber hos oss heter Hai. Kjenne dere ham?

Vinof: Ja,vi kjenner ham, men jeg ikke har snakket med ham. Hva slags stilling har han i IMDI ?

Osmund Kaldheim: Han er en trainee. En opplæringsstilling hvor vi hadde 591 søkere til den trainee-stillingen. To personer fikk jobb og Hai var en av den. Jobben går ut på å lære opp unge talentfulle mennesker for at vi kan få leder oppgave hos oss senere.

Vinof: En trainee. Det er nytt ord for meg.. Kan du skrive ordet ... trainee ? Jeg har hørt før men vet ikke helt om hva det betyr .

Osmund Kaldheim: Der er engelsk som kommer fra ordet training, altså ”å trene”. Trainee –altså en som trener. Trainee er altså en opplæringsstilling ogdet er veldig vanlig for unge leder talenter og ha en trainee

Vinof: Hai var en av de to som fikk jobben. Hvor kommer den andre fra?

Osmund Kaldheim: Ja, det var to. Den andre kommer fra India og det var en kvinne.
Vinof: Takk for det. Vi vil ikke at du skal miste andre dele av underholdninger…

Osmund Kaldheim:  Kom, jeg skal vise deg Hai. Han som jobber for meg.

Vinof: Ja takk..

Oslo,11.02.06

 

 

 

 

 

 

VINOF phỏng vấn 2 tác giả Pham Tu Linh và anh Dang Quang Chinh
 

Oslo ngày (08.01.2006)

 

Dẫn nhập:

Từ ngày 01.05.03 cơ quan NOVA Na-uy (Norsk institutt for oppvekst, velferd og aldring) đã tổ chức một cuộc thi viết với nhan đề: Nye nordmenn – Egne stemmer. Dự án này có mục đích tạo cơ hội để những ngoại kiều đang sinh sống tại Na Uy viết về những kinh nghiệm sống của chính cuộc đời họ.Cuộc thi kéo dài từ 01.05.03 đến 31.12.2003 và cho đến cuối năm 2005 vừa qua NOVA đã chọn lọc một số các truyện ngắn tham gia cuộc thi và đã cho xuất bản thành một tập truyện dầy 332 trang đầy ý nghĩa và có giá trị với tựa đề ” Neste stopp Nordpolen” ” Nye nordmenn – Egne stemmer”.

 

 

Hình bìa tập truyện: Neste stopp Nordpolen” ” Nye nordmenn – Egne stemmer”

 


Trong tập truyện người xem dễ nhận thấy, có rất nhiều bài viết đa dạng thuộc nhiều sắc dân khác nhau. Ðiều đáng chú ý, có 3 bài viết của 3 tác giả người Việt được chọn đăng trong tuyển tập. Bài ” No Way” do tác giả  Dang Quang Chinh, ” Håp og tro” tác giả Pham Tu Linh  và một bài khác với tựa đề ”Vietnam krigen” của tác giả Huyen Linh.

 

Mặc dù ngày ra mắt sách chưa được NOVA công bố chính thức, nhưng Ban biên tập Vinof.no đã khá may mắn bắt được liên lạc với 2 tác giả Pham Tu Linh và Dang Quang Chinh để làm một cuộc phỏng vấn khá thú vị, ngõ hầu mang lại cho bạn đọc Vinof một cái nhìn gần gũi hơn với 2 tác giả.

 

 

 Phóng viên VINOF gặp gỡ và trao đổi với 2 tác giả Pham Tu Linh và anh Dang Quang Chinh, ngày 08.01.2006

 

 

 

Vinof: Chào anh Pham Tu Linh và anh Dang Quang Chinh

 

Pham Tu Linh (PTL): Chào em
 

Dang Quang Chinh (ÐQC): Chào em

Vinof:  Thưa anh Dang Quang Chinh, anh đến Na-uy vào năm nào, và hiện tại anh đang sống tại đâu ?

ÐQC: 1992. Borgerud, Oslo

 

Vinof: Còn anh Pham Tu Linh, thưa anh ?

 

PTL: Tôi đến Nauy được 14 năm và ở vùng phụ cận Thủ đô Oslo.

 

Vinof: Ðược biết 2 bài viết ”No Way”  và ”Håp og tro”  của các anh đã được cơ quan NOVA chọn in trong tập sách này ( Vibona được 2 tác giả tặng riêng cho một ấn bản) .Xin hai anh cho biết cảm tưởng đầu tiên của mình ?

 

Pham Tu Linh: Có thể nói được rằng tôi cũng là một nhân chứng trong thời kỳ ‘Cãi cách ruộng đất ngày chia đôi Đất Nước và cuộc dư-cư vĩ đại 1954 từ miền Bắc vào Miền Nam và ngày mất Nước 30 tháng Tư’. Mặc dù với tính cách một cá nhân nhỏ bé. Nhưng tôi đã chứng kiến thấy tận mắt những sự thật và nỗi bất hạnh của những người cùng Quê hương, bà con, thân thuộc cũa tôi, cùng hứng chịu những hậu quả mà những kẻ nhân danh ‘ Yêu nước’ đã áp đặt ách thống trị cuồng bạo, ác độc lên đầu đồng bào ruột thịt cũa mình. Để đến nay, những khi vào đọc sách tại một số thư-viện. Nhất là thư-viện các trường bậc trung- tiểu học. Tôi thật đau lòng chỉ thấy đại đa số sách viết bằng tiếng Nauy hay tiếng việt nói về lịch-sữ, văn-hóa Việt Nam đều viết theo luận điệutuyên truyền của Cộng-sản Việt-Nam. Bóp méo lịch-sữ, mị dân và dối trá.

 

Tôi tự đặt câu hỏi: Thế hệ trẻ người bản xứ sẽ biết và nghĩ gì về tính cách cũa Người Việt sống trên đất nước Nauy nầy ?. Thế hệ trẻ con em Người Việt Nam chắc chắn sẽ đọc những loại sách nói trên. Họ sẽ nghĩ gì ?. Và họ sẽ đánh giá thế nào về cuộc ‘ trốn chạy bất chấp sự sống chết ‘ mà từng lớp Cha Ông cũa họ đã thực hiện đễ đến được Đất Nước Na-uy ? Đó là lý do đã làm cho tôi cố gắng viết bài nầy gởi đến NOVA với một mong ước duy nhất là được chọn đăng trong cuốn sách sắp phát hành nầy.

ÐQC: Ðã đạt được mục tiêu mong muốn, nhưng chưa hài lòng nhiều, vì tập thể người Việt chúng ta có khoảng 20.000 người tại Na Uy mà chỉ có 4 người tham dự vào cuộc thi viết của NOVA. Chúng ta không có một hội đoàn để tiếp nhận và thông tin những điều cần thiết đến tập thể người Việt.

 

Vinof: Qua bài ”No Way” người đọc dễ nhận ra rằng: người viết muốn trao gởi đến người bản xứ sự phân tích bối cảnh xã hội giữa 2 quốc gia Việt nam và Na-uy, để mang lại cho họ một phần nào cái nhìn đúng đắn hơn về sự có mặt của tác giả nói riêng và cho người Việt tỵ nạn nói chung tại đất nước Na-uy này. Có đúng như vậy không thưa anh ÐQC ?

 

ÐQC: Hy vọng thế. Nhưng các bài viết của những người tham gia cuộc thi lần này, theo thiển ý, chỉ để cung cấp tài liệu về những cuộc đời bình thường. Chúng ta cần những công trình nghiên cứu có tính khoa học về người tỵ nạn Việt Nam ở Na Uy, để giới thiệu đến người bản xứ ( xin xem thêm bài ” Một dự án - một cuộc đời ” )

 

Vinof: Trong bài viết có những ví dụ cụ thể nhắm đến giới trẻ Việt nam trong qúa trình hội nhập trên xứ người. Phải chăng đây là vấn đề anh ưu tư nhất khi viết nên câu chuyện này ?

 

ÐQC: Ưu tiên số một. Nếu cho rằng người Việt có mặt tại Na Uy từ 1975, chúng ta đã mất gần 30 năm và do công sức, chúng ta có sự thành công nào đó, nói riêng về việc học vấn của giới trẻ. Nhưng giá trị cá nhân chỉ là giá trị riêng của người đó. Giá trị của tập thể sẽ nói lên rất nhiều ý nghĩa về sự ra đi của thế hệ cha, anh. Sự tương kính văn hóa giữa sắc dân hội nhập và người bản xứ có yếu tố giá trị tập thể. Thế hệ thứ nhất tạo được sự ổn định  trong cuộc sống kinh tế là để làm đà vươn lên cho các thế hệ kế tiếp và công trình của các thế hệ này là tạo nên giá trị tập thể để đóng góp vào kho tàng văn hóa chung của đất nước chúng ta đang sinh sống. Nói rõ hơn, giá trị tập thể ở đây không chỉ thuần là sự thành công về học vấn. Ðể làm được việc đó, thế hệ thứ nhất không còn nhiều thời gian để theo đuổi.

 

Vinof: Theo như trong bài viết, trước năm 1975 anh là một nhà sư phạm hoặc một giáo sư thì phải ?

 

ÐQC: Tôi dạy học trước năm 1975 và một thời gian sau khi bị tù cải tạo.

 

Vinof: Tại sao anh lại lấy chủ đề “NO WAY”, gần nghĩa như không còn con đường nào khác để lựa chọn. Ý anh muốn ám chỉ cho riêng cuộc đời của anh hay cho nghĩa chung đến tất cả thân phận của kiều dân tỵ nạn Việt nam?

 

ÐQC: Cái riêng nằm trong cái chung. Con đường riêng của mỗi cá nhân có hoàn toàn thoát được cái khung chung của xã hội không ? Nhất là trong thời đại toàn cầu hóa như ngày nay. Nhìn tổng quát, nếu tập thể người Việt hải ngoại không quan tâm đến việc nhân quyền ở VN bị tước đoạt, nếu người dân trong nước xem việc tự do, dân chủ là một điều gì đó không cần thiết trong đời sống của họ, chúng ta sẽ không có được một anh hùng theo quan niệm chúng ta thường có; nghĩa là một người có thể thay đồi được tình hình chính trị hiện nay tại nước nhà. Theo cách nhìn này, Trần văn Thủy, người tham gia đề án nghiên cứu về người tỵ nạn VN của Trung tâm WJC (Hoa Kỳ), với tác phẩm “Nếu đi hết biển”, đã có ám chỉ rằng, những cá nhân người Việt ở hải ngoại, nếu còn lập trường chống đối chính quyền VN hiện nay, sẽ không bao giờ có dịp được về thăm lại quê hương, chứ đừng nói là chọn quê nhà làm nơi sinh sống trong những ngày còn lại của cuộc đời. Một cách nhìn tổng quát khác là, cá nhân có quyền lựa chọn sự thành công của mình về mặt khoa bảng hay kinh tế; quốc gia có quyền lựa chọn sự thăng tiến của đất nước theo con đường tư bản hay chủ nghĩa xã hội. Nhưng khi cá nhân hay quốc gia đã thử chọn một trong hai hướng ..và rồi không biết vận dụng khéo léo, cứ nhảy từ cực đoan này sang cực đoan khác; tình trạng đó sẽ đưa đến sự suy sụp không sớm thì muộn. Khi tình trạng này đã xảy ra, dù trong cuộc sống cá nhân hay quốc gia, lúc đó coi như hết thuốc, hết phương cách ( no way ) để cứu chữa.

 

Vinof: Anh có gặp những khó khăn cụ thể nào trong quá trình hội nhập vào cuộc sống ở đây không ?

 

ÐQC: Nếu nói chuyện với người bạn bản xứ mà còn phải dùng đến một thông ngôn trong bộ óc của mình thì cũng hơi khó khăn đấy !

 

Vinof: Theo anh, giới trẻ VN thuộc thế hệ thứ hai, sinh ra và lớn lên tại Na Uy, phần lớn hầu như muốn quên tiếng Việt hoặc một số cho rằng tiếng Việt không quan trọng lắm trong nhà trường. Như vậy, theo anh, cái lợi và cái hại của một sinh viên không thông thạo tiếng Việt như thế nào ? Xin anh cho một thí dụ cụ thể.

 

ÐQC: “ Muốn quên “ và “ xem không quan trọng “ là hai sự kiện phụ thuộc vào các yếu tố sau: cá nhân, gia đình và học đường. Nếu một em học sinh không muốn quên tiếng Việt - giả dụ thế - nhưng gia đình và học đường xem ngôn ngữ đó không quan trọng thì cá nhân em học sinh đó sẽ giải quyết như thế nào ? Em đó tìm cách giải quyết nơi có các hoạt động thanh thiếu niên của một hội đoàn, nơi có các địa điểm dạy tiếng mẹ đẻ của sắc dân đó. Nếu cá nhân và gia đình không muốn tiếng Việt bị gạt bỏ, như thế có nghĩa là cả hai đối tượng đã thấy được sự quan trọng của nó như thế nào. Có thể chính vì nhiều cá nhân và gia đình người nưóc ngoài thấy được sự quan trọng như thế nào ..(và) hoặc giả dụ, vì các cuộc nghiên cứu về ngôn ngữ và xã hội học cho thấy có sự quan trọng đó, nên gần đây một số đảng phái và chính khách gốc bản xứ có khuynh hướng cho dạy lại ngôn ngữ của các di dân. Việc tài trợ cho một nền giáo dục theo kiểu như thế tiêu tốn rất nhiều tài nguyên của đất nước, nên họ gián tiếp tài trợ các hội đoàn nước ngoài đã xúc tiến hoạt động đó. Cộng đồng Sri Lanka thành công về mặt này, khi qua sự tài trợ của chính quyền, đã có riêng một địa điểm để dạy tiếng mẹ đẻ cho con em của họ tại Stovner. ( Nói thêm ở đây, bây giờ là lúc chúng ta phải có một hội đoàn, hoạt động có hiệu quả về mặt này. Việc này cần gấp ! )  Việc biết thêm một ngôn ngữ có lợi như sau:

 

Làm phong phú đời sống tinh thần: vì biết đọc và thảo luận được với người khác về nội dung của một cuốn sách- chẳng hạn- sẽ làm giàu thêm kiến thức của một người.

 

Sợi dây nối kết tình thân tộc: nói chuyện với cha mẹ không lẽ phải nhờ đến những “kode veksling” ( những trao đổi tín hiệu ) ? Không lẽ gặp người anh hay người em bà con bên Ðức, lại phải học thêm Ðức ngữ ?

 

Thế giới trong thời gian tới có đòi hỏi khá cao về khả năng ngôn ngữ của một người: một người đi du lịch, nếu biết thêm một ngôn ngữ quốc tế, cũng dễ dàng hơn trong việc tiếp xúc. Một người làm việc tại một tòa đại sứ, ngoài tiếng mẹ đẻ, biết thêm hai ba ngôn ngữ khác là việc thông thường.

Việc học ngôn ngữ trong tương lai cũng có thể dễ dàng hơn vì khả năng tiếp thu ngôn  ngữ của các thế hệ sắp tới tốt hơn. Ngoài ra, việc di dân ( vì nhiều lý do ) khiến sự thuần chủng  không còn hạn chế khắt khe như trước.

 Bây giờ, nói cụ thể về cái lợi, cái hại của một sinh viên không thông thạo tiếng mẹ đẻ.

(1) Giả dụ công ty dầu khí Statoil của Na Uy cần 3 kỹ sư dầu hỏa về làm việc tại một giàn khoan tại VN, nếu không vì lý do nào khác cản trở, họ sẽ tuyển ít nhất một kỹ sư người Na Uy gốc Việt- dĩ nhiên thành thạo tiếng Việt - để làm việc trong nhóm chuyên viên đó. Chuyện này đã xảy ra trên thực tế. Ngoài ra, các bộ, cơ quan khác của Na Uy, chắc cũng sẽ có nhu cầu cần chuyên viên theo chiều hướng này, để về làm việc tại VN. Trên thực tế, đã có sinh viên VN, học nhân văn hay xã hội học, về VN làm luận án cấp tiến sĩ đã thành công. Một luận án có đề tài nghiên cứu liên quan đến một quốc gia, mà mình lại thông thạo ngôn ngữ của quốc gia đó, sẽ được nhiều thuận lợi hơn.

(2) Trong thời gian làm việc tại VN, giả dụ, nếu có tình cảm với một cô gái (hay anh chàng Việt Nam) nào đó, có lẽ tình cảm này sẽ sâu đậm hơn nếu cả hai cùng sử dụng một ngôn ngữ. Có cùng sử dụng một ngôn ngữ, sẽ dễ dàng có cùng một ngôn ngữ tình yêu hơn. Nói chuyện để người bạn hiểu mình đã khó, huống hồ lại nói với người yêu mà phải dùng đến thông ngôn trong đầu của mình thì càng khó khăn hơn đấy !

Trong việc học thành thạo tiếng mẹ đẻ (nói và viết được), nếu không đạt được vài điều có lợi như nói trên, có nghĩa là mình đã bị thiệt thòi rồi !

 

Vinof:  Xin được phép hỏi anh câu cuối, đức tính chung nào của  người dân bản xứ mà anh thích nhất  và đối với anh điều gì trong cuộc sống  mà anh cho là quan trọng nhất ?

 

ÐQC: Một đức tính chung được thích nhất giữa người di dân và người bản xứ chưa nói được gì  nhiều. Tôi đã nêu ra vài đức tính chung của người Việt và Na Uy trong bài viết, nhưng cũng chính trong bài viết này, tôi có cảm tưởng chúng đã bị suy yếu dần. May thay, trong bài nói chuyện đầu năm của Thủ tướng Na Uy, ông ta đã nêu ra và có ý biểu dương, khuyến khích những cá nhân, hội đoàn có khuynh hướng muốn chấn chỉnh lại tình trạng đó.

Nói về điều quan trọng nhất trong cuộc sống thì cũng đơn giản thôi. Con người cấu tạo bởi yếu tố gọi là vật chất và yếu tố khác được gọi là tinh thần hay tư tưởng. Ðiều quan trọng nhất là làm thế nào để phát triển một cách hài hòa hai yếu tố đó và nhất là lúc nào cũng muốn làm thăng hoa cuộc sống tinh thần của mình. Nhưng chưa đủ. Cuộc sống con người gắn liền với xã hội, do đó con người cũng còn có bổn phận và trách nhiệm làm cho đời sống xã hội ngày càng tốt đẹp cả về phương diện vật chất lẫn tinh thần. Hơn nữa, tin vào thượng đế cũng làm cho đời sống có ý nghĩa hơn.

 

Vinof:  Cám ơn anh Dang Quang Chinh đã dành cho Vibona cuộc phỏng vấn này.

 

 

 

 

 

Phỏng vấn tác giả Pham Tu Linh

 

 

 

 

Vinof:  Anh định cư tại Na-uy được bao lâu, và hiện nay anh đang ở đâu ?

PTL: Tôi đến Nauy được 14 năm và hiện ở vùng phụ cận Thủ đô Oslo. 

 

Vinof:  Bài ” Håp og tro”  của anh xin được phép tạm dịch thành “Niềm tin” theo nghĩa Việt nam. Bài này ở hai phần đầu anh đã thẳng thắng vạch rõ sự thật về bản chất cai trị tàn bạo và vô nhân của chế độ cộng sản trong một giai đoạn lịch sử của dân tộc VN cho người Na-uy thấy. Ðộng lực nào thúc đẩy anh viết một bài đầy tâm huyết như vầy?

 

PTL: Có thể nói được rằng tôi cũng là một nhân chứng trong thời kỳ ‘Cãi cách ruộng đất , ngày chia đôi Đất Nước và cuộc dư-cư vĩ đại 1954 từ miền Bắc vào Miền Nam và ngày mất Nước 30 tháng Tư’. Mặc dù với tính cách một cá nhân nhỏ bé. Nhưng tôi đã chứng kiến thấy tận mắt những sự thật và nỗi bất hạnh của những người cùng Quê hương, bà con, thân thuộc cũa tôi, cùng hứng chịu những hậu quả mà những kẻ nhân danh ‘ Yêu nước’ đã áp đặt ách thống trị cuồng bạo, ác độc lên đầu đồng bào ruột thịt cũa mình. Để đến nay, những khi vào đọc sách tại một số thư-viện. Nhất là thư-viện các trường bậc trung- tiểu học. Tôi thật đau lòng chỉ thấy đại đa số sách viết bằng tiếng Nauy hay tiếng việt nói về lịch-sữ, văn-hóa Việt Nam đều viết theo luận điệutuyên truyền của Cộng-sản Việt-Nam. Bóp méo lịch-sữ, mị dân và dối trá.

Tôi tự đặt câu hỏi: Thế hệ trẻ người bản xứ sẽ biết và nghĩ gì về tính cách cũa Người Việt sống trên đất nước Nauy nầy ?. Thế hệ trẻ con em Người Việt Nam chắc chắn sẽ đọc những loại sách nói trên. Họ sẽ nghĩ gì ?. Và họ sẽ đánh giá thế nào về cuộc ‘ trốn chạy bất chấp sự sống chết ‘ mà từng lớp Cha Ông cũa họ đã thực hiện đễ đến được Đất Nước NaUy ?. Đó chính là lý do đã làm cho tôi cố gắng viết bài nầy gởi đến NOVA với một mong ước duy nhất là được chọn đăng trong cuốn sách sắp phát hành nầy.

Vinof: Theo anh, liệu người  bản xứ khi đọc bài ”Håp og tro”  của anh họ có dễ tin thật rằng; Chế độ cai trị của cộng sản tàn bạo và ác nhân như vậy không?  Vì một số người quan tâm đến vấn đề Nhân quyền dường như nhận thấy rằng;  Giới truyền thông báo chí tại Na-uy dường như “hiếm thấy” đề cập tới vấn đề nhân quyền bị đàn áp tại VN. Anh có thấy đúng như vậy không?

 

PTL: Chính vì suy nghĩ như em vừa nói, mà tôi đã cùng một số bạn bè cố gắng động viên nhau: Hãy làm hết sức trong khã năng mình có. Dù đó chỉ là những việc thật nhỏ bé. Vì khả năng chúng tôi hạn hẹp. Nên sự đóng góp rất khiêm nhường. Tuy nhiên chúng tôi viết với tất cã sự chân tình và lòng thành thật mong gởi đến cho họ một thông điệp : sự thật sẽ thắng dối trá.   

 

Vinof:  Anh trình bày và diễn tả giai đoạn từ khi rời bỏ đất nước ra đi cho đến khi đến được bến bờ tự do, thật cay đắng và bi đát. Người ta nói: Viết cũng là một cách để giải tỏa nội tâm, cho lòng được thanh thản,riêng anh thì sao ?

 

PTL: Như trong bài viết về : Vụ án WJC Đầu Ngô-mình Sỡ. cũa tác giã Hoàng Long Hải/ Tuệ Chương vào tháng 4.02 có một đoạn được viế như sau: Đối với người viết hải ngoại,viết là do động lực ở lòng mình,và theo quan điểm chung, đã có từ xưa,viết là một thiên chức.Người viết ở đây không vì cơm áo,không vì địa vị,danh vọng.Nếu như họ muốn chuyển tải một cái gì đó, bày tỏ một cái gì đó qua tác phẩm họ viết, thì họ tự nghĩ rằng điều họ phê phán đúng sai là từ lương tâm họ.Trong trường hợp đó,nhiều khi họ bị ảnh hưởng bởi một câu họ đã học từ lớp Đệ Tứ,khi học về Kiều mà họ không hay. Đó là “Văn dĩ tải đạo”.

Thật ra tôi chẳng phải là một nhà văn hay nhà báo gì cã. Khi viết chỉ muốn nói lên một sự thật chống lại sự dối trá, mị dân của một tập đoàn mafia mất hết nhân tính, đang khũng bố, gây đau thương tang tóc lên Quê hương Đất nước.

 

Vinof: Chủ đề chính trong bài anh viết là con người phải có niềm tin mới tìm được hạnh phúc ? Vậy làm thế nào để lấy lại niềm tin, một khi một số người đã đánh mất niềm tin của họ về một điều gì  trong cuộc sống. Nói đâu cho xa vời, chẳng hạn như hiện nay trong cộng đồng Việt nam, nhiều bạn trẻ dường như đã mất đi Niềm tin về một vài hội đoàn người việt tại Na-uy trong những năm trở lại đây. Ðiển hình như sự trì trệ của Hội người Việt Tỵ Nạn từ khi tái thành lập từ năm 2000 cho đến bây giờ. Không biết sống chết ra sao?

PTL: Câu nói cũa Đức Khỗng Phu Tử: Nhân chi sơ tính bãn thiện. Dù cho sóng gió ba đào hành hoành dữ dội đến đâu rồi cũng có lúc phải yên lặng. Con người cũng thế, sau những bon chen “tham sân si hỷ nộ ái ố” rồi cũng có lúc bình tâm nhớ lại và suy gẫm về những hành động của chính mình trong suốt thời gian đã qua.Cái Ác và cái Thiện sẽ được đánh giá và phân định rõ ràng. Nhưng trong khoảnh khắc ấy con người có thật sự muốn bước qua lằn ranh ảnh hưỡng bỡi cái Ác để trỡ về với cái Thiện nguyên Thuỷ cũa mình hay không là do trình độ sự giác ngộ và lòng quyết tâm cũa họ. Niềm tin chính là động lực giúp họ can đảm để bước tới.

Theo tôi Niềm Tin là sự tin tưởng trong sáng vào một đối tượng, mục đích, và hành động việc làm dẫn đến cái Thiện. Mà cái Thiện lúc nào cũng đem lại sự thanh thản, an lạc trong tâm hồn cũa con người. Vậy Niềm Tin chẵng phải là một hạnh phúc đó sao ?. Tạo nên thì khó chứ làm mất thì dễ vô cùng. Tuy nhiên phải tự hỏi chính mình có quyết tâm đi tìm lại hay không?.

 

Cũng vì những hoạt động thiếu tinh thần trách nhiệm cũa các bậc Cha Anh trong quá khứ mà lớp trẻ ngày nay đánh mất Niềm Tin khiến họ đã trỡ nên thờ ơ, lạnh nhạt với các sinh hoạt cộng đồng. Bởi trong họ đã không được các bậc Cha Anh khuyến khích hay hướng dẫn, nung nấu dấy lên niềm Tự Hào về Dân Tộc cũa mình. Mà Niềm Tin và lòng Tự Hào đó chính là nhân tố thúc đẫy từ đáy lòng nhiệt thành yêu Quê hương Đất nước và Dân Tộc. Và cũng từ đó chính họ sẽ là những người sẵn sàng dấn thân vào các sinh hoạt chung của cộng đồng. Điều duy nhất đễ họ tìm lại được Niềm Tin chính họ phải tự tìm về với Nguồn Gốc cũa mình trong đó sẽ nẩy sinh ra niềm Tự Hào về Dân Tộc và tình yêu Quê Hương Đất Nước.

 

Vinof:  Niềm tin của anh đối với các Hội đoàn người Việt tại Na-uy hiện nay và trong chiều hướng tương lai ra sao?

 

PTL: Như tôi đã nói. Sóng gió rồi sẽ qua đi. Những giây phút yên bình sẽ đến. và mọi người sẽ bìng tâm suy nghĩ lại. Nhất là thế hệ trẻ tương lai sẽ tìm thấy lòng Tin và Niềm Tự Hào Dân Tộc. Và các sinh hoạt hội đoàn sẽ sống lại vì không sẽ ai cứu mình khi mình chẵng tự cứu lấy chính mình.

 

Vinof: Ðịnh cư tại Na-uy đã lâu, đối với cái nhìn của anh đặc tính tốt xấu của họ như thế nào ?

 

PTL: Theo quan điểm của tôi, người Na-uy vốn thích cuộc sống an bình, không thích sôi nỗi quá hay bạo động. Do đó làm cho người ngoại kiều có cảm giác an toàn và thân thiện. Nhưng cũng chính cái đức tính ấy có khi dung nó để che đậy những điều trái ngược mà chúng ta hiểu lầm bằng sự biểu lộ
của họ ở bên ngoài.

 

Vinof: Ðiều gì trong cuộc sống  mà anh cho là quan trọng nhất ?

 

PTL: Đời người thật ngắn ngũi. Nhưng không vì thế mà làm mất đi giá trị thực cũa cuộc sống. Chúng ta phải biết trân quí nó bằng cách tạo nên những giây phút hạnh phúc cho mình và cho người. Muốn đạt được như vậy không gì bằng chính mình phải tự thành thật với mình.

 

Vinof:  Cám ơn anh đã dành cho VINOF cuộc phỏng vấn này !