HỘI NGƯỜI NAUY GỐC VIỆT

               DET VIETNAMESISK-NORSKE FORBUNDET

Ngày    

 

 |  Trang Chủ  |  Chủ Trương  |    Cộng Đồng  |    Tin VINOF  |    Phỏng Vấn  |   Phóng Sự   |    Video  |   H́nh Ảnh   Cứu Trợ   Tin Việt Nam  |   Tin Na uy  |   Luận   Truyện  |  Thơ  | 

 |   Sức Khỏe & Y học     Món ăn Việt  |    Nối mạng  |   Liên lạc VINOF    Lưu Trữ  |

 

 
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

   
VINOFs hovedformål  
VINOF - Cứu trợ 22.11.2009                                                             
Brevet  fra pastor Josef Duong Duc Toai, direktør for Caritas, avdeling Hue bispedømme i VN  
Con két - Chuyên bên lề một cuộc họp, 21.04.2010    
Những đôi hia bảy dặm…   
Sài G̣n xưa và nay  
Đi đúng hướng ….  
Vi flytter fra Viet Nam ander gang .  
 Phóng sự audio: Cảm nghĩ về ngày 30.04  
 Nào chúng ta cùng vẽ…tô màu nhé!  
 Kulturnatt - Đêm thu vàng (1)         
Đôi lời với người đồng hương  
Thư Sài G̣n đêm giao thừa  
Ngoại kiều, hội nhập & Vấn đề truyền thông  
  Qúy bác có c̣n là người Việt Nam không ạ ?-Hoàng Thị Thu Linh   
  Lá Thư Na-uy 2008  
  Lá Thư Na-uy 2007  
  Thư Na-uy 2006  
  Tết Trung Thu lớp Việt ngữ chùa Khuông Việt  
  Băn khoăn 1 (loạt phóng sự  từ Việt nam 2007)  
  Băn khoăn 2 (phóng sự  từ Việt nam)  
  Băn khoăn 3 (phóng sự  từ Việt nam)  
  Băn khoăn 4 (phóng sự  từ Việt nam)  
  Băn khoăn 5 (phóng sự  từ Việt nam)  
  Băn khoăn 6 (phóng sự  từ Việt nam)  
  Băn khoăn 7 (phóng sự  từ Việt nam)   
  Băn khoăn 8 (phóng sự  từ Việt nam)  
  Hội thảo " Ḥa B́nh Qua Phát Triển Nhân Cách  "  
  Duyên dáng Oslo   
  Vẽ lại cuộc đời  
  "Spor etter oss"  
  Phát biểu Tết Mậu Tư ”VINOF,sự ra đời và h́nh thành”  
  Thư mời tham dự TẾT NGUYÊN ĐÁN - Mậu Tư 2008  
  Programmet til vietnamesisk nyttårsfeiring - Rottens År 2008    
  Invitasjonbrevet til vietnamesisk nyttårsfeiring - Rottens År 2008    
  Tiệc Tất niên lớp Việt ngữ chùa Khuông Việt  
  Đôi nét ghi nhanh về ” Đêm nhạc quê hương ”  
  Một dự án, một cuộc đời  
  Thư ngơ gởi đồng hương  
  Fest for vietnamisiske båtflyktninger (18.12.2006)  
 Phóng sự audio: Cảm nghĩ của người Việt hải ngoại về ngày 30.04  
  Con dă tràng  
  Trung tâm Việt – Na với Lễ Tết Bính Tuất 2006  
  Årets seminar 2006  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

VINOF - Cứu trợ

Ngưi Oslo

 

Công việc lạc quyên để cứu trợ đồng bào bị nạn bảo lụt ở miền Trung Việt Nam, sẽ không được nhiều người biết đến, nếu không có những tờ giấy dán tại các cửa tiệm bán thực phẩm của người Việt tại trung tâm Oslo.

 

 

H́nh ảnh cứu trợ do thầy thíchanlạc gởi đến  VINOF

 

 

Thứ bảy 21.11.2009 cũng là ngày đẹp trời, so với những ngày trước đó, v́ không tuyết, không mưa và nhiệt độ tương đối cũng ấm. Người đến dự buổi văn nghệ lạc quyên cảm thấy ấm hơn, sau khi đi nhiều bậc tam cấp để xuống dưới tầng hầm cuối cùng của nhà thờ mang tên St. Magnus Katolske Menighet, tại Romeriksgata 1, 2003 Lillestrøm. Không khí thêm ấm cúng v́ cách trang hoàng tại đia điểm này. Hai lá cờ Việt Nam và Na Uy được phủ dọc hai cột trước sấn khấu. Huy hiệu của VINOF, càng nh́n người xem càng thấy ư nghĩa đặc biệt của nó.

 

Duy chỉ có một hai điều hơi trục trặc trong chương tŕnh. Không chào cờ Na Uy. Để tôn trọng quy định của nhà thờ (đang diễn ra cuộc lễ ở tầng lầu trên cùng), việc tŕnh chiếu video clip hơi lâu và việc anh Hội trưởng hội Vinof nói lời khai mạc, như để trám vào thời gian chết đó. Tuy nhiên, nội dung của bài nói chuyện có lẽ đă đem đến sự thông cảm nơi mọi người. Mọi việc đều là ”cây nhà lá vườn” …và chỉ có mỗi mục đích là chia xẻ những khốn khó của đồng bào ruột thịt tại quê nhà.

 

Không khí náo nhiệt, ấm cúng hơn nơi phần văn nghệ của ban nhac. Họ không hát karaoke bằng máy video như thường lê. Ban văn nghệ chơi nhạc cụ như tất cả các ban nhạc chuyên nghiệp khác....và chơi có rất có hồn, rất sống động. Có lẽ v́ vậy mọi người hay gọi lối chơi nhạc như vầy là chơi "nhạc sống" chăng?!... Phần khán giả, họ hăng hái tham gia việc ca hát. Và phần disco vào phần cuối chương tŕnh có lẽ làm những người tham dự quên đi cái lạnh ở bên ngoài.Những người lớn tuổi ra về sớm hơn. Thanh niên kéo dài cuộc vui lâu hơn, quá giờ ấn định của chương tŕnh là 12:00 khuya. Ngày mai, chủ nhât. Chắc không mấy ai trong nhóm thanh niên dự chơi buổi văn nghệ sẽ phải thức sớm như thường lệ. Hy vọng trong những lần tổ chức văn nghệ sắp đến, giới trẻ sẽ thật sự vui thích với chương tŕnh như thế.

 

Tổng kết sơ khởi được loan báo tại chổ, cho biết tổng số tiền thu được có thể lên đến 20.000 Kr (nói có thể, v́ trong thư mời đă nói rơ là, tiền bán thức ăn, nước uống sẽ được đưa vào số tiền cứu trợ, sau khi khấu trừ việc mua nguyên, vật liệu; và việc khấu trừ sẽ được ban ẩm thực cho biết trong vài ngày sau).

 

Kkết qủa lạc quyên trong "Đêm nhạc thính pḥng cứu trợ bảo lụt miền trung", thứ bảy 21.11.2009.

 

Sau buổi văn nghệ cứu trợ, điều làm mọi người cảm thấy có thể nói là hài ḷng và vui vẻ là: Tuy số người tham dự không đông lắm, nhưng t́nh cảm dành cho đồng bào tại quê nhà khá lớn, qua số tiền đóng góp đó và qua số tiền của những người, tuy không đến được, nhưng đă gửi đến trương mục của Hội một số tiền đáng kể.

 

Người Oslo

22.11.2009

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

NGƠ SAO ĐÀNH !

Trời đă không thương. Ôi! Việt Nam
Sống trong xiềng xích bọn tham tàn
Cữa nhà, ruộng đất, bao oan trái...
Nghèo đói từ đâu! Hỡi Việt gian ?

Đất nước điêu linh, Dân Tộc nghèo
Ách trời bảo lụt hoạ gieo theo
Cửa nhà tan nát, người ly tán ...
Nước mắt đầy vơi, khổ vẫn đeo.

Bảo Ketsana rồi Parma
Người dân Đà-nẵng, Huế bao nhà
Màn trời chiếu đất, người tang tóc ...
Thảm cảnh đau thương - Phải khóc oà!

Rồi bảo Mariae, đến Phú Yên ...
Gần trăm người chết thật oan khiên
Việt gian xă lũ khi trời lụt (*)
Chúng giết dân mà. Một lũ điên!

Tiếng oán dân kêu, thấu đến trời
Thế mà một bọn thú làm người
Sống trên xương máu người dân khổ
Ngoảnh mặt làm ngơ trước cảnh đời ...!

Bỏ mặc người dân trong khổ đau
Miệng th́ kêu cứu các nước giàu
Trong khi bọn chúng tiêu tiền tỷ
Chẳng bỏ xu nào. Thế mới đau!

Tức nước ắt nhiên phải vỡ bờ
Đau thương ngọn lữa sẽ bừng to ...
Nhưng trong hoạn nạn, khi nguy cấp
Quay mặt lạnh lùng, ḷng nỡ ngơ?!

Nào phải ham chi chút lợi danh ?
Thấy đồng bào khổ, ngơ sao đành
Bầm gan, bóp bụng mà cứu trợ
Ắt chúng mĩm cười. Thật lưu manh!

 

181109

 

 

------------------------------------------------------------

 

 

 

 

 

 

  

 

 

Con két (*)

(Chuyện bên lề một cuộc họp)

 

 

Thư mời của Bộ ngoại giao Na Uy được gửi đến các Hội đoàn người Việt, đề ngày 07.04.2010, đă ghi rơ là cuộc họp phổ biến tin tức về việc đối thoại nhân quyền giữa Na Uy và Việt Nam.

 

Nội dung của lá thư c̣n nói rơ là: từ 2003, hai bên đă có một cuộc đối thoại về nhân quyền. Na Uy đặt trọng tâm vào sự việc là cuộc đối thoại sẽ được theo dơi qua các biện pháp cụ thể. Với những điểm như thế, nên người viết đến tham dự cuộc họp mà không cần chuẩn bị một điều ǵ cả!...

 

Người chủ tŕ cuộc họp đă không có mặt, bởi đang kẹt tại Luân Đôn, v́ phương tiện máy bay đă bị

tŕ hoăn. Khói và bụi núi lửa của nước Băng Đảo (1) là nguyên nhân. Người đại diện kẻ vắng mặt, sau khi nói qua mục đích cuộc họp, đă yêu cầu mọi người tham dự tự xướng danh và ghi vào giấy

tên Hội đoàn mà họ là người đại diện. Sau khi nghe xướng danh, bà ta cười và nói ư là không làm

sao nhớ hết được. Thật thế, con số tham dự là 13 người, đại diện ít nhất  sáu tới bảy Hội đoàn. Có anh nào đó xưng là cảnh sát nhưng người viết bài không nghe rơ anh ta đại diện cho ai.

 

Thời gian bà ta sử dụng, cộng thêm việc bà ấy yêu cầu ba bốn người khác cùng trả lời với bà ta, về các câu hỏi có liên quan đến công việc của những người ấy; thời gian đó ít ra cũng khoảng 15 phút. Tám người đă đặt câu hỏi. Có người phát biểu hai lần. Do đó, thời gian của mỗi người không quá 6 phút.

 

Phát biểu có tính dài hơi dĩ nhiên là thuộc về giới trẻ (2). Không kể một người Na Uy, đại diện cho Hội Phật giáo Na Uy-Việt Nam, tuy lớn tuổi mà nói khá lâu, ba người c̣n lại phát biểu ngắn gọn.

Là một trong ba người có tuổi đó, người viết bài nêu hai câu hỏi; một câu ngắn và câu c̣n lại hơi dài!....

 

Câu ngắn được người chủ tŕ buổi họp trả lời nhanh chóng, v́ đó là câu hỏi muốn biết thêm rằng, ngoài buổi họp này, sẽ có hay không có thêm buổi họp nào khác. Câu sau hơi dài v́ ư nghĩ chợt nẩy sinh. Bởi nguyên do đó, người nói hơi ngập ngừng khi diễn đạt...và có lẽ v́ thế mà phát âm có vẻ cứng, đứt đoạn.

 

Trước khi người viết bài này đặt câu hỏi, đă có năm người nêu những vấn đề khiến họ quan tâm hay bức xúc nhất. Câu hỏi đặt vấn đề các blog bị ngăn chận, tin tặc (haker?) có lẽ được nhiều ngừơi đồng t́nh. Vấn đề này đem đến việc trang mạng Google dời ra Hồng Kông. Hơn nữa, một ủy ban trong Quốc Hội Mỹ cũng nêu ra việc này và sẽ kiếm cách thảo luận với chính quyền VN. Câu hỏi được sự lưu tâm của người chủ tŕ, nhưng câu trả lời là bà ta không nắm vững kỹ thuật về chuyện đó. Câu hỏi đặt vấn đề về việc VN mở ṭa Đại sứ tại Na Uy, nhận được trả lời với ư đại khái là, điều đó giúp cho sự làm việc của Na Uy với VN được nhanh chóng, thuận lợi hơn. Với câu hỏi là, người Việt sống tại Na Uy có gặp khó khăn ǵ khi về VN, v́ nghe nói bị mang song tịch, nhận được trả lời là: người gặp khó khăn cứ liên lạc với ṭa Đại sứ Na Uy tại VN. Và câu hỏi e ngại rằng, ṭa Đại sứ VN sẽ có những hoạt động gây trở ngại cho người Việt sinh sống tại Na Uy, cũng được trả lời là: cứ tiếp xúc với cảnh sát. Câu hỏi về việc làm cách nào giải quyết t́nh trạng buôn bán phụ nữ tại VN nhận được câu trả lời là: đó là t́nh trạng chung của nhiều quốc gia trên thế giới.

 

Tuy đă đọc thư mời của Bộ, đă biết qua thế nào là chữ "cụ thể" theo ư của bên phía Na Uy, nhưng sau khi nghe những người tham dự đặt câu hỏi và nghe các câu trả lời, người viết bài không thể không nói đến chữ "cụ thể" theo ư riêng. Ư của tác giả đại khái là: Na Uy nên lập một "Nhóm phối hợp khẩn trương"(3), gồm thành viên hai bên, tới ngay địa điểm xảy ra vụ bắt một người hoạt động chính trị (4)- chẳng hạn - để t́m hiểu sự việc. Nếu không làm thế, sau này, độ đôi 3 tháng, sự việc mới được tŕnh báo đến cấp cao hơn, sự việc đó đă bị thu xếp theo cách làm việc của phía VN. Cuộc đối thoại về nhân quyền giữa Na Uy và VN v́ thế xem ra như có vẻ là một vụ hợp tác làm việc ở cấp cao, gồm toàn những người có vị trí chóp bu của hai bên. Câu trả lời là: làm như thế sẽ bị xem là phạm vào nội bộ của VN.

 

Người viết không biết nói ǵ hơn. Thật thế, khi ra về, một bạn trẻ đi bên cạnh khen rằng đó là một ư kiến rất cụ thể, đă nhận được từ người viết một sự không đồng t́nh. Tôi trả lời, cho rằng, cách nói đó đă khiến họ ngộ nhận. Lư do: dùng những chữ "đao to búa lớn" quá!...Chẳng hạn như "khẩn cấp" (5)...rồi "hiện trường" (6).v.v..khiến người nghe có cảm tưởng ư kiến được đưa ra là thành lập một "lực lượng đặc biệt" ǵ đó(?)...Thật ra, ư tôi chỉ muốn nói, nhóm đó là những dân sự, gồm người hai bên, có văn pḥng tại ba miền VN và làm việc thu thập, phối kiểm, đánh giá các tin tức có liên quan về vấn đề nhân quyền.

 

Thôi th́ !...tuổi đă lớn, ngôn ngữ không trôi chảy, nếu câu nói của tôi gây hiểu lầm nơi người nghe, việc đó cũng không có ǵ đáng ngạc nhiên lắm!...

 

Một việc khác cũng không gây nhiều ngạc nhiên -ít ra là đối với riêng tôi- là cách trả lời của những người làm việc trong bộ máy công quyền của Na Uy. Nói đúng hơn là cách làm việc theo phương hướng chính trị của riêng nước họ. Người chủ tŕ buổi họp, trong phần kết luận, nói đại khái là: phải duy tŕ việc nói chuyện với nước chủ nhà, cứ tiếp xúc, cứ theo đuổi măi việc muốn làm, từ từ sự việc sẽ chuyển dịch. Không có điều ǵ có thể nhanh chóng thay đổi theo như ư riêng của ḿnh được. Phải có sự đối thoại (7). Cách nói này của người chủ tŕ buổi họp hôm đó, cũng giống như cách nói của một người chủ tŕ khác, trong một lần họp khác trước đây, y hệt như được rập cùng một khuôn. Câu nói đó làm tôi liên tưởng đến vai tṛ trung gian ḥa b́nh của Na Uy trong vụ xung đột giữa Do Thái và Palestin. Đă có dạo, hồi Yasir Arafat- lănh đạo Palestil- đến Oslo cùng với đại diện chính quyền Do Thái, Shimon Peres, nhận giải Nobel ḥa b́nh. Rồi lộ tŕnh ḥa b́nh được đặt ra, rồi Tổng thống Mỹ Bill Clinton, bắt tay hai người đó...rồi..rồi...đến bây giờ hai bên vẫn c̣n xung đột !!.... Có thấy như vậy mới không làm lạ là tại sao trước kia, trong cuộc chiến tại VN, từ 1954-1975, Na Uy giúp luôn cả hai miền, Nam và Bắc Việt Nam !.

 

Nhưng, nếu tôi có th́ giờ và nói giỏi hơn, tôi sẽ nói về việc các nước Tây phương, trong đó có Na Uy, cứ ở trong t́nh trạng ù ù cạc cạc từ bấy lâu nay. Thoạt đầu, họ cho rằng, đem tư bản đến các nước CS sẽ làm cho t́nh trạng nhân quyền thay đổi. Điều này, khỏi nói dài ḍng, đă thấy kết quả tại Trung Quốc và ngay cả tại VN. Cách xâm phạm nhân quyền của chính quyền hai nước này chỉ có tăng, không giảm. Hay ít ra, cách vi phạm đó được tŕnh bày huê dạng hơn. Và thường đem đến cách nh́n sai lạc của các nhà làm chính trị tại các nước Tây phương. Họ bị các nước CS này xỏ mũi hết việc này đến việc khác (hay họ biết thế mà cứ lờ đi...v́ bị áp lực bởi những tập đoàn tư bản lớn trong nước của họ ?!). Kế đến là việc cho sinh viên các nước CS này sang học tập tại đất nước của họ. Họ tưởng rằng, sau khi học xong, nhóm sinh viên đó sẽ sẵn sàng bán "chất xám" của ḿnh cho đất nước mà họ đă lưu trú, học tập ??...Hay họ tưởng rằng, sau khi học về, nhóm sinh viên đó sẽ canh tân đất nước...và cuộc sống người dân sẽ được thay đổi??... Kết quả như ban ngày: một lớp đại tư bản, con ông cháu cha của tầng lớp đang cai trị lại tiếp tục ăn trên ngồi trốc !...

 

Cứ cho rằng thật tâm chính quyền Na Uy muốn làm một điều ǵ đó cho VN. Nhưng, liệu rằng cách làm này sẽ mang lại hiệu quả?!...Một cách làm, từ việc thay đổi ở thượng tầng cấu trúc chính trị, liệu sẽ đem đến những thay đổi lớn?. E rằng không ổn. V́ giả dụ, nay mai chính quyền đó không c̣n NM. Triết, NT. Dũng...nhưng tập đoàn đó vẫn c̣n những NM.Triết, NT.Dũng khác th́ cũng như không. C̣n về việc cải đổi luật lệ???... Điều quan trọng là những cải đổi đó được thi hành trên thực tế. Chứ cứ như lâu nay, Hiến chương, thỏa ước nào cũng được phía VN kư...và sau đó, VN cứ lờ không áp dụng, hoặc áp dụng theo cách của ḿnh th́ cũng như không (chẳng hạn theo lối nói, nhân quyền tại VN là những ǵ có tính nhân quyền đặc thù của riêng VN). Nói rơ hơn nữa là, nếu luật lệ đó tạo được sự thay đổi, nhưng v́ sự thay đổi từ cấu trúc bên trên nên quyền lợi của người dân không có sự thay đổi lớn. Nếu thay đổi (cải tổ) đó có thể xảy ra, sự thay đổi đó là một cuộc canh tân (8). Việt Nam cần có sự thay đổi triệt để (9). Nhưng, ngặt một điều là: cải tổ dễ được hai bên chấp nhận (nhất là khi lực lượng hai bên tương đối cân bằng. Cải tổ mà bên đưa ra ư kiến không có đủ sức đối trọng th́ đó chỉ là việc mơ hồ; hay nhằm che đậy một điều gian trá, chẳng hạn là muốn thỏa hiệp để chia phần, ăn có). Cách mạng là phải triệt tiêu đối phương (cách nói ngắn gọn nhất). Với t́nh h́nh hiện tại, có ai dám nói là t́nh h́nh đă chín mùi và tổ chức nào có đủ thế mạnh để làm được điều này?!....

 

Đôi khi phương cách của Đạt đai Lạt Ma lại là điều hay. Vị này, lănh đạo tinh thần của nước Tây Tạng, đă đi khắp nơi trên thế giới, để vận động cho một nước Tây Tạng được tự trị trong đất nước Trung Quốc; hay ở mức độ nhẹ hơn là, được có nền văn hóa riêng. Việc đó, đến nay vẫn chưa có kết quả. Dù sao, cách làm này vẫn ẩn chứa điều ǵ hứa hẹn trong tương lai. Khi mà Tân Cương, sau khi thấy gương của Tây Tạng, sau khi cảm được cái khó khăn, cái sẽ bị Hán tộc đè nén...nhất quyết làm điều ǵ đó có tính quật khởi. Rồi một Tân cương này, rồi một Tân Cương khác...cứ thế, giống như một cái đập bị nhiều lỗ mọt ṛ rỉ...cho đến ngày phải đến, cái đập sẽ bị hoàn toàn sập đổ.

 

V́ thế, dù những cố gắng hiện tại chưa phát triển đúng mức, sự thay đổi tận cội nguồn vẫn là điều mong mơi của nhiều người, dù ở trong hay ngoài nước. Mong muốn đó có thể bị chỉ trích cách này cách khác; nhưng theo thiển ư, ước mong đó vẫn khá hơn ư tưởng đi t́m một sự cải tổ không dựa trên lực lượng thật có của ḿnh. Càng tệ hơn là t́m sự cải tổ qua một thế lực ngoại bang. Và cái tệ nhất là không có phương hướng riêng cho lực lượng của ḿnh, chỉ nhai lại những ǵ người khác mớm sẵn. Như đă nói ở trên, bất cứ lực lượng nào, hết hô hào đem tư bản vào trong nước, rồi cổ vơ việc khuyến dụ du học sinh...và sau cùng là đem lực lượng trí thức của ḿnh về nước, để canh tân xứ sở !!!.. th́ rốt cuộc, lực lượng đó chỉ là một bung xung chính trị cho các thế lực chính trị khác lớn hơn mà thôi. V́ tất cả những điều vừa kể chỉ là bài học rập khuôn theo người khác. Đấy là một dạng nói lại của con két.

 

Đấy mới là điều ngạc nhiên. Bởi, trước 1975, một câu được truyền miệng được nhiều người biết là: "Nói láo như vẹm" (Việt Cộng)...thế mà dân lại tin mới chết. Bây giờ, có vài tổ chức, lực lượng ở nước ngoài, cứ bắt chước mấy ông Tây, nói lại như két...mà cũng có kẻ tin. Mấy ông Tây, cũng như các tổ chức đó, gần đây, hay nhai đi nhai lại nhóm chữ "xă hội dân sự". Không biết họ có thấu đáo ư nghĩa nhóm chữ đó không. Chỉ xin nhắc cho họ (dĩ nhiên với người "nhai lại" mà thôi) rằng, ở VN hiện nay, chỉ có một "xă hội mở và kín"...thôi. Hễ tổ chức nào phá được cản trở đó, mọi việc khác sẽ mở ra một cách dễ dàng. Cái xă hội đó được chúng tôi giải thích như sau: "mở" là v́ mọi người trong xă hội đó đă quen với sinh hoạt đó rồi, nên không có phản ứng ǵ nữa. Người nước ngoài đến du lịch, thấy mọi người vẫn sinh hoạt b́nh thường (đi chùa, nhà thờ b́nh thường...v..v.) nên cảm thấy chẳng có ǵ là mất dân chủ trong cái xă hội đó cả. "Kín" là v́ có mấy "Ông" Công an khu vực, kiểm soát, theo dơi ngầm 10 hay 15 gia đ́nh. Cạnh đó có lối sinh hoạt tổ dân phố (trực thuộc Mặt trận tổ quốc). Khi có vấn đề ǵ, mọi người, kể cả các "anh" chống đối nhà nước đă măn hạn tù, cũng phải đi họp đầy đủ. Nói là họp tổ dân phố, khi cần, họ biến cuộc họp thành một dạng "Ṭa án nhân dân", nhằm kết tội tại chổ những khuynh hướng không đi theo "lề phải" của nhà nước. Hễ băi bỏ được hệ thống công an phường (tốn rất nhiều công quỹ nhà nước; nghĩa là biết bao tiền thuế của người dân, để nuôi đám lâu la này)....băi bỏ được cái gọi là "Mặt trận tổ quốc" là xong ngay. Xă hội đó cũng sẽ b́nh thường như những xă hội Tây phương khác. Cho nên, đừng nói sẽ vận động cho có được một xă hội dân sự ở các nước CS; đặc biệt là tại Trung quốc và Việt Nam. Các tổ chức gọi là NGO của các nước Tây phương, con số lên đến hàng trăm, đă hằng theo đuổi việc đó lâu nay tại VN, mà h́nh như kết quả rất khiêm nhường.

 

Tiện đây, lấy việc giúp đỡ nạn lụt vừa rồi ở VN để chứng minh. Không cá nhân nào ở nước ngoài có thể trực tiếp đưa vật dụng cứu trợ đến tay người dân; dù cả tại những nơi xa xôi hẻo lánh. Nếu cứu trợ qua dạng tôn giáo, những Hội Phật giáo quốc doanh phải được thông báo, chính thức hay gián tiếp. Nói chi đến những hội của người nước ngoài như Caritas....v.v.. Trên mặt nổi, có cơ quan truyền thông lấy h́nh, quay phim, mọi việc diễn tiến tốt đẹp. Xoay lưng đi rồi, vụ tŕnh chiếu qua rồi, cảnh sát khu vực (hay Mặt trận tổ quốc tại địa phương) quyết định tất cả.

 

C̣n vài ư kiến khác đóng góp trong buổi họp hôm đó. Có một ư kiến nói về "một hệ thống tư pháp an toàn"(10). Người đưa ư kiến nói rằng, anh ta đă về VN và đă có một số nhận xét sao đó về cái hệ thống vừa nói. Ư kiến này h́nh như được sự quan tâm của người chủ tŕ. Bởi, người phát biểu thuộc thế hệ thứ hai của người Việt tại Na Uy. Hơn nữa, ư kiến có khuynh hướng giống lối làm việc của chính phủ Na Uy và nội dung đưa ra có vẻ đồng chiều với biện pháp theo dơi trên thực tế của Na Uy, trong các lănh vực thuộc về pháp luật tại VN.

 

Tóm lại, buổi họp là một cử chỉ rất lịch sự và thân thiện của người Na Uy. Họ đă làm việc với chính phủ VN từ năm 2003 đến nay. Nay, họ sắp họp với chính phủ đó lần nữa vào ngày 26.04 tới, về những việc liên quan đến vấn đề pháp luật. Họ mời, chúng ta đi. Họ nói chúng ta nghe. Nhưng, việc họ, họ làm. Chúng ta nói lên ư của chúng ta, chúng ta cứ nói. Nhưng, điều mà họ theo đuổi lâu nay là chính sách đối thoại. Và điều mà họ làm được, nếu không có ǵ cản trở, (11) là sự cải tổ về phương diện pháp luật (12). Nói khác đi, sự cải tổ đó, nếu xảy ra, chỉ thay đổi phần nào ở thượng tầng cơ cấu chính trị. Người dân, với t́nh trạng bán nước của ngụy quyền CS hiện nay, cần một sự thay đổi tận gốc rễ, để đất nước thoát khỏi hiểm họa nô lệ. Nếu tổ chức nào, lực lượng nào làm được điều này, tổ chức đó, lực lượng đó có tính chính thống, sẽ được người dân ủng hộ. Chuyện cải tổ chỉ là việc thỏa hiệp để chia chát, ăn có. Bởi, một sự cải tổ đúng nghĩa chỉ xảy ra khi nhóm người (hay chính đảng) đưa ra đường lối này có lực lượng thật sư...và thật sự hoạt động theo mục tiêu v́ nước, v́ dân mà họ đă đề ra. Ngoài ra, sử dụng chữ cải tổ hay canh tân theo lối nói lại người khác, việc đó chẳng khác việc con két tập nói tiếng người.

 

 

Đặng quang Chính

Oslo 21.04.2010

14.20

 

 

 

Ghi chú:

* Con két lấy từ cách phát âm gần giống của chữ "konkret" (tiếng Anh: concrete) nằm

  trong đoạn câu trích từ thư mời của Bộ ngoại giao như sau: Norge legger stor

  vekt på at menneskerettighets dialogen skal følges opp av konkrette tiltak (ư tiếng

  Anh như sau: Norway attaches great importance to the human rights dialogue which

  should be followed up by the concrete measures)

(1)   Iceland

(2)   Thế hệ thứ hai hay thế hệ một rưỡi

(3)   Akutt kombinasjon gruppe, (tiếng Anh): Acute combination group

(4)   Politikk aktivist, (tiếng Anh) Politic activist

(5)   Akutt (tiếng Anh) acute

(6)   Åsted (tiếng Anh…???)

(7)   Giống như chữ được họ sử dụng: "dialogue", khi làm việc với chính quyền VN.

(8)   Canh tân: renovasjon (tiếng Anh): renovation

(9)   Cách mạng revolusjon (tiếng Anh): revolution

(10) Sikkerhet rettsystem? ….(tiếng Anh):safety legal system ?...

(11) Chẳng có ǵ cản trở họ cả, bởi ngụy quyền CS hiện nay tại VN sẵn sàng kư bất cứ thỏa

        ước nào với bất cứ quốc gia nào, miễn họ cảm thấy điều đó có lợi cho họ

(12) Trên thực tế mà nói, họ cũng chẳng làm ǵ khác hơn được. Hơn nữa, đất nước VN là của

        người Việt Nam, chuyện của VN phải do người VN giải quyết với nhau; dù có khuynh

        hướng cải tổ hay cách mạng ǵ cũng được.

 

 

 

  

 

 

 

 

 

 

 

Những đôi hia bảy dặm…..

 Người Oslo
 

 
 

Trong thời gian lễ Giáng sinh, một phim dành cho thiếu niên, được quảng cáo lâu nay là: ”Blåfjell”. Chúng ta chưa xem nên không rơ nội dung ra sao. Nhưng, nếu ai chịu theo dơi sinh hoạt của Hội Vinof, sẽ chứng kiến một điều xúc động ḷng người !....

 

Vào khoảng 16:00, ngày 19.12.09, những ”thiên thần Giáng sinh nhỏ bé” đă tụ tập đầy đủ tại St.Magnus kirken, Lillestrøm. Các em chuẩn bị làm sống lại tinh thần ngày Giáng sinh của Na Uy.

 

Na uy gần thập niên nay, mỗi lần mừng lễ Giáng sinh là mỗi lần người nhập cư cũng như dân bản xứ tiếc nuổi tính cách tôn giáo của ngày lễ đó. Thế hệ mới của xứ sở này h́nh như đón ngày lễ bằng nhậu nhẹt, ăn uống…và tặng quà cho nhau, hơn là theo đuổi những lễ nghi cổ truyền. Nói đúng hơn, người ta thấy cũng vẫn c̣n có những nhóm thanh, thiếu niên của những Hội đoàn khác nhau, đến những sykehjem để giúp vui những người già cả, bệnh tật.

Nhưng, có thể đây là đoàn thiếu niên người nước ngoài đầu tiên đến một nơi như thế để giúp vui. Nhóm này là sự hợp tác giữa ca đoàn của nhà thờ St.Magnus và Hội đoàn Vinof.

 

16:30, các ”Thiên thần Giáng sinh nhỏ bé” đó bắt đầu lên đường. Khoảng 15 phút sau, những

Thiên thần đó đă có mặt tại Fjerdingby Omsorgssenter. (Trung tâm chăm sóc Fjerdingby).

 

 

Từ Oslo, ra khỏi đường hầm dài nhất để dẫn tới trung tâm thị trấn Lillestrøm, chúng ta rẽ phải, theo đường 120. Khi gặp bùng binh (rundkjøring) lớn đầu tiên, lại rẽ phải và không lâu sau đó, lại rẽ phải, chúng ta sẽ đến được Trung tâm vừa nói trên. Trung tâm toạ lạc tại một nơi khoảng khoát nên không cần cất lầu.

 

Khi vào Trung tâm, người ta nhận biết toà nhà này đă được xây cất không lâu…và chắc đă được dành cho một ngân sách khá lớn. Điều này phù hợp với nội dung buổi nói chuyện ba ngày trước đó, trong buổi hội thảo, có tên ”Arbeidslivskonferanse”, do Kultur Etaten tổ chức tại Ingeniørenes Hus, trung tâm Oslo.

 

Kommune Lillestrøm, nơi có số cư dân khoảng trên dưới 30- 40.000 người, đă có chính sách dành cho người già đúng mức, đáng làm tiêu biểu cho cả tỉnh Asker (trong đó, có thủ đô Oslo). Nơi đây đă dành ra ngân sách cả hàng trăm triệu để nâng đỡ những người trên 60, đă hoặc sắp sửa về hưu (sớm). Họ cắt giảm công việc xuống 50%, cho đi học các khóa học (kurs), nghĩ dưỡng bệnh hoặc tập luyện tại các Trung tâm phục hồi ..v..v.. Những biện pháp thiết thực đó đă khuyến khích những người vào tuổi 60 tiếp tục làm việc thêm một thời gian nữa. Có người, do những nâng đỡ đó, đă làm việc đến tuổi 70. Số người sau 60 tuổi, tự gia hạn làm việc thêm vài năm nữa, so với trước, theo tỉ lệ, đă tăng hơn trong những năm gần đây.

 

Nhưng, những người đang lưu ngụ trong Fjerdingby Omsorgsenter này, vào giờ phút này, lúc các ”Thiên thần nhỏ bé” đến thăm, họ đă nghĩ ǵ ?!....

 

Nơi Khoa thứ nhất (Avdeling) ở tầng trệt, họ đă chăm chú nghe các em hát. Giọng các em trong trẻo. Các ”Thiên thần” không cần sửa giọng. Họ không là các ca sĩ chuyên nghiệp. Nhưng, các em đă được tán thưởng nồng nhiệt.

 

Ở Khoa thứ hai, cùng tầng trệt, các em cũng đă hát như thế. Mỗi nơi có đến ba hay bốn bản nhạc Giáng sinh.
 

 
 

Khi xuống dưới hầm, các ”Thiên thần” tiếp tục làm việc này nơi Khoa dành cho những người Dement. Nếu dịch ”Dement” là những người đầu óc không b́nh thường, đó là lối dịch sát nghĩa. Nói theo cách người Việt, đó là những người đă lẫn. Có người bệnh, do sự sơ hở nơi làm việc, đă đi ra ngoài phạm vi bệnh viên …rồi đi lang thang khắp nơi, mà không biết  bệnh viện ḿnh đang ở, toạ lạc nơi đâu, để quay về. V́ thế, khu này có cửa ra vào đóng chặt, bệnh nhân ở bên trong, không ra được bên ngoài, nếu không đi cùng với các y tá hay những người phụ tá giúp đỡ (Hjelpepleier).

 

Những bệnh nhân đó, thường lẫn lộn sự việc trong quá khứ và những ǵ vừa mới xảy ra. Bây giờ , họ ngồi yên lặng, dường như đang tập trung, nghe các em giúp vui. Nhưng, có ai biêt họ đang suy nghĩ ǵ ở trong đầu. Đừng bắt họ nhớ đến tên các ”Thiên thần” nhỏ bé đă giúp vui cho họ. Nào là Karla, Karleen, Thuần, Nhung, Tom ..v.v.. Nhiều quá!...Có đến 16 ”Thiên thần” nhỏ bé. Bốn, năm em có mũ đó, có chóp nhọn như những ông Jule nisse (Ông già Giáng Sinh) trong truyện thần tiên, hay trên phim ảnh. Các ”Thiên thần” này mang những đôi hia màu xanh nơi chân…..

 

Chúng ta chưa xem phim ”Blåfjell” nên không biết nội dung phim này ra sao. Nhưng, nếu anh phóng viên Vinof, kịp thời ghi nhận h́nh ảnh đă xảy ra tại nơi này, người xem video clip của anh chắc sẽ thật sự xúc động. Mọi người vào lúc đó, khi chứng kiến, cũng cảm thấy một t́nh cảm nào đó đă dâng trào!. Một bà già,  nhắc lại câu hát cuối cùng của các em, với gịng nước mắt chạy dài trên khuôn mặt hom hem. H́nh như câu hát đó là: ”..Jeg vil takke til deg …” (Tôi muốn cám ơn anh…). Nếu người viết bài này có nhớ sai với câu hát nào khác, điều đó cũng  không quan trọng bằng những ǵ các em đă làm được trong ngày hôm nay. Các em đă làm ngựi già nhớ lại những kỷ niệm đẹp xa xưa vào những ngày Giáng sinh; các em đă là gạch nối, tạo sự cảm thông giữa thế giới người lớn và trẻ em …và các em đích thực đă bắt được nhịp cầu thông cảm giữa người bản xứ và những người v́ lư do nào đó, đă chấp nhân nơi đây là quê hương thứ hai của họ.  
 

 
 

Chúng ta không quên nói lời cám ơn đến anh chàng nghệ sĩ, cùng đi với các em. Anh ta dùng đàn Tây ban Cầm để hoà cùng nhịp hát. Vợ anh ta cùng theo ủng hộ. Chúng ta cũng không quên 5,6 cặp vợ chồng khác, muốn khuyến khích con em ḿnh làm điều tốt đẹp, đă t́nh nguyện dùng phương tiện cá nhân, để chở các ”Thiên thần Giáng sinh bé nhỏ” đến Fjerdingby Omsorgsenter, vun bồi thêm t́nh  cảm giữa những con người. Hội Vinof, với sự trợ giúp của cha xứ nhà thờ St.Magnus. cùng  sự giúp đỡ của các Hội đoàn bạn, trong các sinh hoạt sắp tới, hăy mang vào đôi chân của Hội đôi hia bày dặm, tiến mạnh trong lănh vực văn hoá, giúp đỡ đồng bào những điều thiết thực, chẳng hạn như việc đă làm trong buổi chiều  hôm nay.

 

 

Người Oslo

19.12.2009

23:41

 

 

 

 

 

 

 

Til: Hiep Nguyen, Det Vietnmesisk-Norske Forbund i Norge

 

Caritas sin avdeling i Hue bispedømme , midt-Vietnam har mottatt henvendelse fra forbundet VINOF som med sitt budskap ønsker å yte humanitært bistand etter orkanen som har rammet store områder i midtre deler av Vietnam, deriblant områdene Thua Thien Hue og Quang Tri.

 

Orkanen Ketsana med påfølgende flodbølge har rammet regionen hardt. Mer enn 500 hus har blitt rasert og over 1000 har omfattende skader etter orkanen. Tusener av hektar mål av dyrket mark der kornene var klare for å innhøstes ble drevet vekk og ødelagt av flodbølgen. I en region der 80% lever av jordbruk er livsgrunnlag som tusener av kveg og fjærkre blitt borte. Det samme gjelder viktige utstyr for deres levebrød som båter, fiskegarn og jordbruksutstyr.

 

Befolkningen i disse områdene har i etterkant av katastrofen kommet i en akutt situasjon av mangel på mat og vann. Folk har ikke mat å spise, ei heller muligheten å så nye korn på nytt i den kommende såsesongen. Situasjonen er prekær og mangelfull for mange. Caritas sin avdeling i Hue bispedømme har på sitt ytterste prøvd å avhjelpe befolkningen så godt som det er mulig. Fra første dag har vi delt ut mat som nudler og ris til mer enn 50 ulike steder fra  2 av fylkene Thua Thien Hue og Quang Tri .

 

Det som bekymrer Hues bispedømme er at dersom vi ikke gjør noe mer med katastrofen som ligger foran oss vil det ikke skje noe før tidligst april neste år (2010). Dette betyr at befolkningen i disse områdene må vente og lide av sult og matmangel i ytterligere 6 måneder før ting vil bedre seg før bøndene får rishøsten i april.2010.

 

Caritas, avdeling Hue er oppriktig glad og takknemlig for all den støtten vi har fått fra privatpersoner og veldedige foreninger i både inn- og utland i løpet av denne vanskelige tiden. Vi hilser velkommen den støtten vi har fått både moralsk og økonomisk fra foreninger som VINOF Norge og som vi håper og tror bidrar til at befolkningen i de kriserammede områdene får en bedre livssituasjon.

 

Dersom dere ønsker mer informasjon om situasjonen her nede er vi tilgjengelig for samtale via telefon eller e-mail på de kommende dagene fra 20-22.november.2009. Hverdag fra kl.6.30 til 19.30 i følgende adresser Pastor Josef Duong Duc Toai, direktør av Caritas Hue avdeling bispedømme.

 

Adress: 69 Phan Dinh Phung, Hue byen, Việt Nam
Telefon: 0913485109.Tef: 0913485109
Email: giusetoai@gmail.com.

 

Med oppriktig hilsen

Pastor Josef Duong Duc Toai

 

Oversetter av Daniel Hoang

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Sài G̣n xưa và nay

người sàig̣n

 

(Để viết những ǵ mà người khác chưa viết thật là khó, v́ cả triệu người đă viết, đă biết. người viết xin chân thành xin lỗi nếu có sự trùng hợp với bài của tác giả nào.)

 

Sài g̣n sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 thành phố có được ǵ??

 

Phải nói thật chính xác, chưa có chủ nghĩa nào làm ngheo đất nước và con người nhanh chóng bằng chủ nghĩa Cộng sản.

 

Trước ngày 30/4/75 người dân đang đang sử dụng động cơ xăng, dầu cho những phương tiện giao thông, chưa đầy 3 tháng những phương tiện này dần dần được thay bằng than. Xe đ̣ chở khách đeo theo 1 cái thùng như là b́nh gas nhưng bên trong là than dùng để đốt nóng động cơ. Khách ngồi bên trong y như là ngồi trong trong tắm hơi, mồ hôi ra nhể nhăi..mà có được thoăi mái để ra mồ hôi đâu!! Con cá trong hộp như thế nào th́ người trong xe y như vậy. thâm chí c̣n ngồi lên cả mui.. đường sá lủng lởm chởm v́ từng đống than thải ra từ những chiếc xe mà nhà nước gọi là “phát minh lớn của đất nước”..Ôi c̣n đâu 1 thời của những hăng xe đ̣ đường dài Phi Long, Tiến Lực..C̣n xe vận tải th́ chiếc nào cũng cơng trên mui 1 thùng nước tổ tướng để giảm nhiệt, người đi kế bên vô ư là nó xịt nước nóng ướt cả người, toàn là những phát minh mà bên phương Tây cũng phải “cúi đầu bái phục”

 

Người dân có xe gắn máy hai bánh cũng chẳng hơn ǵ, phải đăng kư xe tại phường, xă một tháng mới có được vài lít xăng, không đủ để chạy về Biên Ḥa mua bưởi nói ǵ chạy cả tháng. Thôi th́ đành bán đi mua chiếc xe đạp đi cho chắc. Mà xe đạp cũng đă yên đâu; vỏ ruột, phụ tùng cũng phải mua theo tiêu chuẩn, mà làm ǵ c̣n  những thương hiệu như Michelin một thời lừng lẫy. Vơ xe đạp th́ cứng như là bánh xe máy bay (v́ trộn với đất hay thứ ǵ đó cho dày lên), c̣n ruột th́ mới mua về chưa chạy đă x́ lổ mọt. C̣n ai mà sở hữu xe hơi th́ coi chừng!! “Tư sản” danh từ cấm kỵ của XHCN.

 

 

Đường phố Sàig̣n ngày nay, tháng 8/ 2009

 

Năm nay là 2009 chỉ c̣n chưa đầy 1 tháng nữa là 2010. Sắp kỷ niệm 35 năm ngày giải phóng đất nước khỏi bọn Mỹ Ngụy đem vinh quang về cho đất nước mà hởi ôi nền giáo dục Việtnam chưa có được hệ thống đánh vần đúng chuẩn. Trên trường cô giáo dạy các cháu A, Bờ, Cờ, Hờ Vờ…mà về nhà xem  Tivi các cháu nghe cô dẩn chương tŕnh th́: đây là đài “Hát Tê Vê 7,9” hoặc ngay cả xướng ngôn viên đài trung ương Hà Nội cũng nói : đài Vê Tê Vê 1, 2, 3 chứ mấy cháu có nghe cô phát thanh viên nào nói là : đây là đài Vờ Tờ Vờ đâu, làm cho các cháu  mẫu giáo mất phương hướng y như là ông Saddam Hussein khi bị quân đội Mỹ bắt dưới hầm lên không c̣n định ra phương hướng. Các cháu có hỏi bố mẹ th́ bố mẹ cũng chẳng hơn ǵ con cái .Thật là hổn loạn. Bậc tiểu học hay trung học th́ cũng chẳng hay ho ǵ, học thuộc ḷng như vẹt tiểu sử ông này bà nọ và cả những nhân vật huyền thoại như Lê văn Tám, Phan đ́nh Giót…Làm toán th́ hôm nay tiểu đoàn này giết 10 tên Mỹ, ngày mai giết thêm 20 tên Ngụy hỏi hai ngày giết được bao nhiêu tên?? Những cái đầu non nớt đó, trắng tinh đó mà chứa đầy những thứ vô ích như vậy th́ làm sao đất nước có được nhân tài và con người có được sự đạo đức. C̣n bậc đại học khoa nào cũng phải có trong chương tŕnh chính trị : Lư luận Karl Marx, Lenin, Hồ Chí Minh…chẳng biết khi học những môn đó sinh viên VN có thêm được ǵ.??Chả trách nào đất nước suy đồi, cái ác chiếm lĩnh và báo chí đăng mỗi ngày, cướp trộm, giết người tràn lan. Nhiều khi chỉ 1 chiếc xe đạp hoặc một cái điện thoại di động, thậm chí vài trăm ngàn đồng bạc cũng đủ đưa 1 người về chín suối.

 

Chương tŕnh giáo dục không dạy học sinh sự nhân đạo, sự tha thứ, sự thương yêu th́ những mầm non của đất nước khi ra đời có được những đức tính ǵ trong cuộc đời?

Gần 35 năm đất nước thống nhất, hệ thống giáo dục Việtnam chưa có được một bộ sách giáo khoa hoàn chỉnh. Năm nào cũng đổi. Trước ngày 30/4 một bộ sách giáo khoa bậc trung học dùng cho cả nhà, anh học xong để lại cho em và như thế cho tới thằng út c̣n bây giờ th́ thấy thằng út trong nhà nó không chịu học sách của thằng anh nó lư do: Năm nào cũng đổi mới. Chao ôi tư duy của các nhà giáo dục Vietnam thật bao la và vĩ đại hết cỡ.

 

Hynos, Perlon, Leyna kem trắng chỉ vàng vân vân và vân vân…chỉ 2 tháng sau dân Saigon có dịp thử một loại kem đánh răng mới : Kem đánh răng hiệu Phong Lan khi bóp ra bàn chải đánh răng th́ chỉ toàn là nước với vôi hay chất ǵ đó sền sệt đánh muốn găy cái bàn chải mà không có chút bọt nào!!

 

Trước 30/4 người dân ăn phở, bún là ăn, chẳng có việc ǵ mà phải suy nghĩ và sau ngày đó dân Việt mới có loại phở bún đặc biệt hơn: Phở , bún được ướp với Formol. Tội nghiệp cho mấy quán phải treo thêm tấm bảng : “Phở không ướp Formol”, nếu không th́ chẳng ai dám vào mà đánh chén. Tương tự công nghệ chả gị, b́ cuốn, chả lụa.. thấy phở bún ướp chất này chất nọ cũng vội vàng trộn với hàn the để ăn cho dai dai , gịn gịn..cho có chị có em, làm cho các bác sĩ ở khoa ung thư có việc làm tất tần tật. Trung Tâm Ung Bướu ăn ra làm được, phát tài giàu có

 

Và chỉ có Việt nam ta t́nh người cao đến mức nếu bạn bị xe đụng hay té xe mà chuyển vào bệnh viện th́ cái đầu tiên không phải là các bác sĩ, y tá chạy ùa ra cái băng ca để cứu chửa người bệnh giống như ở các nước Mỹ, Nhật.. mà là : “ thân nhân đâu? Vào đóng tiền” và nều không tiền th́ hảy nằm chờ đó cho tới khi máu chảy ra hết rồi đưa xác về, mà phải đưa cho mau, cho lẹ chứ nếu bị đẩy xuống nhà xác th́ khốn. Phải tốn thêm một khoản tiền để lấy xác ra.

 

Sau ngày 30/4 có được đôi dép cao su 3 quai mà người Saigon gọi là dép Lào mang là bảnh lắm. Ra công viên hóng mát mà chỉ cần sơ ư gác chân lên ghế đá hoặc đang mùi mẫn với bạn gái mà quên rằng ḿnh có đôi dép Lào, th́ coi như lát nữa đi cẳng không về là cái chắc. Trời ơi sao mà thê thảm vậy ta, loại dép đó chỉ mang trong khách sạn, ở trần mang quần sọoc đi tắm biển mà sao chỉ có vài tháng sau ngày “giăi phóng” mà nó trở thành giá trị dữ vậy!! Những đôi dép da biến đâu hết rồi.Việt nam ḿnh trước kia chỉ chơi với Tây, Mỹ, Úc..C̣n những quốc gia như Thái Lan, Lào Campuchia..ḿnh coi nào có ra ǵ, mà sao chỉ một thời gian ngắn ngủi mà đất nước ta thụt lùi dử vậy, Mua được đôi dép Lào mừng hết lớn. Xe Dream cũng  phải lựa cho được Thái lan ráp chạy mới bền. C̣n nền kinh tế vĩ mô củaViệtnam hôm nay chưa làm ra được cái bạc đạn cho tốt. Dân cơ khí đi mua đồ mà nghe nói made in vietnam là lắc đầu quầy quậy. Mua cái ṿng bi của Mỹ của Nhật mắc một chút mà xài bền yên tâm. C̣n đồ Vietnam rẽ mà sáng gắn chiều tháo...

 

Để viết ra đây những ǵ mà người Saigon nói riêng và dân Vietnam nói chung hứng chịu th́ biết bao nhiêu cho đủ, bây giờ tuổi tác đă lớn biết ǵ, nhớ ǵ viết nấy nếu có ǵ sai sót xin quư người đọc thông cảm và góp ư.

 

Trân trọng

 

người Sài g̣n, 04.12.2009

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đi đúng hướng ….
Người Oslo
 

 
Bà Debbie Riiber chụp h́nh lưu niệm với các em

 

Sau buổi hướng dẫn làm những tấm thiệp ngày lễ Phục sinh, Hội Vinof lại sẽ thực hiện một buổi hướng dẫn các trẻ em các ǵn giữ răng cho tốt và phương pháp đánh răng đúng cách. Buổi hướng dẫn do bà Debbie Riiber phụ trách, sẽ được tổ chức tại St Magnus kirke, ngày thứ sáu 08.mai, lúc Kl.18.

 

Để có được buổi sinh hoạt đó, công khó do nhiều người đóng góp. Nhưng chạy đôn đáo nhiều nhất có lẽ phải kể phần của anh Tú. Mà cái anh chàng này cũng khéo. Đến định cư ở Na Uy không lâu sao mà ”hội nhập” nhanh thế !...Chuyện kiếm ”jobb” hay ”học tiếng Na Uy” là chuyện đương nhiên …nhưng hội nhập ở chổ là ”nắm bắt” được nhu cầu của các con em người Việt về sự quan trọng trong việc vệ sinh răng.

 

Nhu cầu này đă được một trong các đảng cầm quyền (Arbeider-partiet) biểu quyết chấp thuận, trong cuộc họp toàn quốc vừa qua, sau một thời gian dài cùng làm việc về đề nghị đó, do LO (Tổng liên đoàn lao động) đưa ra. Xem qua những phụ chú đính kèm, chúng ta thấy rơ sự việc hơn như sau:

 

”På landsmøtet siste dag vedtok Arbeider-partier å gjøre tannhelse til et offentlig ansvar..”

(Tạm giải thích là: Arbeoder-partiet biểu quyết chấp thuận việc bảo vệ răng tốt – å gjøre tannhelse- là một trách nhiệm của công quyền).

 

Câu nói: ”Cái răng cái tóc là gốc con người” của ông bà chúng ta hết sức đúng. Cái xă hội an sinh cao như Na Uy này mà lại coi nhẹ vấn đề sức khoẻ của răng th́ làm sao xem được. Răng không tốt th́ sức khoẻ cơ thể làm sao có thể tốt được. Nay, sau biểu quyết đó, người già và trẻ em sẽ được chăm sóc đúng mức. Ít ra, giá cả phải trả do việc khám răng từ tiền trong túi riêng của bệnh nhân sẽ được giảm thiểu;  không thể quá nhiều như trước kia. T́nh trạng trước đây, do giá khám và chữa răng quá cao, làm cho nhiều người kém tài chánh đă bị thiệt tḥi trong việc giữ và chữa răng cho được tốt.

 

(Những người đọc bài viết này sẽ thấy vấn đề đó rơ hơn, khi đọc thêm bài viết đăng trên bản tin của LO; qua đó, người đệ nhị phó chủ tịch, đại diện hội, khi tham dự buổi biểu quyết, tỏ ư vui mừng khi thấy đề nghị của LO về vấn đền sức khoẻ của răng đă được biểu quyết với các điểm quan trọng đă được chính thức xác nhận).

 

Den største overraskelsen var vedtaket om tannhelsen. Programkomiteen hadde lagt opp til at Arbeidepartiet skulle starte med å gjøre tannlegen billigere for unge og pensjonister, men det viste seg snart at det var et klart flertall blant delegatene for at tenna skal behadles av det offentlige helsevesenet, på liklinje med resten av kroppen.

- Vi er veldig glade for at arbeiderpartiet nå slår fast at det skal settes et tak for egenandelen til nødvendig tannbehandling. Fagforbundet har lenge jobba for at tennene skal regnes som en del av kroppen, også i helsevesenet, sier Anne Grete Skårdal, 2.nestleder i Fagforbundet. Hun var til stede som gjest i salen da vedtaket ble fattet. – Tannhelse betyr utrolig mye for mange, vi har lenge sett at enkelte grupper sliter med dårlig sliter med dårlig tannhlese, særlig de som sliter med dårlig økonomi. De har rett og slett ikke hatt råd til å stelle tennene, nå er det på tide at vi får slutt på den uverdige situasjonen.

 

C̣n chúng tôi, những anh em trong Ban điều hành, dù chỉ đôi người nhận được thông tin trên, cũng vui mừng không kém, khi thấy chương tŕnh làm việc để phục vụ lợi ích cho trẻ em Việt Nam sẽ được thực hiện vào ngày thứ sáu sắp đến.

 

Ai mà không vui khi thấy công việc của ḿnh đă đi đúng hướng !!!....

 

Người Oslo

07.05.2009 (13:21)

 

 

 

 

 

 

 

 

Vi flytter fra Viet Nam ander gang . …
 

 
 

Sist søndag, bestemte vi oss alle tre for å ta en båttur til en av øyene i Oslo-fjorden. Våren

kommer litt sent. Vi skulle ikke ha hatt lange varme dager som i sommer. Og det vitigste var

at vi kunne ha en koselig prate om å drive et Taichi-kurs.

 

Vi kom til Gressholmen kl 14:30. Noen som gikk foran oss så på noe på tavlen nær kaien. Det kunne være at de ville finne ut en kort vei til det stedet de ønsket.

 

Vi satt oss ned og hvilte etter nesten en halv time å gå. Vi stolte påvår guide som har bodd i Norge i nesten 30 år. Han var grundig med å finne et sted hvor vi kunne unngå motvind da vi skulle grille og måtte ha vann for å vaske hendene.

 

Vi hadde en koselig prat om alle ting vi ville diskutere. For eksempel, da en så en srukket stein og lurte på om den kunne være en partikkel fra en annen størrelse og noen små steiner kunne ha kommet fra den sprukne steine.

- Denne forandrinen kunne ha skjedd i en rekke lange prosesser pået eller tusenvis av år.

- Menneskers opprinnelige historie kan være litt kortere enn den.

            - Materiellt kan blitt ødelagt men menneskes ånd er evigheten. Sa vår guide som er en protestant.

            - Kommer du til kirkren hver søndager?

            - Kristendom er Norges nasjonalreligion men de går ikke i kirken like ofte som katolikker.

            - …Men en som kommer til kirken ofte er ikke sikkert kan en snill mann.

 

Stort sett, brukte vi mest tiden for å diskutere hvordan vi skal starte et Taichi-kurs. Litt uheldig for det pga. vi snakket om det i det siste timene.

 

En ubehagelig ting skjedde da vi oppdaget at gruppen vår på 3 personer var eneste gruppe på øya.

 

Vi var på kaia kl 18:50 men den siste båten var gått kl 18:30. Ca. kl.19:10, kjørte en politi kano rundt utenfor kaia. De kjørte en eller to runder og det så ut som de observerte oss. Vi brydde oss ikke om de to politimennene. Vi fortsatt å prate og lo. Vi hadde god tid. Det sto helt klart på tavlen: 19:30X og 21:40X. Vi hadde to ektra båter som kunne kjøre oss tilbake til Oslo kaia.

 

Men da tiden kommet til 19:25, var det ingen tegn til båten. Vi så nøyakitig på tavlen igjen.

Det var helt klart at den rutinen gjelder fra 26.04.09. Det betydde at vi skulle ha to ekstra  båter, men ikke i denne uka, akkurat pådenne tiden.

 

Selvfølgelig ringte vi til hvor som helst. Til 107 (riktig ?..)-en annen ringte, ikke jeg-. Det ble anbefalt til båttaxi ..og city båt (?)..og havnepolitiet. Vi ringte til vennene våre for å få deres hjelp som kunne ringe for oss pga, mobilen vår av og til ikke hadde dekning på det stedet.

 

Mange kanoer og yachterkjørte forbi. Vi vinket men de fortsatte i sin egen retning!

 

Guiden vår begynte å bekymre seg over at vi ikke kunne inn pået lite firma område, der vi kunne få hjelp til å overnatte. Mørket kom snart fallende. Vi hadde ikke lommelykter. Hvis vi sov på kaien, ville vi bli sykmeldt dagen etterpå.

 

Vi hadde ventet lenge nok til at alle tre følte seg kalde. Vi tenkte ikke på at vi var som ”Robinson” på den øde øya, men det var nemlig slik vi vinket for lenge siden da vi var påen liten båt som vevde på det store havet.

 

En yacht ble sett på fjern avstand. Vi vinket igjen. Vinket, men med håpløst!...

Det så ut til at den holdt sin retning slik som de andre båter som hadde lkært bprbo- Det var som før, en gang i livet, kjørte mange skip borbi slik at følte det som en kald skulder. Det så som ut at menneskenes verden ikke ville akseptere oss som ”Boat people”; som de kalte oss med en elskefullt toleranse.

 

Men plutselig, så vi at seilet deres ble foldet ut.

            - Kanskje brukte de motoren for å få fullfart!....Sa den kristne mannen.

            - Nei …da. De brukte motoren for å nå til oss. Sa jeg.

 

Til slutt, da vi var på om bord var det en sjanse for gutten vår til å fortelle om vår båttur til øya. Han konkluderte at han følte seg som født en gang til da vi vinket og fikk hjelp. Det var slik som vi hadde vinket til store skip som hadde kjørt forbi da vi flyttet fra Viet Nam den siste gang. Ekteparet som eide yachten smilte og så ut som om de var glade sammen med oss.

 

Til gjengjeld kunne vi bare ta bare et bilde før vi sa ha det på kaien. Allerede på kaien, var vi litt lei oss fordi vi glemte å ta bilde av en litlle jenta som hadde kommet ut fra kabinen for å velkome oss da hun hørte sine foreldre vekslet noen setninger med oss. Det fortjente et bilde som minne!

 

På veien hjem, var det en ting som var hlet mer klart. Folk trenger ikke å gå i kirken hver søndag for å være snille menn. Alle snille gjerninger kan praktiseres i hverdagen. Og når vi oppfører oss snilt mot hverandre,skjer det bare gjennom et miljø der vekselvirkningsfaktoren når opp til en perfekt kompatibilitetstilstand. Den tilstanden bestemmer til en viss grad det som kalles integrering og diskriminering.

 

Men, følelsen som førte oss til den flytingen fra VietNam som vi utførte for lenge siden var elskelig toleranse fra mennesker i hele verden da de kalte oss ”Boat people” som hatet kommunist regimet og ville unngå det for enhver pris!. De hadde hjulpet oss og kan ha fortsatt med den gjerningen som ekteparet hadde utført.

 

 

Oslomannen

26.04.2009

19:34

 

 

 

 

 

--------------------------------------

 

 

 

 

 

 

Phóng sự audio:

Cảm nghĩ của người Việt hải ngoại về ngày 30.04

 

Kính thưa qúy vị! Ngày 30.04 lại trở về, thắm thoát ấy vậy mà đă 34 năm trôi qua kể từ ngày 30.04.1975 người Cộng sản cưỡng chiếm miền Nam Việt nam kết thúc cuộc chiến đẩm máu giữa 2 ư thức hệ của 2 miền Nam, Bắc.

 

Ảnh:rfa.org


30.04 là ngày đáng ghi nhớ trong ḷng của mọi người dân Việt tỵ nạn trên toàn thế giới. Đối với người cộng sản VN th́ ngày 30.04 là ngày họ hân hoan reo ḥ v́ trong mắt họ đây là ngày được coi là ngày họ giải phóng dân tộc...Nhưng đối với người dân miền Nam th́ ngày này là ngày mất nước, ngày của  đau thương, ngày của sự chia ĺa mất mát.


30.04.1975 là một biến cố lịch sử cận đại đáng ghi nhớ v́ nó đă đẩy đưa hàng triệu người Việt liều ḿnh vượt thoát t́m đường tự do.Có những người đă may mắn đến bến bờ, nhưng trong số đó cũng có không biết bao nhiêu nạn nhân xấu số đă bỏ ḿnh trên đại dương, trong rừng rậm. Họ đă nằm xuống một cách tức tưởi cho ư nguyện ” đi t́m tự do ” khi chưa thành đạt.


Cho đến hôm nay mặc dầu đă hơn 3 thập niên trôi qua, thế hệ thuyền nhân vượt biển ra đi ngày nào, cũng như những đồng hương rời bỏ đất nước ra đi  v́ những lư do khác có cảm nghĩ ǵ khi ngày 30.04 trở về. VINOF nhân cơ hội này đă t́m hiểu và cống hiến đến với quư thính giả qua cuộc phỏng vấn với 4 người Việt thuộc thế hệ khác nhau để biết thêm chi tiết.


Kính mời quư vị đón nghe cuộc thâu âm do vinof.no thực hiện sẽ được VINOF đưa lên mạng vào rạng sáng ngày 30.04.2009.

 

VINOF

 

 

 

--------------------------------------

 

 

 

 

 

 

Nào chúng ta cùng vẽ…tô màu nhé!

 

Tối thứ sáu ngày 06.02.2009 vào lúc 18.00 giờ tại sảnh đường 1 thuộc giáo xứ St. Magnus, Lillestrøm, hội Người Nauy Gốc Việt (VINOF) đă tổ chức một cuộc thi vẽ, tô màu dành cho các em Thiếu nhi từ độ tuổi 4 đến 10. Mặc dầu dưới tiết mùa đông khá lạnh ở 4-5 độ âm, tuyết rơi đầy ngập các lối đi nhưng một số các cha mẹ đă không quản ngại khó khăn, hy sinh thời gian qúy hiếm của ḿnh sau giờ làm để chở con đến tham dự khóa thi vẽ do Hội VINOF tổ chức lần đầu tiên sau hơn 2 năm hoạt động âm thầm trong Cộng đồng người Việt tại Nauy.
 

 
                  Nào chúng ta cùng vẽ…tô màu xem ai thắng nhé...
 

Được biết qua lời tâm sự của anh Tú, hiện là thành viên phụ trách sinh hoạt bộ phận thanh thiếu niên hội VINOF cho hay đây là bước thử nghiệm, tạo một sinh hoạt có tính cách gợi hứng, cho các em thiếu nhi Việt lẫn Nauy có cơ hội gặp gỡ, quen biết, tạo t́nh thân sau thời gian đi học ở trường về. Qua cuộc thi vẽ lần này anh Hiệp hội trưởng VINOF cũng tỏ vẻ phấn khởi khi thấy có trên 15 em từ 4-10 tuổi tham gia cuộc thi. Anh nói: Điều mà hội đoàn VINOF luôn quan tâm là làm sao tạo điều kiện cho các em thiếu nhi và thanh thiếu niên Việt nam được tham dự các sinh hoạt có tính cách ngồi lại chung với nhau, từ đó các em sẽ quen dần với lối sống quần tụ ngoài phạm vi gia đ́nh. Chính điều này sẽ một cách nào đó  làm cho các em trở nên dạn dĩ, biết quan tâm và chia sẽ niềm vui với bạn đồng trang lứa hơn là chỉ ngồi ở nhà xem tivi, chơi game vào những ngày cuối tuần. Mặc dù theo anh cho biết ở các nơi khác các hội đoàn cũng có các h́nh thức sinh hoạt không kém phần sinh động, nhưng hội VINOF cũng muốn đóng góp một bàn tay trong sinh hoạt tại tỉnh nhà Akershus.

 

Được mời đến tham dự với tư cách là một phóng viên, tôi rất vui khi thấy các khuôn mặt trẻ thơ hồn nhiên trong trắng của 15 em đang quây quần trên một chiếc bàn dài, hồi hộp chờ đợi anh Quy thành viên ban điều hành VINOF đang trên đường mang màu tô,viết ch́ đến nhưng v́ bị kẹt xe đến trễ chút xíu.


15 em tham dự gồm có: Mỹ chi (7tuổi), Nancy (8t), Karen (10t), Thy (9t), Karla (8t), Ann (10t), Đôn (5t), Helen (4t), Anh (6t), Isac (5t), Elias (9t), Vincen (8t), Thanh (6t), Malin (6t), Phương Uyên (4t).
 


                         Vợ chồng anh Tú hướng dẫn lớp vẽ tí hon

 

Trong lúc chờ đợi các em được ăn bánh, uống nước ngọt chơi đùa với nhau. Cạnh bàn bên tôi có dịp tṛ chuyện với anh chị Vơ, phụ huynh của 2 em Mỹ Chi, Phương Uyên. Anh Vỏ cho biết vừa mới đi làm về là chở con đến ngay theo lời giới thiệu của anh Tú, người phụ trách lớp vẽ hôm nay. Ngoài ra tôi thoáng thấy anh Minh Tú đến dự với 3 đứa con nhỏ, anh là một tay chơi piano khá hay trong cộng đồng. Bàn kế bên nhâm nhi ly càphê là anh Tiến Thành, anh Toàn, và một người nữa mà tôi quên tên, anh mới từ đảo Palawan qua Nauy hơn một năm nay. Nghe đâu anh cũng là một tay  chơi âm nhạc cho ca đoàn bên đảo 3-4 năm.

 

Tôi nhận thấy ban tổ chức chuẩn bị rất chu đáo, họ phát giấy, viết, màu tô và cho các em tự do thỏa thích với trí tuởng tuợng của ḿnh trên các bức h́nh tự vẻ, đồng thời các em nào c̣n nhỏ qúa chưa đủ khả năng để tự vẽ một ḿnh th́ vợ chồng thầy Tú đă có in sẵn các tấm h́nh trắng đen để phát cho các họa sĩ tí hon này.

 

Trong giờ giải lao các em được dịp thưởng thức giọng ca dễ thương bằng tiếng anh của 2 chị em Karen và Karla. Tiếng vổ tay tán thưởng vang lên thật sinh động. Sau 45 phút miệt mài trên trang giấy, các em đă hoàn thành các tuyệt tác của ḿnh. Nh́n những bản vẽ ngây thơ, đơn sơ nhưng không kém phần nghệ thuật của thế giới tí hon, tôi chợt liên tưởng ở một nơi nào đó trẻ em không được đến trường, thậm chí không có một mảnh giấy trắng để vẽ cuộc đời ḿnh lên đó nữa….Và mọi người ai cũng hiểu rằng trẻ em được sống và ươm trồng trên một mảnh đất tốt th́ tự bản thân nó sẽ được hấp thụ những thành qủa tốt nếu thế hệ vun trồng biết hy sinh thời gian, công sức để chăm bón cho các em trở nên những con người hữu dụng cho xă hội trong tương lai.

 

Ba bức vẽ được ban giám khảo chọn để trao phần thưởng là: Bé Mỹ Chi (7t) giải 3 với h́nh chú heo tự họa ngộ nghĩnh. Bé Karen (10t) giải 2 với h́nh vẽ tạo màu và phần thưởng giải nhất về tay cô bé Karla (8t) với bức h́nh cô gái với con mèo. Các em c̣n lại ai cũng được ban giám khảo tặng qùa an ủi, cho nên bé nào cũng hớn hở cả…

 

              Đă bảo là lần sau em thắng nữa mà...hi hi

 

Cuộc thi được chấm dứt lúc 20 giờ, các em chia tay nhau sự luyến tiếc,rộn ràng hồn nhiên của tuổi thơ, tôi c̣n thoáng nghe có em c̣n chạy lại hỏi ” Chú ơi! Ngày mai con có đến đây nữa không?” hay ” Ba ơi khi nào vẽ lại hả ba?”. Nh́n mặt mấy ông bố, tôi thấy dường ai cũng cố vui lên để trả lời cho các con và tôi biết rằng các phụ huynh có mặt hôm nay là cả một sự hy sinh cho niềm vui của con ḿnh.

 

Lan Anh

 

 

--------------------------------------------------------------------------------------------

 

 

 

Lá Thư Na-uy 2008

Lê Nguyên

 

Chiến tranh, tội ác của nhân loại!

Bạn mến! Ṿng tuần hoàn thời gian lại một lần nữa báo hiệu một năm mới 2009 lại đến với nhân loại trên toàn cầu. Trong lúc dư âm thanh b́nh của mùa Giáng sinh chưa dường như vội tắt trong ḷng mọi người và những tờ lịch cuối cùng của tháng 12 chưa bóc hết, th́ đột nhiên ngày 27.12.08, quân đội Israel đă mở một cuộc chiến đau thương trên Dải Gaza nhắm vào lực lượng Hồi Giáo Hamas, hàng trăm ngàn hỏa tiển dội xuống trên lănh thổ Palestine,gây thương tích và thiệt mạng cho hàng trăm ngàn người dân lành Palestina vô tội. Cùng với 15 nước thành viên Hội Đồng Bảo An Liên Hiêp Quốc, Đức Giáo Hoàng Bêniđíctô đau buồn kêu gọi thế giới “Hăy cầu nguyện cho hoà b́nh và cho t́nh h́nh bất ổn tại Trung Đông. Lời kêu gọi ngưng chiến từ nhiều phía vẫn không có dấu hiệu khả quan khi lá thư Na-uy đang c̣n dang dở.  Tiếng bom cộng với  tiếng súng vẫn nổ vang rền tại Dải Gaza. Cho đến hôm nay th́ cuộc chiến khốc liệt  giữa Do Thái và lực lượng Hamas đă bước sang ngày thứ 7. Chiến đấu cơ của Do Thái tiếp tục oanh kích những cứ điểm của Hamas. Những người Hồi Giáo Palestin ủng hộ Hamas lên tiếng cam kết bằng mọi giá sẽ trả đũa những cuộc oanh kích mà quân đội Do Thái đang thực hiện ở Dải Gaza, kể cả những vụ đánh bom quyết tử sẽ được thực hiện trong thời gian tới, ở bất cứ nơi nào có sự hiện diện của người Do Thái. Không chỉ có Do Thái, mà ngay phía Hamas cũng không chịu ngưng bắn. Người phát ngôn của lực lượng dân quân Hamas là ông Fawzi Barhum cho rằng đề nghị ngưng bắn mà thế giới đang nói đến đồng nghĩa với việc “xem kẻ phạm tội ngang hàng với các nạn nhân”. Cũng nên biết tại Gaza hiện có đến 1.5 triệu người Palestines đang sinh sống.

 
 M
ột gia đ́nh Palestinian bị pháo binh Israel oanh tạc

Andy David, phát ngôn của chính phủ Do Thái biện minh; mục tiêu cuộc oanh kích được thực hiện không nhằm vào dân lành Palestine, nhưng nhằm chận đứng những vụ pháo kích nhắm vào các cộng đồng người Do Thái mà tổ chức Hồi Giáo quá khích Hamas liên tục thực hiện trong thời gian qua. Đối ngược lại đại diện của người Palestine ở Liên Hiệp Quốc là ông Riyad Mansour nói rằng cộng đồng quốc tế và ngay cả Hội Đồng Bảo An phải có thái độ cứng rắn hơn nữa đối với chính phủ Do Thái, buộc Do Thái phải tôn trọng những điều khoản được ghi trong bản nghị quyết mới thông hôm 29.12.08. Trong lúc bản tin này đến với bạn th́ những cuộc biểu t́nh phản đối chiến tranh nhắm vào chính phủ Do Thái liên tục diễn ra khắp nơi, và tin mới nhất cho thấy một số nước Trung Đông đang mở cuộc vận động ngoại giao, kêu gọi Ai Cập mở cửa biên giới với Gaza để đón nhận những người Palestine chạy lánh nạn. Quân đội Israel hôm 03.01 đă chính thức  tiến hành cuộc đổ bộ vào lănh thổ Palestina với mục tiêu tận diệt hạ tầng cấu trúc của phiến quân Hamas, trước sự bất b́nh của thế giới.

Giáng sinh năm mới an b́nh đâu không thấy chỉ thấy nhân loại, con người t́m cách sát hại nhau bằng súng đạn, hận thù triền miên không dứt, thế mới thấy rằng ”Chiến tranh thực sự là tội ác của nhân loại” thật đau buồn qúa bạn nhỉ?.

Khủng hoảng kinh tế toàn cầu 2008 từ hiệu ứng virus Subprimes ?

Tóm lượt những sự kiện quan trọng xảy ra trong năm 2008 mà không nhắc đến biến động của cơn khủng hoảng kinh tế toàn cầu đang lan rộng bắt nguồn từ Hoa kỳ, là một thiếu sót lớn phải không bạn?. Trong lúc viết bài này đến bạn th́ Nguyễn tui nhận thấy mấy tuần nay con tim cứ nơm nớp phập phồng, hổng biết cái job của ḿnh đang cày lâu nay, sang năm mới có được an toàn không? Hay phải cuốn gói về vườn nuôi gà đây?.

 

Sự việc Suy thoái, khủng hoảng kinh tế bắt đầu từ Mỹ và lan ra toàn cầu đă xảy ra như thế nào, xin được tóm lược đến bạn những yếu tố chính bắt nguồn như sau:

 

- Ngày 15/9/2008 Ngân hàng Đầu tư Lehman Brothers lớn thứ tư tại Mỹ, 158 tuổi, có tổng tài sản 639 tỷ USD cùng 25.000 nhân viên, đă nộp đơn xin phá sản với món nợ về bất động sản lên tới 60 tỷ USD. Lehman Brothers là nạn nhân của cuộc khủng hoảng tín dụng nhà đất trầm trọng nhất ở Mỹ. Qua vụ Lehman Brothers phá sản là nguyên nhân thực sự khởi đầu làm chao đảo thị trường tài chính Wall và từ đó lan ra phạm vi toàn cầu.



 

- Tiếp theo sau, ngày 26.9.2008, ngân hàng Washington Mutual Mỹ bị cơ quan  chức năng thu hồi do không c̣n khả năng thanh khoản. Công ty WaMu có lịch sử trên 119 năm, tài sản lên tới 307 tỷ USD và có 2.300 chi nhánh tại 15 tiểu bang, trước khi bị các nhà chức trách thu hồi, WaMu là ngân hàng cho vay lớn thứ hai ở Mỹ, sau Wachovia; và là ngân hàng tiết kiệm lớn nhất nước Mỹ dưới sự giám sát của OTS.

 

- Ngày 31.07.2008, Indymac Bancorp, Ngân hàng cho vay thế chấp lớn nhất tại Mỹ, tuyên bố phá sản ngày 31.7.2008, với tổng giá trị tài sản 33 tỷ USD. IndyMac đă không thể trụ vững sau khi khách hàng ồ ạt rút tới hơn 1,3 tỷ USD tiền mặt. Bộ Tài chính Mỹ ra lệnh trưng thu ngân hàng này do không đáp ứng đủ điều kiện tiếp tục hoạt động. Cần nói rơ hơn, theo các nhà phân tích kinh tế cho thấy đă có sự tác động xấu trực tiếp từ sự phá sản hàng loạt của các ngân hàng đầu tư lớn tại Mỹ trước mấy năm trở lại đây như sau:

- Ngày 17.10.2005, công ty Môi giới tài chính Refco Inc nộp đơn xin phá sản với tổng giá trị tài sản 33 tỷ USD. Refco bị phá sản do Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành Phillip Bennett phạm tội lừa đảo và che giấu các khoản nợ xấu trị giá 430 triệu USD

- Ngày 28.01.2002 công ty viễn thông Global Crossing nộp đơn xin phá sản với tổng giá trị tài sản 30 tỷ USD, với tổng số nợ lên tới 12,3 tỷ USD. Nguyên nhân dẫn đến sự sụp đổ là Khoản lỗ lớn nhất ước tính hàng tỷ USD mà Global Crossing phải gánh chịu xuất phát từ kế hoạch đầu tư tiền vào xây dựng mạng cáp quang nối 200 thành phố lớn tại 27 nước trên toàn thế giới.

- Ngày 22.07.2002 tổng công ty viễn thông WorldCom nộp đơn xin phá sản. Đây là vụ phá sản lớn thứ hai trong lịch sử nước Mỹ. Trước khi phá sản, tổng tài sản của WorldCom là 104 tỷ USD, nhưng đang gánh chịu khoản nợ khổng lồ 30 tỷ USD. Khoảng 17.000 nhân viên bị sa thải sau vụ phá sản này. Nhiều quan chức của WorldCom bị buộc tội gian lận tài chính. Riêng Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành Bernard Ebbers lĩnh án tù 25 năm. Tuy nhiên, năm 2004, Worldcom được hồi sinh dưới tên Tập đoàn viễn thông MCI.

- Tổng công ty bào hiểm Conseco nộp đơn xin phá sản ngày 17/12/2002, với tổng tị giá tài sản 61 tỷ USD và khoản nợ lên tới 6,5 tỷ USD. Năm 2003, Conseco hồi sinh.

- Tổng công ty điện lực Pacific Gas & Electric nộp đơn xin phá sản ngày 6.4.2001, với tổng tài sản 36 tỷ USD. Pacific Gas & Electric chịu khoản nợ lên tới 9 tỷ USD. Sau khi hồi sinh vào năm 2004.

- Ngày 2.12.2001, công ty Năng lượng Enron nộp đơn phá sản, với tổng giá trị tài sản 66 tỷ USD, và khoản nợ lên tới 31,8 tỷ USD do bê bối về tài chính. Chủ tịch Enron là Kenneth Lay và Giám đốc điều hành Jeffrey Skilling bị kết tội lừa đảo v́ cố t́nh giấu nhẹm nợ nần của công ty. Tuy nhiên, bản án của Kenneth Lay không thể thực hiện được do ông này qua đời v́ bệnh tim.

- Ngày 9/9/1988, công ty Financial Corp. of America nộp đơn xin phá sản, với tổng giá trị tài sản 34 tỷ USD. Sự phá sản của Financial Corp. bắt nguồn từ cuộc khủng hoảng về tín dụng vào cuối thập kỷ 80.

- Ngày 4.12.1987, Công ty Dầu khí Texaco Inc nộp đơn xin phá sản, với tổng giá trị tài sản 35 tỷ USD do thất bại trong một vụ kiện với Công ty Dầu khí Pennzoil. Theo phán quyết của ṭa, Texaco phải bồi thường cho Pennzoil 10,5 tỷ USD. Gần một năm sau, Texaco hồi sinh và năm 2001, hi ện nay sát nhập vào Tập đoàn Chevron.

 

Cuộc khủng hoảng tín dụng địa ốc trầm trọng kéo dài cho đến nay. Theo IMF (Detinternasjonale pengefondet) công bố, số tổn thất trực tiếp (về nhà cửa) của các vụ Subprime (tín dụng địa ốc có thế chấp với lăi suất) là 425 tỷ USD, tổn thất gián tiếp (đánh giá lại tài sản của các ngân hàng, market to market) là 980 tỷ USD, tổng cộng là 1.405 tỷ USD, tức là chỉ bằng khoảng 1/20 GDP của Mỹ và Châu Âu gộp lại (tính thêm Châu Âu v́ một phần không nhỏ những tổn thất này đă được “xuất khẩu” sang Châu Âu).

 

Thế th́ bạn và tôi lại tự hỏi tại sao mà sự thiệt hại tương đối nhỏ lẽ ra chỉ tác hại trong phạm vi những ngân hàng tại Mỹ chuyên về địa ốc thôi chứ sao lại có thể lan rộng sang toàn bộ thế giới tài chính, làm biến mất hàng chục ngh́n tỷ dollars, và hiện đang đe doạ nền kinh tế toàn cầu hiện nay?


Nguyên do rất dễ hiểu bạn à! Cuộc khủng hoảng xảy ra khi một số lớn những con nợ/người vay tiền ngân hàng để mua nhà trả góp vỡ nợ đồng loạt, nhưng không phải chỉ có vậy. Điều đáng nói là ở Mỹ, cũng như một số các nước Châu âu như bạn biết, hệ thống gắn liền giá trị bất động sản với khả năng vay nợ, tức là mỗi gia đ́nh có quyền vay thêm nếu giá trị ngôi nhà mà họ đem thế chấp tăng lên. Nói cách khác, ngân hàng luôn quảng cáo khuyến khích, những người muốn mua nhà cho dù khách hàng  ít có cơ hội hay khả năng chi trả, nhiều khách hàng vay tiền không chỉ để mua nhà, mà c̣n để chi tiêu vào những việc mua sắm buông thả khác.

Tất cả hệ thống vay tiền đó cần một tiền đề là giá nhà đất chỉ có thể tiếp tục tăng măi. Và cứ như thế, từ năm 2000-2006, món nợ bất động sản của các gia đ́nh Mỹ đă lên tới 1.300 tỷ USD; năm 2007, con số này tăng lên 11.000 tỷ USD, trong đó 1.500 tỷ được cho vay thêm trên những thế chấp đă có. Tóm lại căn bệnh dịch ”virus Subprimes” đă được tạo ra bằng một chính sách tín dụng mượn tiền thả phanh, gắn liền tiêu dùng với đầu cơ địa ốc. Và tất nhiên, thị trường bất động sản chẳng thể nào tăng măi được…

Bạn biết không chỉ trong năm 2007, có đến 1,5 triệu nhà cửa đă bị niêm phong ở Mỹ, năm 2008 con số ấy tăng vọt lên thấy chóng mặt. Ở Anh, cũng nguyên nhân đó đă gây ra hậu quả y hệt: 2 triệu gia đ́nh đang bị lâm vào hoàn cảnh khó khăn  tương tự như Subprimes (tín dụng địa ốc có thế chấp với lăi suất /tiền lời thay đổi), và năm nay, khoảng 45.000 ngôi nhà sẽ bị tịch biên.

 

Riệng tại Na-uy, hệ thống các ngân hàng cho vay nợ bất động sản cũng theo h́nh thức tương tự như bên Mỹ và các nước tại Châu âu, nhưng có điều hơi khác là quy luật cho vay mượn tại vương quốc này tương đối khá khắt khe so với thủ tục cho vay, để bảo đảm cho các ngân hàng tại đây đủ ”siết cổ” khu nhà đất của bạn trong trường hợp bạn và tôi không trả ”bill” đúng thời gian như đă quy định. Tin từ Ngân hàng quốc gia Nauy cho hay, để đối phó với t́nh trạng khủng hoảng kinh tế toàn cầu đang gây ảnh hưởng đến nền kinh tế trong nước, chính phủ Nauy hôm 13.10.2008 đă cho biết sẽ hổ trợ 350 tỷ kroner cho các ngân hàng để họ có thể tiếp tục cho con nợ vay bảo đảm với một thời hạn chi trả lâu dài.


Bạn thấy đấy, nạn kinh tế suy trầm tại Mỹ không chỉ đánh gục các dịch vụ về địa ốc, ngân hàng mà các tin tức nóng hổi trong thời gian gần đây c̣n cho thấy, tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush và toàn dân đang lo ngại cho nền kỹ nghệ xe hơi tại Mỹ có nguy cơ dẫn đến phá sản, khi 3 công ty xe hơi GM, Ford và Chrysler đang kêu gọi sự cứu nguy từ chính phủ. Tổng Thống đương nhiệm Bush và các vị dân cử Thượng và Hạ Viện Liên Bang mới đây đă đồng ư cho hai công ty GM va Chrysler vay số tiền 17 tỷ 400 triệu dollars với điều kiện đ̣i hỏi cả 3 công ty GM, Ford và Chrysler cần đưa ra những kế hoạch cụ thể hơn nữa về mức lương và quyền lợi công nhân đang hưởng, v́ hiện nay, lương của 1công nhân kỹ nghệ xe hơi Mỹ cao hơn lương công nhân làm việc cho các nhà máy sản xuất xe hơi Nhật cũng ngay trên đất Mỹ, v́ muốn giá sản phẩm bớt đi th́ đương nhiên mức lương trả cho công nhân phải giảm xuống.

 

 

 Xếp lớn của 3 công ty xe hơi GM, Ford và Chrysler

 

Ngoài ra chính phủ Hoa Kỳ buộc các công ty xe hơi phải chấn chỉnh hoạt động, tức phải lấy lại thị phần đă mất bằng cách tung ra thị trường những sản phẩm thu hút được người tiêu thụ, ít uống xăng để cạnh tranh trực tiếp với các công ty xe hơi ngoại quốc như xe của Nhật Bản, xe của Hàn Quốc. Nhưng đây chỉ là giải pháp được quốc hội Mỹ đưa ra để trấn an tập đoàn xe hơi và dân chúng mà thôi, v́ tất cả phải chờ xem kết qủa vào đầu năm 2009 khi Tân Tổng thống tân cử, Barack Obama lên kế nhiệm ông Bush vào ngày 20.01.2009 để trở thành vị tổng thống người da màu đầu tiên  thứ 44 của hiệp chủng quốc Hoa Kỳ.

 

Thái Hà, vụ án đ̣i hỏi công lư !

Cũng nên nhắc bạn, có nhiều sự kiện đáng chú ư tại Việt Nam trong năm qua, nhưng có lẽ nổi bật nhất là căng thẳng đất đai giữa chính quyền Hà Nội với Ṭa Khâm Sứ và Giáo xứ Thái Hà, dẫn đến các cuộc cầu nguyện tập thể lớn chưa từng thấy của giáo dân, và kết thúc bằng các cuộc đàn áp vơ lực của chính quyền, cũng như những bản án dành cho  8 giáo dân Thái Hà đă gây bức xúc dư luận.. Xin được tóm lượt các điểm mốc hầu bạn như sau:

 

Từ năm 1996, Giáo Xứ Thái Hà đă đệ đơn khiếu nại đất lên các cấp chính quyền Hà nội khi phát hiện ra khu đất của nhà ḍng bị Xí Nghiệp Dệt Thảm Đống Đa bán cho công ty Cổ Phần May Chiến Thắng trên 12 năm qua, nhưng hồ sơ không được giải quyết. Đến cuối năm 2007, nhà ḍng phát hiện khu đất lại bị chuyển nhượng tiếp cho một công ty khác, nhà thờ đă tiếp tục khiếu nại và cũng không được chính quyền giải quyết. Hàng loạt các cuộc cầu nguyện hiệp thông diễn ra từ Bắc chí Nam thể hiện tinh thần đoàn kết chặt chẽ của giáo dân khắp cả nước để đ̣i hỏi công lư.

 


Khu đất của Giáo xứ Thái Hà bị chính quyền Hà nội tịch thu

 

”Tức nước vỡ bờ” đă xảy ra bạn ơi! Rạng sáng ngày 15.08.08 một số đông giáo dân Giáo xứ Thái Hà đă dùng búa và xà beng phá vỡ bức tường gạch dài 10m do công ty May Chiến Thắng chiếm đóng, sau đó các giáo dân đă đặt bức tượng Đức mẹ sầu bi trong khu đất của ḿnh bao lâu nay bị chiếm đóng. Linh mục Vũ Khởi Phụng, cha sở Giáo xứ Thái Hà đă thẳng thắng cho hay:” Mảnh đất của Giáo xứ Thái Hà là mảnh đất của tôn giáo và nó không nằm ở trong diện những mảnh đất bị nhà nước trưng dụng, mảnh đất này ngày xưa đă được các giáo dân góp tiền góp sức để mua, dự định xây dựng một ngôi nhà thờ, nhưng v́ chiến tranh chưa thực hiện được”.

 

Để đối phó với  hàng ngàn giáo dân tập trung cầu nguyện trên khu đất đang c̣n trong tranh chấp, ngày 22.09 UBND Hà nội đă ra tay đàn áp giáo dân và dùng vũ lực tịch thu khu đất 178 Nguyễn Lương Bằng có diện tích 60.000m2, trong đó có khu nhà, đất do Công ty cổ phần may Chiến Thắng đang sử dụng để xây dựng công viên ”Vườn Hoa 1-6”.

 

Báo chí trong nước đưa tin sai sự thật!

Ngày 08.12, tám giáo dân Thái hà gồm; Bà Ngô Thị Dung, Bà Nguyễn Thị Nhi, ông Thái Thanh Hải, ông Nguyễn Đắc Hùng, Bà Lê Thị Hợi, Ông Lê Quang Kiện, Ông Giuse Phạm Trí Năng, Bà Nguyễn Thị Việt đă bị UBND phường Ô Chợ Dừa, số 55 phố Hoàng Cầu đ ưa ra ṭa xét xử về các tội danh bị gán; “gây rối trật tự công cộng” và “hủy hoại tài sản nhân dân”. Luật sư Lê Trần Luật, người  bào chữa cho các bị can đă khẳng khái tuyên bố với giới báo ch í trong và ngoài nước rằng: “Theo quan điểm của tôi th́ tất cả những giáo dân trong trạng thái cầu nguyện là một trạng thái thể hiện cái ước muốn, mong muốn bề trên ban ân phước hoặc là cầu nguyện cho một cái ǵ đó. Cầu nguyện trong tấm ḷng họ im lặng th́ không thể khởi tố họ vào tội gọi là gây rối trật tự công cộng như là Ṭa Án Nhân dân thành phố Hà Nội truy tố họ.”


Kết qủa các giáo dân này bị ṭa án Hà nội cho lănh án từ cảnh cáo, tới tù treo. Chưa hết đâu bạn nhé, công lư vẫn là công lư, ngày 17.12 tất cả tám nạn nhân đă đồng loạt kháng cáo lên Ṭa Phúc thẩm Ṭa án thành phố Hà Nội v́ xét thấy hành vi của họ không vi phạm pháp luật và mức án như vậy là không công bằng.

 


8 giáo dân tại phiên ṭa

 

 

Một điều khá buồn cười về hệ thống thông tin”dây chuyền” sai lạc sự thật của hầu hết các cơ quan truyền thông của báo chí trong nước sau vụ án  8 giáo dân Thái Hà này. Nguyên do như vầy: Sau khi phiên ṭa kết thúc, các báo chí nội địa trên mạng tại các địa chỉ sau đây: www.hanoimoi.com.vn, www.tuoitre.com.vn, www.thuvienphapluat.com, www.tin247.com, www.trithuc.info , www.tintuc.timnhanh.com, đă nhanh chóng đưa tin sai lạc sự thật như sau: ”Những kẻ gây rối tại 178 Nguyễn Lương Bằng đă ăn năn cúi đầu nhận tội để được nhà nước khoan hồng”.  

Trong đó có trích đoạn Chúng tôi nhận thức được những hành vi đă làm là sai trái, vi phạm pháp luật. Chúng tôi rất hối hận và mong muốn những giáo dân khác đừng mắc sai lầm như chúng tôi…". Đó là thái độ ăn năn của Lê Thị Hợi và Phạm Chí Năng, 2 bị can đang bị tạm giam về các hành vi hủy hoại tài sản và gây rối TTCC tại khu đất của Công ty CPMay Chiến Thắng, 178 Nguyễn Lương Bằng, Đống Đa, Hà Nội”.(trích từ www.thuvienphapluat.com).

Trong khi đó thực tế trái ngược với những ǵ báo chí trong nước đă đưa tin, 8 Giáo Dân Thái Hà đă gửi văn thư yêu cầu đài truyền h́nh VTV1 và báo Hà Nội Mới đính chính nguồn tin sai sự thật mà họ đă loan tải về phiên toà ngày 8 tháng 12 về việc hai cơ quan này đưa tin sai sự thật. Họ luôn khẳng định rằng việc làm của họ không hề sai trái, nhưng báo đài tại ViệtNam đă nói rằng những giáo dân này đă cúi đầu nhận tội để được nhà nước khoan hồng. Ông Nguyễn Đắc Hùng một trong 8 bị cáo kể lại:

Tất cả chúng tôi đi ra ṭa hôm đó ai cũng hiên ngang hết, không ai phải cúi đầu. Chúng tôi đi trong tư thế ngẩng cao đầu chứ không như truyền h́nh báo chí th́ họ vẫn đưa tin là ḿnh cúi đầu nhận tội và xin hưởng sự khoan hồng của nhà nước th́ cái đó hoàn toàn bịa đặt.. Chúng tôi  có 1 cái đơn khởi kiện đài truyền h́nh và báo chí trong nước…”. Ông Phạm chí Năng cũng nói: ” Cái này là đài của ViệtNam, người ta thông tin một chiều, tôi sẽ gửi đơn để khiếu nại về chuyện đ ó. Thật là nực cười, cả thế giới chưa từng có một phiên ṭa như vậy, Hằng ngàn cảnh sát cơ động, hằng mấy trăm cảnh sát ch́m, cảnh sát mật, ép vào một phiên ṭa gọi là công khai. Tôi rất mong những người cầm bút viết lên đâu là lương tâm của ḿnh, đâu là sự thật, đâu là chân lư. Tôi xin đài Á Châu Tự Do nói lên sự thật. nói lên sự công bằng…”



Việt Nam hiện có hơn 700 tờ báo chịu sự chi phối của Đảng và Nhà nước.

 

Bạn thấy hông, Nguyễn tui dám chắc hổng có báo chí truyền thông nào ở xă hội tự do lại dám liều ḿnh đưa bản tin sai lạc khi chưa kiểm chứng đâu… Nếu làm dzậy th́ chỉ có nước ông chủ nhiệm này phải vác tráp ra ṭa án để hầu ṭa, mà chưa hết đâu, dư luận c̣n công kích cho đến khi phải quỳ mọp xin lổi th́ mới thôi. Ở xă hội VN th́ bạn biết đấy hiện nay có trên 700 tờ báo đều do nhà nước độc quyền quản lư, nhà nước đưa tin sai th́ nhà nước tự im luôn cho khỏe. Vậy th́ lấy đâu luật pháp để xử lư cho công minh đây. Thật hết ư kiến bạn nhỉ?

 

Nauy ra luật phạt khách làng chơi!

Năm mới 2009 có nhiều luật mới bạn ơi! Ty cảnh sát Oslo vừa cho ban hành luật chống t́nh trạng gái mại dâm đang hoàng hoành trên địa bàn thành phố. Dự luật này có hiệu lực kể từ 01.01.2009 trong đó quy định rơ:” Đương sự nào bị bắt ”tại trận” đang mua dâm th́ sẽ bị phạt 9000 kroner (tương đương với 1300 dollars), nếu bị bắt nhiều lần th́ số tiền phạt sẽ nâng cấp số nhân…Riêng gái mại dâm được quyền tự do hành nghề thoải mái mà không phải lo sợ ǵ, v́ luật này chỉ nhắm đến khách làng chơi mà thôi. Trước và sau khi dược ban hành dân cư trên mạng ở các diễn đàn đua nhau tranh luận dữ dội quanh bộ luật lạ đời này. Người th́ nói; cảnh sát nên trấn dẹp, đuổi hoặc tống khứ mấy tiểu thơ này về nước cho xong c̣n hơn là dùng biện pháp phạt tiền khách ham của lạ”. Viện dẫn rằng không có ”gái” th́ làm sau mua được!. Kẻ khác th́ lại lại tiên đoán rằng làm như vậy th́ thị trường t́m gái mại dâm sẽ rút quân vào trong bóng tối hết, th́ t́nh trạng kiểm soát càng tệ hại hơn cho cảnh sát.

 


H́nh minh họa

 

Øyvind Nordgaren đội trưởng cảnh sát pḥng chống tội phạm cho nhật báo Aftenposten hay:”

Điều quan trọng nhất của bộ luật này là làm sao giảm mức tối thiểu thị thường gái mại dâm, đồng thời chúng tôi đưa ra 2 phương án để hổ trợ. Thứ nhất gia tăng số quân cảnh sát lưu động túc trực trên các địa bàn ”nóng bỏng” làm giảm tệ trạng mua dâm. Thứ hai chúng tôi sẽ bố trí cảnh sát ch́m tại một số nơi để thộp cổ những khách làng chơi ngoan cố. Về phía chính quyền th́ lập luận cho rằng; nếu không có người mua th́ người bán làm sao sống nổi, từ đó thị trường mua dâm sẽ dần dần giảm thiểu. Đây chỉ là phương án thử nghiệm năm đầu tiên của cơ quan cảnh sát, hăy đợi xem kết qủa trong thời gian tới ra sao bạn nhé!

 

Nữ hoàng ”Blogger”nhật kư cá nhân

Blogger, hay nói một cách khác ”nhật kư cá nhân trên mạng” một từ ngữ khá quen thuộc đối với dân cư trên net. Trong lúc tại Việt nam trong tháng 12.2008 nhà nước VN đă ra thông tư quyết quản lư ”blog” nhật kư điện tử trên internet, nhằm ngăn cấm phổ biến quan điểm chính trị, tôn giáo, hay xă hội trên các trang blog. Th́ trên tại Châu âu, nhiều bạn trẻ đă trở nên nổi tiếng làm giàu qua cách thông tin này.

 

 
  Nữ hoàng blogger, Ida Wulff 18 tuổi


Điển h́nh tại nauy, cô gái tóc vàng Ida Wulff mới 18 tuổi được giới báo chí mệnh danh là bloggdronning (nữ hoàng nhật kư) hot nhất trên mạng hiện nay. Trang nhật kư của cô bé này (caffelatte.blogg.no) có lượng truy nhập từ 14-000 đến 20.000 ngàn lượt người vào xem mỗi ngày, đang cạnh tranh với đối thủ là cô Isabella Löwengrip 17 tuổi người Thụy điển (blondinbella.se) có số truy nhập  lên đến 270 ngàn người mỗi ngày!.

 

Vậy bạn sẽ tự hỏi, quái lạ viết nhật kư th́ làm ǵ mà giàu được cơ chứ?. Không,  xin thưa với bạn rằng, trên thế giới có đến hàng trăm triệu trang blog, mỗi blogger này nội dung rất là đa dạng, đủ thể loại. Từ các vấn đề nóng bỏng về chính trị, xă hội, văn hóa đến mốt áo quần, thổ lộ tâm t́nh v.v.. tất cả được tác giả trao gởi đến người xem dưới dạng thông tin đa chiều. Các blogger hot và được giới trẻ ưa chuộng hiện nay thường là các tay viết về đời tư,kinh nghiệm về thời trang, tạo mốt mới, hay tham một công tác ǵ đó ngoài xă hội. Cô bé Ida Wulff thổ lộ; tháng đầu tiên khi cô viết blogg, cô đă thu được 10.000 kroner nhờ quảng cáo hàng tiêu dùng trên trang nhật kư của ḿnh. Ngoài ra mỗi ngày cô nhận được nhiều sự ướm hỏi từ các doanh nghiệp, họ tặng hàng hóa, sản phẩm và nhờ cô quảng cáo thị trường cho họ với số thù lao hậu hỉnh, nhưng Ida Wulff nói cô rất thận trọng và trong thời gian tới cô có ư hướng hợp tác với chàng Mørch Husby để mở một trang Đặc san thời trang trên mạng.

 

Chơi tṛ mèo bắt chuột!

Cả gan thật bạn ơi? Mới đây thôi, một anh chàng ngoại kiều bị nhân viên quan thuế của Thụy điển bắt tại trận ngay tại cửa khẩu v́ trên xe y buôn lậu trái phép đến 90 kg lá Khat. Khat là một loại dược thảo gây mê khi nhai vào, nó được ưa chuộng trong giới ngoại kiều đến từ khu vực Trung đông, khat bị nhiều nước Châu âu cấm. Trong lúc y bị nhân viên quan thuế Thụy điển khám xét, thấy đời ḿnh xem như toi…tức thời anh chàng liều mạng này đă nhấn ga dọt lẹ sang mốc phân định ranh giới giữa Thụy điển và Nauy, để nộp mạng cho nhân viên quan thuế bên Nauy. Bởi lẻ luật phạt buôn lậu 100 kg lá Khát tại vương quốc Nauy th́ bị lảnh án tù 45 ngày, ngược lại bên Thụy điển hắn ta phải đi nằm khám đến 1 năm…. Thật đúng là dân buôn lậu mà c̣n chơi tṛ mèo bắt chuột nữa.

 

Buồn hết chổ nói

Năm nay dân nghiền ca nhạc tại Oslo/Nauy buồn như ”mặt nước hồ Thu” vậy! Số là dzầy, hằng năm cứ vào khoảng tháng 12 là thời điểm các ông bầu sô mời các ca sĩ Việt nam thượng thặng sang lưu diễn tại Nauy để mua vui cho các fans trong cộng đồng. Năm nay đặc biệt ngoài việc mời một số các nghệ sĩ hải ngoại, Bầu sô c̣n mời thêm danh ca Đàm vĩnh Hưng từ trong nước ra lưu diễn nữa. Đàm vĩnh Hưng là một con chim một thần tượng ca nhạc ”hot” nhất hiện nay trong nước với chất giọng trữ t́nh khàn khàn đặt biệt đă khiến cho bao con tim thổn thức với nhạc bản ”Em ơi suốt đêm thao thức v́ em, t́nh ḿnh c̣n đẹp lúc ta sum vầy..”. Gánh bầu sô năm nay tưởng đâu mọi chuyện tốt đẹp v́ tổ chức ngay mùa Giáng sinh thanh b́nh… Nào ngờ đâu, khi chương tŕnh ca nhạc chỉ mới dạo màn mới mấy tiết mục th́ có sự cố xảy đến bạn ơi?. Một thanh niên việt nam 38 tuổi bị đồng bọn 3 người đâm nhiều nhát dao, máu chảy lai láng thấy mà ghê qúa. Lúc này th́ bà con việt nam ta hổn loạn, tiếng la hét cộng với tiếng xe cấp cứu th́ c̣n ǵ hứng thú coi ca nhac tiếp nữa. Vậy là chương tŕnh tạm ngưng luôn sau vụ thanh toán nhau đẫm máu. Tiền vé cũng không được trả lại, đâu phải lỗi kỹ thuật âm thanh hay lỗi của ông Bầu mà hồi tiền vé lại cho bạn cơ chứ. Chỉ  tội cho các ca sĩ đặc biệt là Đàm vĩnh Hưng, mới đến Nauy lần đầu tiên đă bị chào đón như vậy… Mấy năm trước một chương tŕnh do Nguyễn Ngọc Ngạn làm MC nghe đâu cũng xảy ra vụ ẩu đả, nhưng không dă man như năm nay. Các nhật báo nauy ngay hôm sau đă đăng tải tin ”giật gân” này trên khắp các mặt báo, khiến cho người xem đă buồn v́ mất toi cái vé 450 kr mà c̣n buồn chuyện người, chuyện đời nữa…

 

Sự kiện hầu bạn th́ c̣n nhiều mà sức của Nguyễn tui th́ có hạn. Nh́n ngoài trời đă qúa nữa đêm, hàn thử biểu mới đó đă tụt xuống đến con số trừ 14 độ âm, cái lạnh kinh hồn bên ngoài cộng thêm sự tỉnh lặng của  màn đêm làm cho Nguyễn thấy chút cô đơn lạnh lẽo qúa ….. thôi đành kiếu bạn nơi đây để lên t́m hơi ấm của cái mền 37 độ quen thuộc vậy. Trước khi đi ”sleeping”, không quên gởi đến bạn cùng gia đ́nh lời chúc mừng năm mới Kỷ Sửu 2009 an vui và hạnh phúc nhé!.

 

 

(Tài liệu tham khảo: dagbladet.no, vg.no,  rfa.org, vietcatholic.net, bbc.com, cnn.com, báo  diễn đàn kinh tế)

 

Trích Đăc san VIẾT&ĐỌC 2009

 

 

 

 

 

 

 

 

Kulturnatt
(Đêm thu vàng) (1)

 

 


Không ít những người lớn tuổi không biết về câu thơ nói về đêm thu dưới đây:

” Đêm thu buồn lắm chị hằng ơi
Trần thế em nay chán nữa rồi”

 


Nhưng, trước hết, chúng ta nói về những chuyện xảy ra vào ngày thứ bảy, 27.09.2008 vừa qua. Đó là ngày Tết Trung Thu do Hội người Việt tỵ nạn Nittedal tổ chức tại Trung tâm sinh hoạt cộng đồng, vùng Hagan, Na uy.

Lần này, ngoài các món ăn thông thường, trẻ em được ăn bánh Piza. Có lẽ ban tổ chức muốn các em bánh Piza để thay thế loại bánh Trung thu, loại bánh được nhiều công ty ở Việt Nam kiếm lời với số tiền lên đến hàng trăm ngàn đô la (hoặc hơn thế nữa) v́ thị trường trong nước đă đáng kể, mà số xuất cảng đến các nơi có người Việt sống tại nước ngoài, có thể lên đến cả vài chục tấn.

Lồng đèn Trung thu được phân phối đến các em cũng là một chuyện đáng nói. Đèn được đặt mua ở Việt Nam và được gửi đến khoảng một tuần trước bữa lễ. Cũng may Đèn đến đúng lúc ! … Giá tính theo tiền Na Uy là 20 Kr, nhưng ở Việt Nam, số tiền đó khá lớn. Điều muốn nói ở đây là h́nh thức của đèn. Đèn đẹp ! …và không có chuyện ǵ xảy ra cả. Sỡ dĩ điều này được đề cập v́ trước đây, trong một lần phát đèn Trung thu cho trẻ em tại Pháp, người ta phát hiện đèn có h́nh mặt trăng màu đỏ như lưỡi liềm (h́nh tượng của Đảng CS Việt Nam).

Món bún với thịt ḅ nướng, ngon cả về chất lượng của thịt và ngon cả về nước chấm. Nhóm ẩm thực, có đến 7(8) người, khá vất vả để làm xong món này trước bữa lễ. Đó là cả một sự đóng góp đáng kể. Có thể v́ thế, anh Chức, Hội trưởng, sau khi hội ư với ban chấp hành, đă đưa ra ư kiến là: phân phối tiền quỹ đến gia đ́nh hội viên, để tự họ làm các món ăn cho bữa lễ, trong những lần tổ chức sắp đến.

Khi được hỏi về số người lớn có mặt ít hơn năm rồi, anh phụ trách phần chụp h́nh buổi lễ nói rằng, v́ việc tổ chức chỉ giới hạn trong phạm vi Nittedal (không mời khách các nơi khác) …và có lẽ cũng hơi khôi hài, anh ta cho rằng, vật giá mắc mỏ đă ảnh hưởng đến quyết định này của Ban tổ chức. Điều khôi hài này khiến ngựi viết nhớ đến biện pháp cứu văn tài chánh ”bail out” của ông Tổng thống Bush.

Bên phía các bà, h́nh như tham dự đông hơn bên cánh đàn ông. Phe này không phát biểu ǵ nhiều. Có lẽ bận bàn với nhau chuyện linh tinh về nhà cửa, xe pháo ..v.v. và các loại quần áo đúng ”mốt” hiện nay.

Nhóm thanh niên năm nay có vẻ sôi nổi. Không biết người phát biểu có phải là thành viên của Ban thanh niên hay không nhưng việc nói chuyện ” được” huưt gió la ó ầm ĩ ! Chỉ v́ ”chị” này dùng chữ, không biết cố ư sai, hay vô t́nh sai. Cô bé dùng chữ ” đi tắm” chung (có lẽ nhóm thanh niên sẽ tổ chức cùng đi bơi tại hồ bơi nào đó). Bị huưt gió hoan hô (hay đả đảo), cô bé nói thêm: ”Chỉ được nh́n, chứ không cùng ”tắm chung” …làm tiếng huưt gió và la ó lại vang rân. Trong không khí vui nhộn như thế, nếu có ai cắc cớ lại đứng lên hỏi: ”Xin thanh niên cho biết, có ai đă được nghe chuyện ”Thái Hà” chưa” chắc họ sẽ tưởng là nhắc đến cô ca sĩ Thái Thanh nào đó.

Nhóm thanh niên của Hội này, bây giờ, chắc phải được gọi là ”thanh niên già”. Hơn mười năm trước, có lần người viết đă hỏi một số các bạn ấy, đại khái là, bao giờ các em mới thật sự tích cực tham gia việc cộng đồng”. Câu trả lời, theo năm tháng, được đưa ra với những lư do khác nhau. Thoạt đầu là c̣n bận đi học. Sau là v́ mới lập gia đ́nh. Và kế tiếp là, mới có cháu nhỏ. Hiện nay, nhóm thanh niên đó nhiều người đă có 2(3) con rồi !. Nếu bây giờ, họ được hỏi tiếp, chắc câu trả lời sẽ là: chờ cho các cháu lớn hơn tí nữa !! ….

Chắc chúng ta phải nhắc lại một bài hát của nhạc sĩ Trịnh công Sơn. Tôi quên mất tựa bài, chỉ nhớ đại khái như sau (và thêm vào ư riêng của tôi): ” …nơi đây tôi chờ …nơi kia anh chờ …ngoài nước ngồi chờ …trong nước ngồi chờ …” và cái ngày nào đó (ngày tưng bừng vui mừng trong tiếng ḥ reo…) chỉ là cái ngày trong giấc mơ của mỗi người con dân, trong cũng như ngoài nước.

Không những đang trong cảnh thụ động như thế …tập thể hải ngoại hiện nay bị đánh phá (hết sức đúng nghĩa khi dùng hai chữ này) lung tung, từ thực tế diễn ra trong các cộng đồng và ngay cả trên các trang mạng. Nhóm ”nằm vùng”, nhóm ”tay sai”, nhóm bồi bút lúc này làm việc hết sức tích cực. Bọn chúng, dù là bọn thành công trong việc học vấn (với bằng cấp này khác) hay là bọn bá vơ với nặc danh (nikc name) nào đó, hết chửi Mỹ, chửi chế độ tại miền Nam trước 75, rồi chửi luôn đến những nhân vật nổi tiếng chống Cộng tại hải ngoại hiện nay. Chúng chụp mũ CS, ”Việt gian” lên đầu những người có ḷng với đất nước. Chúng tạo hoả mù, khiến người có tuổi có khi c̣n hoang mang, nói chi đến các ”thanh niên già” như nói trên.

Bên kia bàn, một anh cao niên chợt hỏi:
- ”Không biết t́nh h́nh Thái Hà bây giờ ra sao ?”
- Chắc bọn ngụy quyền CS lại dùng những tṛ ma giáo …và sẽ rồi cũng như vụ Toà Khâm sư trước đây.
- Ở ngoài này, đang khi sôi nổi lên mạng để thông báo nhau về những sự việc xảy ra tại Thái Hà, bây giờ, tin tức trên mạng lại bị xáo trộn bởi vụ người ta bàn căi nhau là, có phải nhà thơ Nguyễn chí Thiện là người giả, được bọn ngụy quyền đưa ra hải ngoại thực hiện những công tác của Đảng, hay không…
- Thời gian sắp tới, chính quyền sở tại thành lập Ủy ban các sắc dân ngoại kiều, không biết sẽ có hội đoàn người Việt nào tham dự không?
- Nếu chúng ta có người tham gia vào Ủy ban này, chúng ta sẽ có nhiều thuận lợi. Người bản xứ sẽ không nh́n chúng ta là sắc dân chỉ có giỏi trong việc tổ chức các cuộc biểu t́nh.
- Việc này có thanh niên giúp là tốt nhất !
- Ủy ban này sẽ có cuộc họp vào cuối tháng 10 sắp tới. Chuẩn bị người đi dự họp là vừa ….
- Hôm qua, có buổi ”Kulturnatt” do người Na Uy tổ chức mà không thấy một Hội đoàn nào của người Việt tham gia.
- ”Kulturnatt” là ǵ nhỉ ?...
Một thanh niên ngồi gần đấy lên tiếng:
- Theo Ban tổ chức nói là: ”Đêm văn hóa” là đêm âm nhạc và thực phẩm, văn chương và kịch nghệ, nghệ thuật về tranh ảnh và điêu khắc. Thể thao, các môn chơi và kể cả các cuộc nói chuyện về chính trị.
- Vụ này đă có lâu chưa ?
- Họ đă tổ chức việc này được 4 năm rồi. Năm rồi chỉ có khoảng 70 nhóm hay Hội đoàn ghi danh tham dự. Năm nay, có đến 90. Hội đoàn của người Pakistan, đem cả phim đă thực hiện ở nước của họ, qua đây tŕnh chiếu; lại thêm biểu diễn vũ khúc ”múa bụng” khá hấp dẫn.
- Cũng giống như ”Ngày văn hóa tại New York” chứ ǵ ?
- Nhưng tại đó, các Hội đoàn tham dự diễn hành. Không biết có triển lăm hay có các chương tŕnh văn nghệ ǵ không …
- Chúng ta đoạt được nhiều thành công qua các cuộc diễn hành này. Biết bao công sức đă đóng góp cho vụ này!...
- Thật là uổng phí.! Ở đây, họ nói là họ cung cấp cho một chuỗi vàng (2). Một trong những dịch vụ đó là, cung cấp phương tiện chuyên chở miễn phí trong ”Đêm văn hóa” này
Đột nhiên, một anh cao niên lên tiếng:
- Ḿnh thua là phải rồi !..
Có lẽ nhiều người quanh bàn đó ngạc nhiên, nhưng chưa biết rơ ư nên chưa thêm ư kiến. Người kia nói thêm:
- Thua v́ không kiên tŕ …
Cái vụ ”không kiên tŕ” này có vẻ không đúng rồi. Người viết không lầm. Chuyện gần nhất là Hội ngựi Việt tỵ nạn tại Nittedal này. Nếu không kiên tŕ làm sao Hội c̣n sống đến ngày hôm nay. Có lần một cựu hội trưởng đă lên tiếng rằng: ”Dù Hội chỉ c̣n có 3 người (3), tôi cũng sẽ duy tŕ Hội cho đến khi nào chấm dứt th́ thôi …”
- Sự việc nào cũng có nguyên nhân chủ quan và khách quan. Một người trả lời.

Người viết bài, theo cách vừa nói, ở vị thế khách, nên không thể đóng góp ư kiến ǵ khác. Nếu được chuyện tṛ trong một buổi thảo luận nào đó, có lẽ tôi sẽ thêm ư rằng, nếu chúng ta sẽ THUA, thua v́ nhiều yếu tố. Trong đó có yếu tố là chúng ta đă bị địch phá thối, gây hoả mù, làm chúng ta hoang mang, không biết đâu là ĐỊCH đâu là THÙ, ngay trong tập thể người Việt ở hải ngoại. Bọn tay sai dùng những luận điệu gây chia rẻ, dùng chiến thuật ”chụp mũ”, hù dọa, khống chế những thành phần có ḷng thật sự với Cộng đồng …và v́ những thờ ơ của những người khác, chúng sẽ chế ngự những hoạt động của Cộng đồng trong nay mai.

Bọn tay sai đôi lúc cũng tung ra những bài viết đầy sức thu hút. Sau khi nói ǵ đó về t́nh tự quê hương, bài viết được kết thúc, chẳng hạn: ”Mỗi thế hệ chỉ chịu trách nhiệm lịch sử về giai đoạn mà họ đă được sinh ra và lớn lên”. Điều này nghe rất hợp lư với lớp người lớn lên tại hải ngoại. Họ quên mất một điều đơn giản nhất là, nếu không có ông bà của mấy đứa cháu, mấy đứa nhỏ này không thể đến dự buổi Trung thu hôm nay; v́ không phải cha mẹ của chúng hoàn toàn rảnh vào những ngày cuối tuần. Chuyện của đất nước này cũng thế. Nếu không v́ thế hệ tương lai, ngân sách quốc gia sẽ được dùng tối đa cho những nhu cầu trước mắt. Quỹ dầu hỏa, tuy có con số nghe đáng sợ, nhưng chẳng nghĩa lư ǵ, khi một chính phủ sẵn sàng chi tiêu vào những điều mà người dân cảm thấy hài ḷng, v́ nhu cầu của họ được thoả măn ngay tức khắc.

Thật tội cho lớp người lớn tuổi đang sống tại xứ ngựi. Phần nhiều họ rơi vào trường hợp: ”Lực bất ṭng tâm” nên đành nh́n thời cuộc trôi qua trong tiếc nuối. Lợi ích bằng vàng trong đêm qua, đêm được gọi là: ”Kulturnatt”, dù nói theo cách tính toán bằng tiền hay nói theo lối ích lợi tinh thần, đă bị họ bỏ qua. Việc đó chỉ trông vào công sức đóng góp của thế hệ trẻ. Nhưng, thế hệ trẻ v́ bị lớp cha, chú làm mất niềm tin -bởi những đánh phá nên không đoàn kết được với nhau- tạo sự hoang mang nơi lớp người kế tiếp, khiến chúng phân vân không biết làm ǵ cho đúng. Họ đành giữ thái độ ” chờ ” …và những giấc mơ về những đêm thu (bằng) vàng của họ rồi sẽ qua đi !

Nhưng, mặc ai ngồi chờ giấc mộng vàng của mùa thu sẽ đến, chúng tôi -kể cả anh bạn đă là cựu Hội trưởng Hội người Việt tỵ nạn Nittedal- sẽ tiếp tục cống hiến khả năng của ḿnh vào công việc của tập thể. Sự kiên tŕ của nhiều người trong tập thể làm cho giấc mộng sẽ trở thành sự thật; sự thật về một "..Ngày tưng bừng vui mừng muôn tiếng ḥ reo", là ngày chính nghĩa của toàn dân đă được làm sáng tỏ. Chính nghĩa đó là chính nghĩa của dân quân miền Nam, chống lại chủ trương "Cộng sản hóa" miền Nam của tập đoàn lănh đạo miền Bắc, từ năm 1954, và của toàn dân chống lại đường lối đàn áp nhân quyền của ngụy quyền đang cai trị trên đất nước thân yêu của chúng ta. Ngày nào chủ nghĩa CS c̣n được duy tŕ tại Việt Nam, (4) ngày nào chế độ Đảng quyền c̣n ngự trị và nhân quyền c̣n bị đàn áp, ngày ấy chúng tôi vẫn c̣n gióng lên tiếng nói phản đối những sai lầm nói trên.

Tạm thay mặt anh em cùng chí hướng, tôi xin thay đổi hai câu thơ c̣n lại của bài thơ như sau (nguyên văn bài thơ có dạng chữ nghiêng)

Nước nhà nay đă yên chưa nhỉ?...
(Cung quế đă ai ngồi đấy chứ?..)
Đàn áp nhân quyền phải bỏ đi..
(Cành đa xin chị nhắc lên chơi[/i]..)


Đặng quang Chính
00:19 (06.10.2008)

Ghi chú:
(1) “Kulturnatt” là “Đêm văn hóa” nhưng người viết dùng theo ư khác như nội dung tŕnh bày trong bài.
(2) ”Gullrekka” là một chuỗi những hoạt động đặc biệt, nhưng người viết dùng theo lối phóng đại.
(3) Ư anh ấy nói là: anh, vợ và đứa con
(4) Hiện nay, trên thực tế, chủ nghỉa CS không c̣n được ngụy quyền theo đuổi, nhưng trên lư thuyết và mặt trận tuyên truyền, chúng vẫn c̣n rêu rao về chủ nghĩa đó để mị dân

 

 

 

-------------------------------------------------------------------

 

 

 

 

Thư Na-uy 2007  


Lê Nguyên

 

Bạn mến, năm 2007 được đánh giá là một năm xảy ra nhiều biến động, gây bao đau thương, mất mát nhiều cá nhân lớn cho nhân loại trên toàn cầu. Trong lúc người viết  đang chuẩn bị tất bật sắp xếp lại những tài liệu đáng ghi nhớ cho lá thư Nauy, th́ một tin bàng hoàng xúc động được chạy tít hàng đầu trên các bản tin báo chí;  Cựu Thủ tướng,nhà lănh đạo đối lập tại Pakistan, bà Benazir Bhutto vừa bị ám sát hôm thứ năm 27-12-2007. Cảnh sát và một số nhân chứng cho hay, kẻ sát nhân đă bắn vào bà Bhutto trong lúc bà đang đứng trên xe vẫy chào dân chúng, chỉ sau vài giây y đă tự sát nổ bom đeo làm ít nhất 16 người khác cùng thiệt mạng.

 

Đôi gịng  về triều đại (dynasty) Bhutto

Benazir Bhutto chào đời ngày 21. juni 1953 tại thành phố Karachi trong một gia đ́nh quyền thế. tương tự như gia đ́nh Nehru-Gandhi ở Ấn Độ, hay ḍng họ Kennedy ở Mỹ, gịng tộc Bhutto ở Pakistan là một trong những gia tộc giàu có, sản sinh ra những người làm chính trị nổi tiếng trên thế giới. Điển h́nh là ông Shahnawaz Bhutto: ông cố của cố thủ tướng Benazir Bhutto là một nhà lănh đạo cao cấp của đảng Liên minh Hồi giáo Pakistan. Đảng này đă giúp Pakistan tách khỏi Ấn Độ giành độc lập năm 1947.

 

Cha của bà, ông Zulfikar Ali Bhutto là người sáng lập đảng nhân dân Pakistan People's Partys (PPP) với phương châm: " Nhà ở, lương thực, no cơm ấm áo cho mọi người". Ông trở thành thủ tướng năm 1971 và bị hành quyết năm 1979 bởi chính quyền quân sự do Mohammed Zia-ul Haq lănh đạo. Ông bị án treo cổ v ́  bị cáo buộc đă sắp xếp vụ ám sát một chính trị gia đối lập. Nusrat Bhutto: mẹ của Benazir Bhutto cũng là một chính khách. Sau khi chồng mất, bà lên nắm quyền lănh đạo đảng nhân dân PPP. Người em trai của bà là Shahnawaz Bhutto bị ám sát tại tư gia ở Pháp năm 1985. Anh trai cả Murtaza Bhutto bị sát hại chung với sáu người khác trong một cuộc chạm súng với cảnh sát tại Karachi vào năm 1996

 

Benazir Bhutto năm nay 53 tuổi, trở về Pakistan sau hơn 10 năm sống lưu vong. Bà đă qua hai lần làm thủ tướng từ năm 1988-1990 và 1993-1996. Bà được ca ngợi là biểu tượng của sự hiện đại và dân chủ. Với ngoại h́nh quư phái, trẻ, đẹp, học thức cao, bà Bhutto đến như một luồng gió mới trong thế giới Hồi giáo phần lớn do đàn ông chi phối. Vây mà khi bị cách chức lần thứ nh́ vào năm 1996, bà và chồng phải đối diện với vô số cáo giác tham nhũng. Năm 1998 bà tự ḿnh ra nước ngoài sống lưu vong.

Benazir Bhutto: được bầu giữ chức thủ tướng Pakistan khi mới 35 tuổi và cũng là nữ thủ tướng đầu tiên của một quốc gia Hồi giáo. Tuy nhiên, bà bị cách chức 20 tháng sau đó. Năm 1993, bà trúng cử lần hai nhưng nhiệm kỳ lần này cũng chỉ kéo dài ba năm. Hơn một thập niên sau, tháng 10 năm 2007 bà quay lại Pakistan sau khi được miễn truy tố tội tham nhũng và hy vọng tranh được chức thủ tướng lần thứ ba. Lần trở về này không may bà đă bị bị ám sát hụt trong một vụ nổ bom khiến cho hơn 150 người khác thiệt mạng. Chỉ ít lâu sau,hôm 27.12.2007 bà đă bị sát hại trong khi đang vận động tranh cử để có thể trở thành thủ tướng Pakistan lần thứ ba. Giới phương tây hy vọng bà Bhutto có thể chia quyền với tổng thống, Tướng General Musharraf, nhưng sau khi ông này ban lệnh khẩn cấp, bà nói không muốn đứng chung với nhà lănh đạo quân nhân nữa. Bà Bhutto có một kư ức không mấy tốt đẹp về quân đội. Bà Bhutto bị cầm tù và sau đó phải ra nước ngoài cho đến khi Tướng Zia chết một cách bí ẩn vào năm 1988 bà mới thực sự trở về

 

Tin bà Bhutto bị sát hại, đă đem lại cho dân tộc Pakistan một nổi mất mát lớn cho công cuộc đấu tranh cho một nền dân chủ thực sự mà nhiều nước trên thế giới đang mong đợi. Nổi đau ập đến cho những con người đang trông chờ một luồng gió mới đến với Pakistan dường như vụt tắt. Sự dữ luôn thắng thế, bà Benazir Bhutto ra đi trong khi t́nh h́nh chính trị  tại quê hương của bà vẫn c̣n rối ren, đen tối. Bilawal Zardari người con trai cả của bà Benazir Bhutto năm nay mới 19 tuổi. Cậu là người hy vọng sẽ kế tục sự nghiệp của người mẹ nổi tiếng.Ước mơ một đất nước thanh b́nh, dân chủ thật sự của bà như là một thông điệp báo trước gởi đến sắc dân Pakistan nhân chuyến công du Nauy của bà vào tháng 5.2007. Ông Mirza Zulfirkar nguyên là tổng thư kư đảng nhân dân PPP tại Nauy cho biết. Qua cuộc gặp gỡ với Brutto tại Oslo, bà luôn khuyến khích người Pakistan về việc học vấn thành đạt, tuân thủ theo luật pháp bản xứ. Đồng thời luôn hướng về quê hương của ḿnh.

 

Giải Nobel ḥa b́nh 2007

Hằng năm vào khoảng trung tuần tháng 10 là thời điểm mọi người trên toàn thế giới đều trông đợi xem ai sẽ là người xứng đáng nhận giải Nobel ḥa b́nh năm nay. Nhiều nhân vật đấu tranh dân chủ trên toàn thế giới được đề cử, trong đó có hai nhà đấu tranh dân chủ nổi tiếng tại Việt nam hiện nay là Ḥa thượng Thích Quảng Độ và linh mục Nguyễn văn Lư cũng được giới báo chí đánh giá cao. Nngày 12.10.2007 ủy ban Nobel Nauy công bố: Giải thưởng năm nay sẽ trao về tay ông Al Gore 59 tuổi cựu tổng thống Mỹ và Uỷ ban Liên chính phủ về thay đổi khí hậu của Liên Hiệp Quốc, IPCC do ông Rajendra Pachauris đại diện ,  cả hai được đồng trao giải Nobel Hòa bình.

 

Sự công bố này khiến cho nhiều người trông đợi phải thất vọng, lẻ rất tự nhiên từ trước đến nay Ủy ban Nobel luôn trao giải cho những người có công đóng góp cho nền ḥa b́nh qua sự đấu tranh dân chủ, chống chiến tranh, đàn áp, nghèo đói, bất công v.v. Tự dưng năm nay lại trao cho người đấu tranh bảo vệ môi trường ? Lạ nhỉ, có người tự nghĩ  bảo vệ môi trường sống đồng nghĩa với bảo vệ ḥa b́nh sao?. Vâng thưa bạn! Ủy ban Nobel đă có lư khi đưa đến quyết định tối hậu này. Trái đất chúng ta đang đứng trước mối đe dọa lớn nhất trong trong lịch sử nhân loại đó là mặt địa cầu ngày càng trở nên nóng hơn.... Thiên tai, sóng thần, lụt lội, hạn hán,  phải chăng  đó là kết qủa con người gây ra bởi sự sa thải khí CO2 (karbondioksid) triền miên, nạn khai thác tài nguyên bừa băi, phá rừng đă tạo nên sự mất quân b́nh sinh thái trong những thập niên gần đây. Vâng có chính v́ những lư do trên Uỷ ban trao giải Nobel ḥa b́nh 2007 ghi nhận thành qủa đóng góp người thắng giải như sau:
 

- “ Al Gore và  Ủy ban IPCC đă có những nổ lực tốt  trong việc tạo dựng và truyền bá kiến thức về tình trạng thay đổi khí hậu hiện nay”.

- “Chính họ đă đặt nền móng cho các biện pháp cần thiết đối phó mối đe dọa global oppvarming


Người viết có xem qua đoạn phim tài liệu về thay đổi khí hậu mang tên “An Inconvenient Truth” của Al Gore trên mạng youtube.com. Xem xong mới thật sự toát mồ hôi lạnh lo ngại cho lớp con cháu của thế hệ mai sau.

 

Từ cuộc họp Bali đến cuộc chiến bảo vệ địa cầu

Nhắc đến giải Nobel ḥa b́nh 2007 mà không nêu ra diễn tiến cuộc họp thượng đỉnh về  môi trường nhóm họp tại đảo Bali Indonesia kéo dài trong 2 tuần lể, từ 03-14.2007 th́ qủa là một điều thiếu sót.

Ủy ban đặc nhiệm nghiên cứu môi sinh (FN klimapanel) đă lên tiếng: ”Đă đến lúc nhân loại trên toàn cầu hơn bao giờ hết cần ư thức trách nhiệm chung bảo vệ trái đất”. Đây là lần thứ 13 ủy ban tái họp mặt kể từ ngày thành lập 1988. Mục tiêu chính của hội nghị; T́m một giải pháp chung cho các cường quốc công nghiệp từ thỏa ước ”Kyoto” tại Japan mà khối liên minh này đă kư kết với nhau. Theo đó mỗi nước có trách nhiệm cắt giảm khí thải 5 phần trăm từ năm1979 cho đến hết 2012. Australia và Mỹ không đồng ư thỏa ước.


Trên 190 thành viên đại diện từ các nước cùng với  trên 2500 phóng viên nhà báo  đă có mặt trong tại Bali. Tên Bali theo tiếng indonesia có nghĩa là ”Con mắt của thượng đế”, giới chuyên môn đă chọn Bali là nơi nhóm họp cũng rất dễ hiểu, bởi lẻ đảo Bali là một thắng cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp, một viên ngọc xanh của nước Indonesia. Bất kỳ ai đặt chân đến ḥn đảo này sẽ bị choáng ngợp bởi nét đẹp thiên nhiên có một không hai của nó.  

 

Tại hội nghị Bali, cuộc tranh cải có lẻ không bao giờ chấm dứt giữa các cường quốc phát triển và các nước chậm tiến về vấn đề sa thải khí CO2 (karbondioksid). USA và Trung quốc bị chỉ trích khá nhiều, Giới chuyên môn khẳng định tổng thống Mỹ Bush là ch́a khóa trong việc tái lập dung ḥa khí hậu trên thế giới. Nhưng chính quyền Bush đă không đồng ư kư vào thỏa ước môi sinh mới ban hành. Các nước chậm tiến, họ vẫn khăng khăng chờ đợi, đ̣i hỏi các cường quốc có công nghệ phát triển phải làm gương và tuân thủ theo bản khế ước trước khi họ đi  đến thỏa hiệp. Kina, India, Brasil,  và Russland đóng một vai tṛ chính trong các nước chậm tiến. Trung quốc đă thải lượng CO2 cao gấp 4 lần cho phép. Nền kỷ nghệ công nghiệp Kina hiện nay hầu hết đều nhờ vào năng lượng khí đốt than đá để phát triển. Chính v́ vậy nạn ô nhiễm tại Trung quốc hiển nhiên là mối đe dọa lớn cho toàn cầu. 

 

Quốc gia Nauy là một trong các nước phát triển có mức thải khí tương đối khá cao, nhiều giàn khoan dầu ngoài khơi thải khí CO2 liên tục ngày đêm,cộng thêm những sự cố tai nạn về dầu thô bị ṛ rỉ trên mặt biển hàng năm đă khiến Nauy khó ăn nói trước bàn hội nghị.  Trả lời trong nhật báo Vårtland số ra ngày 01.12.07  bà Kristin Aunan,Cicero, nghiên cứu gia  tại viện nghiên cứu môi trường thuộc đại học Oslo nhận xét: ” Là một quốc gia có lợi thế về dầu hỏa, Nauy đă đầu tư, chi tiền để mua những klimakvoter về quyền bảo vệ rừng và phế thải khí từ các nước chậm tiến. Điều nầy vẫn chưa giải quyết được nhịp cầu bảo vệ môi sinh”.

 

Klimakvoter, một trong những từ ngữ mới về môi trường mà bạn thường thấy trên mặt báo chí. Mua một klimavote có nghĩa bạn đồng ư chi tiền (cho một đồvật, một nhóm hoặc một quốc gia) để đổi lấy sự gây thiệt hại về môi trường của nó. Từ ngữ nầy hiện nay rất thịnh hành, được chính quyền các quốc gia áp dụng nó như là một phương pháp gây sự ư thức nơi người tiêu dùng. Đi du lịch về Việt nam nhiều lần có nghĩa rằng bạn một cách nào đó gián tiếp gây ô nhiễm không khí đấy nhá! Tại sao lạ vậy?

Vâng, theo sự ước tính của các chuyên gia từ website Mittklima.no thực hiện như sau:

-   Một chuyến bay từ Oslo-Bangkok thải 3260 kg khí CO2  (bạn phải trả 626kr trong tiền vé)

-   Oslo- London 679 kg CO2 ( bạn trả 130kr)

-  Một chiếc xe trung b́nh một năm thải 2.9 tonn (2900 kilo) CO2  (giá trả  klimakvoter 557 kr)


Đấy bạn thấy chưa, bớt đi du lịch đi bạn nhé. Có mua xe th́ nên mua xe mới mới một chút…..

 

Trong Hội nghị Bali 2007, Uỷ ban Liên chính phủ về thay đổi khí hậu của Liên Hiệp Quốc đă đưa ra bản tường tŕnh cảnh báo về t́nh trạng sức nóng của địa cầu, kết luận đưa đến như sau:
 

-   Trong thời gian tới, thế giới sẽ chứng kiến sự thay đổi lớn về khí hậu. Địa cầu tương đối sẽ bị hâm nóng hơn.

-   Băng tuyết trên đỉnh Bắc cực sẽ tan nhiều, mực nước biển dâng cao, hạn hán sẽ tạo thêm những sa mạc nóng bỏng. Sinh vật dần dần biến mất và thời tiết sẽ khó tiên đoán hơn.

-   Thiên nhiên, động vật, con người sẽ phải chịu nhiều sự thay đổi thời tiết đột ngột. Nông nghiệp gặp khó khăn cách trồng trọt bởi hạn hán và nạn thiếu lương thực.

 

Các nghiên cứu gia cũng khuyến cáo; Cộng đồng thế giới phải tức tốc hạn chế mức độ tăng trưởng sa thải khí CO2 hiện nay cho đến năm 2015 để tạo nên sự quân b́nh cho khí hậu. Trên b́nh diện quốc tế các nước có nền công nghiệp mạnh cần dừng mức thải khí  độc hại cho môi trường ở con số 0 trong ṿng 100 năm tới. Chúng ta chỉ có mỗi một trái đất, nếu trái đất này bị ô nhiểm tàn phá trong các thập niên tới th́ không biết tai họa thiên nhiên sẽ giáng xuống nhân loại như thế nào đây nữa. Càng ngẫm nghĩ người viết càng cảm thông với lời phát biểu của thủ tướng Sirlanka, khi ông chứng kiến cảnh tàn phá do lụt lội gây ra. Ông nói: ” Nếu trong tương lai mực nước biển tăng 1-5 cm th́ biển sẽ lấn vào đất liền, nông dân sẽ mất dần đất đai trồng trọt. Con người không có khả năng pḥng chống tai họa và tôi chỉ trông chờ vào ơn trên của Thượng đế mà thôi”.


Bạn biết không, vấn đề bảo vệ môi trường hiện nay qúa thịnh hành ở hầu hết các cuộc bàn thảo trên toàn thế giới. Đến nổi giới đầu tư cổ phần tại Nauy trong năm 2007 đă khuyến khích dân chúng hảy mua cổ phần về ”miljøfond” để kiếm lời trong tương lai. Nếu bạn muốn thử thời vận th́ hảy thử xem sao bạn nhé.

 

Tội ác của ngựa chứng trong sân trường

Nếu bạn cho rằng trường học là nơi đào tạo ra những công dân tốt cho xă hội. Điều này người viết công nhận hoàn toàn đúng, nhưng hảy khoan để chúng ta nhận diện 2 con ngựa chứng có hành động tàn ác nhất trong năm 2007 bạn nhé. Thứ nhất là vụ tàn sát sinh viên, tại trường kỷ thuật Virginia Tech Hoa kỳ trong tháng 04.07. Kế đến là vụ tàn sát thứ hai cũng xảy ra tại học đường tháng 11.07 tại Phần lan.

 

”Tao muốn chết như Chúa Giêsuđây là lời tuyên bố điên rồ của Cho Seng-Hui, kẻ sát nhân 23 tuổi, gốc Nam hàn, thủ phạm trong vụ tàn sát thảm khốc nhất tại giảng đường Norris Hall thuộc trường đại học kỷ thuật Virginia Tech Hoa kỳ vào ngày 16.04.07. Cho Seng-Hui đă hạ gục 2 sinh viên trong cư xá sau đó hắn ta lao vào lớp học,giảng đường, và bắn hơn 170 phát đạn vào các sinh viên và thầy giáo vô tội, khiến cho 32 người bị thiệt mạng cùng nhiều người khác bị thương. Sau đó hắn đă tự sát. Vụ giết người mù quáng tại Virginia Tech được xem là vụ án mạng lớn nhất trong lịch sử gây án tại học đường Hoa kỳ. Hai ngày trước khi Cho Seng-Hui quyết định hành động man rợ nầy, hắn đă tự thâu đoạn băng, trong đó hung thủ cho biết ư định của thảm sát, sau đó hắn gởi cuộn băng này đến hảng truyền thông NBC NEWS của Mỹ. Qua cuộn băng Cho Seng-Hui tâm sự hắn không thích những người giàu có v́ chính họ đă phá hoại cuộc đời của hắn.

 

Qua t́m hiểu nguyên nhân, bạn bè của Cho Seng-Hui cho biết hắn thường bị các sinh viên khác trêu chọc, đùa cợt, họ cho rằng hắn là một con người lạ lùng, ít nói. Một bạn sinh viên khác cho biết thêm Cho Seng-Hui không hề đáp trả một lời cho dù hắn có bị chọc ghẹo. Sinh viên tên David tiết lộ ; trong giờ học Anh ngữ hắn  tỏ ra rất trầm lặng, chỉ lúc nào thầy giáo bắt hắn ta đọc to lên cho cả lớp nghe th́ hắn mới chịu. Khi Cho Seng-Hui đọc tiếng anh, giọng anh ta rất là lạ, làm như có cục ǵ vướng nơi cổ hắn vậy. Chính v́ vậy mỗi lần hắn phát âm tiếng Anh là dường như cả lớp có dịp cười hả hê. Có bạn c̣n nhạo hắn rằng:”Thôi về lại China đi mầy ơi !…”. Qủa nhân ta có câu:”Tức nước vỡ bờ”, phải chăng Cho Seng-Hui đă mượn tạm câu nói này để giết hại 32 con người vô tội.

 

Báo tử trên mạng chia sẻ video youtube.com

Trong lúc nổi đau chưa lắng dịu đối với những cha mẹ hoặc con cái đă mất đi người thân sau vụ thảm sát tại Virginia Tech Hoa kỳ. Th́ bảy tháng sau đó tại Finland, vào ngày 07.11.07 cậu sinh viên Pekka-Eric Auvinen 18 tuổi đang theo học tại trường Jokela (miền nam Phần Lan) đă mang súng vào trường bắn loạn xạ gây tử vong cho 1 học sinh và 4 người khác bị thương.

 

Được biết trước hai tuần trước đó, hung thủ đă đưa lên mạng youtube.com đoạn video của y để báo trước hành động này. Trong đó hắn tỏ ra khen ngợi hành vi giết người của tên sát nhân Cho Seng-Hui tại Virginia Tech và vụ tàn sát tại trường cao học Columbine tại Hoa kỳ xảy ra vào ngày 20.04.1999 do hai tên sinh viên Eric Harris og Dylan Klebold thực hiện. Vụ nầy đă làm cho 12 sinh viên, một thầy giáo bị thiệt mạng và 24 người khác bị trọng thương. Sau đó hai hung thủ đă tự vẫn tại chổ.

 

Bạn thấy đấy hai tên sát nhân ở hai phương trời, nhưng lại có cùng một hành động điên rồ đi ngược lạivới lương tâm con người. Cả hai dùng học đường là nơi để họ gây tội ác với những con người vô tội. Phải chăng v́ chán đời hay thất vọng hoặc những con ngựa chứng trong sân trường này không t́m cho ḿnh được niềm vui để sống. Thôi ta hảy quên đi chuyện đau buồn này đi bạn nhé!.

 

Cô bé Madeleina McCann -  Vụ mất tích bí ẩn nhất trong năm

Có lẽ thế giới sẽ không bao giờ lắng dịu tin giật gân. Thật vậy vào ngày 03.05.07 vụ mất tích cô bé người Anh Madelaina  4 tuổi tại Bồ đào nha đă khiến cả thế giới phải rúng động. Đầu đuôi sự việc như sau: Khi cặp vợ chồng bác sĩ người Anh Kate và Gerry đi ăn tối trở về lại khách sạn Praia da Luz (Bồ đào Nha) chỉ cách đó khoảng 100m, họ phát hiện ra đứa con gái 4 tuổi biến mất. Sự kiện này từ đó đă tạo nên một cuộc tranh luận trên toàn thế giới. Ai bắt cóc bé Madelaina, bắt làm ǵ, tống tiền chăng, hay bé bị tai nạn, ai giấu xác bé…

 

Trong suốt mấy tháng liền, h́nh ảnh của cô bé có mái tóc vàng tràn ngập trên các mặt báo. Cảnh sát Bồ Đào Nha đă thẩm vấn một người t́nh nghi, là một người đàn ông quốc tịch Anh, sống ở gần khách sạn. Nhưng sau đó người này đă được thả do không đủ bằng chứng buộc tội. Buồn cười thay, ngày 06.9.07 cảnh sát Bồ Đào Nha tức tốc thẩm vấn bà  Kate 39 tuổi mẹ cô bé, trong 11 giờ liền v́ họ cho rằng có những dấu tích chứng cớ khả nghi vợ chồng Kate và Gerry đă thủ tiêu đứa con gái thân yêu của ḿnh. Thế là sự việc được nổi đ́nh đám lên, báo chí bán chạy như tôm tươi. Trên xe điện, nơi công cộng, trong sở làm, ai ai cũng t́m cách để theo dơi sự việc.

 

Về phía gia đ́nh Kate và Gerry, một trang website đă được ra đời (www.findmadeleine.com) nhằm kêu gọi sự giúp đỡ và thu thập thông tin về Madeleine. Bạn biết không, trong ṿng 10 ngày đầu tiên, đă có hơn 55 triệu lượt người đă truy cập vào website này. Vợ chồng McCann cũng đă đích thân bay qua Roma  viếng Đức Giáo hoàng Benedict XVI để nhờ ngài cầu nguyện cho bé Madeleine. Ngoài ra nhiều nhân vật nổi tiếng, trong đó có nữ văn sĩ J.K.Rowling và ngôi sao bóng đá David Beckham, đă kêu gọi quyên góp 2 triệu USD để phục vụ cho việc t́m kiếm Madeleine. Chưa hết đâu nhé, J.K. Rowling, tác giả của tác phẩm Harry Potter, và doanh nhân giàu có Richard Branson thậm chí c̣n hứa treo phần thưởng lên đến 4,9 triệu USD cho những ai t́m được bé Madeleine.


Giới thường dân ’thấp cổ bé miệng” tỏ ra bất b́nh trước sự thổi phồng rùm beng của đôi vợ chồng Kate và Gerry, viện dẫn có những cha mẹ tại các nước nghèo họ mất con c̣n đau ḷng hơn hoàn cảnh của bé Madeleine nữa. Nhưng họ không nhận được sự hổ trợ đ́nh đám như vợ chồng Kate và Gerry. Thế mới biết thế giới chúng ta đang sống bất công qúa phải không bạn? Cho đến bây giờ đám mây bí ẩn vẫn bao trùm quanh số phận cô bé Madeleine McCann.

 

Putin với bóng ma chiến tranh lạnh

Tưởng đâu cái thời gian chiến tranh lạnh giữa các cường quốc Nga - Mỹ cùng với khối đồng minh Châu âu đă lùi vào dĩ văng rồi chớ ai dè đâu.  Vào tháng tư 26.04.2007, khối NATO liên pḥng Bắc đại tây dương  nhóm họp bán chính thức tại thủ đô Oslo với sự hiện diện của ngoại trưởng Mỹ, bà Condoleezza Rice. Giới chuyên môn xem cuộc gặp gỡ giữa hai ngoại trưởng Condoleezza Rice và Jonas Gahr Støre của Nauy là một biến cố lớn trong năm, nhằm nói lên chính quyền Mỹ “vẫn xóa bỏ làm lành” thân thiện với quốc gia Nauy qua vấn đề Nauy công nhận Palestina là một quốc gia tự trị lập quan hệ b́nh thường hoá với lảnh thổ này, trong khi nhiều nước khác trong đó có Mỹ không công nhận. Bà Condoleezza Rice nhân cơ hội nầy đă yêu cầu khối NATO gây áp lực với Palestina trước khi lảnh thổ này được thế giới nh́n nhận qua việc họ phải tỏ ra thiện chí công nhận các nguyên tắc, nền tảng đưa đến hoà b́nh. Có nghĩa Palestina công nhận Israel và từ bỏ hành vi bạo động muôn thuở của họ.

 

Sự có mặt của Condoleezza Rice trong cuộc họp với khối NATO lần này c̣n có thêm mục đích t́m kiếm đồng minh cho việc Mỹ dự định thiết lập mạng lưới pḥng chống phi đạn tại một vài nước Châu âu. Từ Nga Tổng thống Putin lên tiếng phản đối Mỹ về dự án nầy. Chỉ sau vài giờ họp của khối NATO, tại quốc hội Dumaen Moskva, Putin đă tỏ thái độ bất b́nh, chỉ trích Mỹ  và khối NATO lợi dụng t́nh thế hiện nay để gia tăng pḥng thủ quanh nước Nga từ các nước Tiệp khắc và Balan. Putin c̣n hăm dọa nếu thương lượng không xong, th́ Nga sẽ rút chân khỏi hiệp ước CFE về việc giải từ quân bị.

 

Tháng tư đen mà nghe lời hù dọa của  tổng thống Putin ai cũng ớn lạnh xương sống, vậy là bóng ma chiến tranh lạnh vẫn c̣n hiện hữu ở thế kỷ 21 nầy bạn ạ. Các nước họ vẫn c̣n trang bị, dè dặt , chờ xem động tỉnh để đối phó với nhau bằng vũ khí hiện đại.

 

Iran với luật ném đá cổ đại

Trong kinh thánh Công giáo có đoạn ghi chép rằng: Khi Chúa Giêsu chứng kiến cảnh dân chúng bao quanh ném đá người phụ nữ bị tố cáo ngoại t́nh. Ngài thấy thương tâm và phán bảo với mọi người rằng ;”Ai trong các ngươi sạch tội… th́ hăy ném đá người này đi “. Chỉ trong thoáng chốc họ đă dừng tay quay lại nh́n nhau  và bỏ đi hết.

 

Tưởng đâu ở thế kỷ 21 này, thế giới không c̣n phải chứng kiến cảnh tử h́nh man rợ này nữa chứ.. Ai dè đâu tại Iran luật này vẩn c̣n áp dụng công khai đó bạn!. Tháng 6.2007 được tin từ  Amnesti cho biết chính quyền Iran sẽ tử h́nh bà Mokarrameh Ebrahimi 43 tuổi, tội ngoại t́nh với anh Jafar Keyiani (cả hai cùnh bị kết án). Cộng đồng thế giới trong đó có Nauy cực lực phản đối bản án nầy. Thượng tuần tháng 06.2007 ông Olav Akselsen trưởng ban đối ngoại Nauy đă đến Iran để trao gởi 4 trang giấy cho chính quyền Iran, trong đó có trên 20.000 ngàn dân Nauy đồng kư tên hổ trợ yêu  cầu hủy bỏ án cho Mokarrameh Ebrahimi. Trước sức ép của cộng đồng thế giới Iran đă tạm thời đ́nh hoản bản án. Nhưng đến chỉ 2 tuần sau đó anh Jafar Keyiani đă bị đem ra ném đá cho tới chết. Dân Nauy vẫn c̣n ngây thơ qúa, đ̣i hỏi quyền làm người ở một nước không có hiến pháp DÂN CHỦ như Iran, Việt nam, Trung quốc là một việc làm vô ích.

 

Bà chằng bắt nạt nhân viên - Hậu qủa thôi việc

Nội vụ “x́ đăng can” mang tai tiếng nhất trong năm 2007 tại Nauy, có lẻ là vụ tranh chấp cá nhân  giữa Gerd-Liv Valla (58 tuổi) với Ingunn Yssen (48 tuổi) tại tổng hành dinh nghiệp đoàn lao động LO.

Đầu đuôi sự việc như sau, ngày 10.01.07 Ingunn Yssen, nhân viên thư kư riêng của bà Gerd-Liv Valla nguyên là trưởng nghiệp đoàn lao động LO (Landsorganisasjonen) đă đệ đơn xin xin thôi việc với lư do bà đă qúa sức chịu đựng sau 3 năm làm việc dưới quyền của bà ‘mẹ chằng” Gerd-Liv Valla.  Ingunn Yssen khôn ngoan lợi dụng sức mạnh của giới truyền thông để kể  lể kết tội Valla đủ điều trong suốt thời gian bà phục vụ tại văn pḥng của Valla. Ôi thôi đúng là chuyện đàn bà xích mích với nhau, nào là “bà ta không thích tui có bầu, gây chậm trể công việc. Bả chỉ khoái ai phục tùng bả …Nhiều lần tui bị bả chửi như tát nước giữa chốn công cộng,nơi phi trường một cách trắng trợn, khiến tui chỉ muốn độn thổ”. Đổi ngược lại, Valla đă công kích Ingunn Yssen cho rằng thị ta ăn nói qúa hồ đồ, không đúng sự thật làm tổn thương đến thanh danh của thị.

 

Bạn biết mà ,giới báo chí rất khoái khơi chuyện tranh chấp này, thế là cuộc nội chiến xảy ra kéo thêm nhiều người có thế lực vây cánh bênh vực cho mỗi bên. Măi cho đến ngày 09.03 sau khi chịu đựng hết nổi áp lực từ nhiều phía, Gerd-Liv Valla đă đồng ư từ chức một công việc béo bở được đánh giá có thế lực bậc nhất trong giới nghiệp đoàn tại Nauy. Bạn thấy đấy, thế giới tự do nó có giá của nó, không phải người có quyền hành muốn làm ǵ th́ làm đâu nhé. Bắt nạt nhân viên trong công sở là một hành động cấm kỵ. Qua sự việc tranh chấp này một số người cho rằng sở dỉ  bà Valla phải chào thua Yssen là v́ sức mạnh của giới truyền thông Nauy đă đào sâu và khoác lên ḿnh bà Valla một h́nh ảnh của một mẹ chằng độc quyền, dữ dằn, tạo cho dư luận một h́nh ảnh xấu để rồi Valla trở thành một nạn nhân của giới truyền thông.

 

Per Ditlev-Simonsen  về vườn v́ trương mục kín

Có tiền của ăn của cất phải cẩn thận nghe bạn, đừng làm như thị trưởng Oslo Per Ditlev-Simonsen th́ chỉ có nước về vườn nuôi gà. Số là ngài thị trưởng Simonsen sau khi vợ chết, ông được thừa hưởng tài sản với số tiền 1,5 triệu kroner cùng năm đó (1995) số tiền này được tăng lên thành 2 triệu trong một trương mục “kín” của ông tại Thụy sĩ .Sau đó ông đă xóa trương mục tại đây. Sở thuế Oslo theo dơi phát hiện ra trong năm 1995 tài sản Simonsen đột nhiên tăng từ 893.000 kr  lên 2,7 triệu kr. Simonsen đă quên không khai thuế số tiền kín mà ông được thừa hưởng gia sản. Thế là “buồn ơi ta xin chào mi”ngài thị trưởng Oslo bị các cấp có thẩm quyền, sở thuế vụ, giới báo chí phanh phui chuyện đánh cho tơi bời hoa lá đến nổi ông buộc phải từ chức về vườn hưởng nốt tuổi già vậy.

 

 

Terra- saken
Phải nói Terra saken được kể là vụ
gây tai tiếng, thất thoát tiền bạc lớn nhất trong năm 2007 tại Nauy. Trước hết xin tạm lược qua sự việc như sau: TERRA tên gọi chung của tập đoàn kinh doanh gồm 78 ngân hàng tín dụng mang tên Sparebanken làm chủ. Ngoài dịch vụ điều hành các ngân hàng ra, nhóm Terra c̣n nới rộng phạm vi hoạt động của ḿnh qua các dịch vụ khác như, môi giới mua bán bất động sản, giới thiệu đầu tư, tham gia chơi cổ phần trong và ngoài nước. Những dịch vụ nầy chính là nguồn lợi tạo thu nhập cho tập đoàn này ngày càng phát triển mạnh mẽ trên thương trường kinh tế tại Nauy trong những năm gần đây.

 

Sự việc đổ bể như sau; ngày 31.10 nhật báo kinh tế Finansavisen đă tiết lộ rằng: nhiều thị xă tại Nauy đă đầu tư 850 triệu kroner vào các cổ phần kiếm lời tại thị trường Mỹ  theo đó họ có nguy cơ bị mất trắng tay. Các thị xă như Rana, Narvik, Hattfjelldal og Hemnes bị lổ nặng, ngoài ra c̣n có các thị xă khác như Bremanger, Vik, Haugesund og Kvinesdal cũng vị vạ lây. Từ lâu nhóm Terra Securities đă khôn khéo dụ dỗ các thị xă này đổ tiền đầu tư mua cổ phần qua Amerikanske Citibank. Qua sự t́m hiểu Amerikanske Citibank đă dùng số tiền 451 triệu kroner của các thị xă Nauy để cho các thị xă tại Mỹ mượn. Sau đó nhật báo kinh tế c̣n tiết lộ thêm rằng trị giá của các fond này xuống thấp chỉ c̣n phân nữa trong mùa thu 2007, lư do thị trường biến động tại USA trong năm qua. Đă đến nước lổ nặng, vậy mà các thị xă c̣n bị đ̣i đóng thêm 84 triệu kroner nữa để mua bảo hiểm nữa chứ, chứ nếu không th́ không bảo đảm lấy lại vốn. Ôi thôi đến nước này th́ các thị xă mới té ngữa ra rằng các môi giới TERRA đă lợi dụng sự tín nhiệm của họ để cùng nhau trục lợi, khuyến dụ đầu tư vào cổ phần bấp bênh không bảo đảm. Thế là các thị xă ngây thơ rủ nhau nhờ tổ hợp luật sư RÆDE kiện.

 

Kết qủa cho thấy ngày 19.12.07, toà án đă khởi tố bắt  2 nhân viên môi giới Terra là  Harald Nordberg Knut Anders Opstad về tội danh lợi dụng ḷng tin khiến cho 8 thị xă bị thiệt hại tài chánh lên đến 687 triệu kroner. Dân Nauy được dịp này ôi thôi tha hồ mà nguyền rủa các thị xă tham lam muốn kiếm lời nhanh để rồi phải trắng tay. Trong khi đó có biết bao nhiêu chuyện khó khăn về tài chánh  cần giúp đở tại thị xă th́ lại không làm. 78 thân chủ ngân hàng Sparebanken đă phủi tay biểu quyết, họ thẳng thừng; “ Đào đâu ra tiền để bù lại cho các thị xă khờ khạo này”.

 

 

Lê Nguyên

 

(Tài liệu tham khảo. Nhật báo dagbladet, VG, Aptenposten, Finansavisen, BBC, )

 

 

______________________________________________________


 

 

 

Trung Thu 20.2007

 

Tết Trung Thu của lớp Việt ngữ chùa Khuông Việt

Thứ bảy, 20.10.07, vào lúc hơn 14:00, tại trường Trung học Rærlingen, buổi văn nghệ mừng Tết Trung thu của lớp Việt ngữ, chùa Khuông Việt đă bắt đầu phần khai mac.

Thầy Hạnh Thông, thay thày Trí Minh, chào mừng quan khách bằng đôi lời ngắn gọn nhưng đầy đủ ư nghĩa. Chỉ có hội đoàn người Việt gốc Na Uy (Det vietnamesisk norske forbundet) cử người đại diện đến tham dư. Hiệu trưởng trường Na Uy, trường đă cho lớp Việt ngữ mượn pḥng học, đến trễ nhưng không quên nói đôi lời về việc tổ chức tết Trung thu. Ban tổ chức, do thày Hạnh Thông đại diện, đă có một bó bông trao đến người khách danh dự này và là người đă gián tiếp giúp cho việc dạy tiếng Việt được thuận lợi.

Tiếng trống và phần múa lân gây ngạc nhiên quan khách và gia đ́nh các em thiếu niên, bởi lẽ đội lân không chuyên do các em thiếu niên phụ trách. Phần tŕnh diễn áo dài cũng gây ngạc nhiên không kém bởi cũng do các em thiếu niên phụ trách. Nhiều tiết mục văn nghệ khác đă được khán giả nhiệt liệt hoan nghênh. Giám khảo chấm thưởng cuộc thi làm lồng đèn đă trao giải nhất cho lồng đèn của em Kiều Vi. Giải viết văn trao cho em Trí Vinh. Lẽ ra em đă chiếm giải nhất, nếu đáp đúng một vài câu hỏi của ban giám khảo, được nêu ra bên cạnh bài viết đă được làm sẵn ở nhà. Hai người điều khiển chương tŕnh làm buổi văn nghệ thêm phần hào hứng là cô Bảo Thi và thày Trung. Anh Kha, trong Ban điều hành lớp Việt ngữ, cũng góp phần tích cực trong vai tṛ một MC không chính thức.

Buổi lễ kết thúc vào lúc 18:00 sau khi các em thiếu nhi và gia đ́nh làm "Rồng, rắn", đi theo lân và ông địa. Tiếng hát to nhỏ, trôi nổi theo ḍng người và những đốm sáng lóng lánh từ những chiếc lồng đèn khiến khung cảnh trông như một cái đèn kéo quân thật to. Cảnh tượng đó chắc sẽ nằm trong kư ức của các em, kéo dài cho đến khi các em vào tuổi trưởng thành.

Vinof 26.10.2007

 

 

 

 

 

 

 

Băn khoăn

Hè 07 (8)

 

Quơ trúng ổ.

(WTO)

 

Ngày xưa, mỗi làng, có một số đại điền chủ và nhiều nông dân. Ngày nay, mỗi quốc gia có nhiều nhà tư sản và giai cấp thấp kém là thành phần đa số c̣n lại. Trên thế giới có nhiều quốc gia thuộc hạng giàu có, tổng sản lượng thu nhập hàng năm rất cao. Hiện nay có ít ra là 8 nước, được gọi tắt là các nước G8. Tổ chức thương măi quốc tế, gọi tắt là WTO, là một trong những tổ chức làm ăn của các nước này. Vào được tổ chức này không phải dễ, nhưng ai hốt ổ ai là chuyện khác.

 

Vào khoảng giữa thập niên năm 80, ai đi xe đ̣ về miệt quê đều thấy một dạng làm ăn khá đặc biệt. Thật ra, lối làm ăn đó đă có lâu đời. Vài năm trước đây, dạng buôn bán nhỏ, dù là bán dạo (gánh hay đạp xe đạp, xe ba gác …) cũng thay đổi cung cách cung ứng hàng hóa. Bán ḿ (dạo) chẳng hạn. Họ, bây giờ, như là công nhân của một hăng ḿ gói lớn. Đạp xe ba gác, trên có thùng chứa dụng cụ nấu nướng, có máy cassette phát nhạc inh ỏi và họ có lợi tức là tiền lương hàng tháng. Việc bán hàng trên xe đ̣ vẫn c̣n. Có khác là khác về sản phẩm được quảng cáo. Người bán hàng, lên xe đ̣ tại một trạm nào đó và xuống xe tại một nơi, cách nơi lên độ 4(5) trạm (linh hoạt tùy theo đoạn đường đó có nhiều khách hay không). Sản phẩm họ rao bán là những cây viết bic (viết ”bi”) dùng một lần hoặc có thể bơm mực để xài tiếp. Những món hàng bán ra có thể cũng là một món thuốc Bắc hay Nam ǵ đó, mà họ gọi là thuốc gia truyền. Họ mua sỉ, rồi bán theo giá bán lẽ. Có thể họ ở dạng công nhân, lănh lương theo sản phẩm đă tiêu thụ được. Phải thành thật có lời khen về những người bán dạo trên xe đ̣ ! Lời rao hàng do họ soạn. V́ rao hàng như thế có đến hàng chục lần trong ngày và không biết bao nhiêu ngày đă rao như thế, nên họ nói như thuộc ḷng. Họ không những thuộc bài mà cử chỉ, điệu bộ rất ăn khớp với bài rao. Thày giáo trong lớp mà đạt đến tŕnh độ như thế cũng đă đạt yêu cầu. Vừa rồi, tôi về quê bằng xe gắn máy, nên không biết những người buôn bán nhỏ như thế, có thể tiếp tục sống được hay không, trong thời buổi mới này.

 

Thứ sáu vừa qua, 27.07, một người quen dẫn tôi đến một công ty nước ngoài, để nghe thuyết tŕnh về việc ǵ đó, liên quan đến sức khỏe. Trên đường đi, tôi được nghe giải thích thêm, nhưng chỉ đoán lờ mờ là công ty này cũng sẽ tuyển người bán hàng theo một dạng linh hoạt nào đó.

Công ty có văn pḥng thật lớn, trong một cao ốc, nằm trên đường Cộng hoà, Tân B́nh.

-         Công ty có tên là Lô Hội?...tên dịch từ tên nước ngoài? Tôi hỏi.

-         Nó có tên Mỹ là Forever ….

Chưa biết ”nó” là cái ǵ nhưng người tụ tập ở trong đó khá đông. Xe gắn máy đậu chật sân, chỉ c̣n ít chổ trống. Bảo vệ gát cổng đ̣i hỏi phải có thẻ để vào sân. H́nh như đă hết thẻ rồi !

-         ”Để gọi người quen xem sao”. Người cùng đi với tôi nói thế.

Nhưng người quen chưa kịp ra, bảo vệ đă cho vào. Tôi nghĩ, chắc đây cũng là một tṛ quảng cáo. Đường vào trong pḥng lớn, dẫn đến một căn tin, treo đầy cờ của nhiều nước. Tôi nghĩ có thể đây là cũng là cách quảng cáo của thế kỷ, từ lúc có đảng Quốc xă ở bên Đức. Đảng này, mỗi lần có cuộc họp hay biểu dương lực lượng, họ dùng cờ, biểu ngữ thật lớn, thật nhiều, treo rợp trời.

-         ”Đúng là Mỹ. Cái ǵ cũng lớn”. Lời người cùng đi.

Tôi nghĩ bụng, đúng là thế …nhưng chờ xem nội dung ra sao.

Chúng tôi, hai người và người giới thiệu (giới thiệu người quen của tôi đến công ty này) nhập vào một bàn đă có 4(5) người ngồi sẵn. Người trưởng nhóm, sau vài lời trao đổi, nói ngay vào việc mà họ cần giới thiệu.

Căn tin đông người. Mọi người đều muốn phổ biến điều ǵ đó; hơn nữa, loa phát thanh trong căn nhà lớn nhiều tầng này, phát đi những hướng dẫn mà âm thanh của nó bị dội lại, ngang với âm lượng phát đi, khiến người ngồi nghe trưởng nhóm nói, không nghe rơ. Tôi không tập trung được v́ ngồi hơi xa trưởng nhóm. Lư do khác là v́ không khí có vẻ trịnh trọng, có vẻ như đây là môi thường của những doanh nhân thứ thiệt ! Họ hầu hết là những người dưới 30 tuổi. Một số có lẽ mới ra trường và không biết họ làm chức vụ ǵ, nhưng đeo cà vạt đàng hoàng, dáng vẻ hơi cứng; dù nụ cười của họ xuất hiện, khi đang tiếp chuyện với người đối diện. Cuộc nói chuyện diễn ra một lúc, đủ cho tôi có nhận xét về nhân dáng bên ngoài của ba cô gái đang ngồi phía bên kia người bạn cùng đi với tôi. Cô trưởng nhóm, nếu tiếp tục làm công việc này, không thể tiến xa. Mặt nghiêm nghị như cô giáo. Cô ngồi trong cùng, đỡ hơn cô giáo ngồi ngoài. Chỉ có cô gái, định ra ngoài cổng, dẫn chúng tôi vào ṭa cao ốc, là có khuôn mặt tươi hơn hai cô kia.

Rồi giờ thuyết tŕnh bắt đầu. Đúng 17:00. Đây là một ưu điểm về lối làm việc của người nước ngoài. Gian pḥng lúc đó có khoảng 10 người, c̣n trống ghế ít ra được thêm 5 hay 07 người nữa, nhưng đúng giờ là bắt đầu làm việc. Có bảng trên tường, đầy đủ các chi tiết, hướng dẫn đường lối thuyết tŕnh. Người thuyết minh dùng chương tŕnh Power Point của máy vi tính. Nguyên tắc trong giờ làm việc được ghi sẵn trên bảng và được nhắc lại một cách hơi tếu bởi thuyết tŕnh viên, làm không khí trong pḥng bớt căng thẳng.

-         Chúng tôi xin được chào cô, bác, anh, chị …

Lối chào mở đầu theo cách Việt Nam làm hài ḷng cả pḥng; tuy rằng, số người trung niên không nhiều.

Ba người thuyết minh 3 đề tài. Thời lượng khoảng gần hai tiếng.

-         Phần 1: giới thiệu về Công ty

-         Phần 2: phương cách làm việc

-         Phần 3: quyền lợi

Sau phần giới thiệu về Công ty, tôi biết tại sao tên của Công ty nghe hơi lạ: Lô hội. Đó không phải là chữ được dịch từ tên nước ngoài của Công ty. Đó là tên của một loại cây, như cây xương rồng. Một tên khác của nó là cây nha đam. Tên chính thức của Công ty là: Forever living product. Đây là một trong những đại công ty của Mỹ. Riêng vùng Arizona của nước này, công ty đă trồng 500 mẫu cây Nha đam.

Quan trọng nhất của phần hai là, cách làm ăn của Công ty. Họ có cách làm ăn giống như cách làm ăn của Công ty bảo hiểm Prudential. Nhân viên của họ là nhân viên bán thời gian, v́ những người này đă có nghề tay phải. Làm cho 2 công ty này là những người muốn có thêm thu nhập. Họ đă được giới thiệu theo cách dây chuyền. Một người sẽ giới thiệu thêm 2 người (ít nhất). Hai người đó lại giới thiệu thêm 2 người nữa (giả dụ con số ít nhất) làm con số những người biết về công ty này đă tăng thêm thành 6. Lương của người đầu tiên sẽ tăng thêm, tùy theo số người họ đă giới thiệu đến công ty. Công ty không phải tự ḿnh lo việc, lấy đâu ra tiền để trả công cho họ. Người đầu tiên, sau khi đăng kư thành nhân viên tự tuyển, đă tự ḿnh mua một số mặt hàng của công ty, để làm đà tiến lên trong bậc thang chức vụ của ḿnh. Sáu người đầu tiên, sau khi đăng kư và mua mặt hàng của công ty để dùng thử (bán hàng mà không biết chắc chất lượng của sản phẩm ḿnh giới thiệu th́ ẹ quá !) đă phần nào góp vào việc chi trả lương cho nhân viên tự tuyển đầu tiên. Không chỉ người thuyết giảng hôm nay nói về điều đó. Khi vào học những khóa học về các loại sản phẩm của công ty, học viên được những người hướng dẫn khác, nhắc nhiều lần về điều này. Dù rằng, học viên được mua với giá phải chăng, học viên phải trả tiền và đó là lư do giải thích tại sao công ty có mạng lưới cổ động viên (bán hàng) đông đảo mà vẫn có thể hoạt động mạnh.

Phần 3 nói về quyền lợi của nhân viên (bán hàng). ”Đảng viên” của họ, sau khi đă kiếm thêm một số thành viên khá đông, sẽ ở thứ bậc đó một cách chắc chắn –nguyên tắc của Công ty- mà không lo bị truất quyền. Quyền lợi đó lại được nhường lại cho con, cháu – nguyên tắc khác của Công ty -. Ai nghe mà không ham ! Đảng viên đảng Cộng sản kém quyền lợi hơn ”đảng viên” của Công ty này, v́ khi về hưu, chỉ nhận bằng khen hay huy chương, chứ không nhường được quyền lợi cho người kế thừa.

-   Nhân viên tự tuyển sẽ tham dự những khóa học. Họ phải biết rơ về mặt hàng trước khi họ giới thiệu đến người tiêu dùng. Đó là một trong những kỹ năng phải có của nhân viên.

Nhưng, tôi thấy có phần giới thiệu về một trong các khóa học là đạo đức bán hàng. Điều đó có nghĩa là ǵ ? Tôi hỏi.

-   Là bán hàng thật, bán đúng giá, không quảng cáo bậy …Một người trưởng nhóm khác đă trao đổi thêm với chúng tôi, sau giờ thuyết minh nói trên.

Hai bên đă ra đến cửa cổng của toà cao ốc nên tôi không thể nói thêm ǵ hơn. Người lên bài thuyết minh đă kê ra trên bảng bốn yếu tố, diễn tả về năng lực phải có của nhân viên. Năng lực theo sự tŕnh bày gồm có: uy tín, bạn bè, tâm và ư chí vươn lên. Bốn điều đó đi từng cặp: có uy tín mới có bạn bè và ngược lại; khách hàng nên được đối xử như bạn bè và ngược lại. Tấm ḷng tốt nhưng phải có ư chí vươn lên và ngược lại. Cặp sau là yếu tố tiềm ẩn, ngược lại với cặp  trước. Muốn thể hiện yếu tố tiềm ẩn để có được bạn bè và uy tín, sự biểu lộ phải được thể hiện qua nét mặt tươi vui; ít ra là phải có được nụ cười khi tiếp xúc với người khác, kể cả khách hàng. Đó là điều phải học của nhân viên bán hàng của công ty này (hay các công ty dịch vụ khác). Không biết ban điều hành khóa học có nhấn mạnh về nguyên tắc này không. Nhưng, cứ nh́n h́nh của ông Tổng giám đốc công ty th́ rơ. Khuôn mặt của Rex Maughan, dù được treo trên tường, hay được phóng ra trên tường bằng máy vi tính (trong lúc thuyết minh) lúc nào cũng có nụ cười thật tươi.

 

Tôi nói với người bạn cùng đi là, không biết công ty bảo hiểm Prudential của Anh và công ty này, công ty nào thành lập trước. Nhưng, dù trước sau, họ biết học hỏi cái hay của nhau cũng tốt. Tuy nhiên, công ty này có lợi thế hơn công ty bảo hiểm, v́ sản phẩm của họ có thể sờ, mó được, ích lợi sau khi đă trả tiền có thể kiểm chứng được. Các tập đoàn tư bản nước ngoài nhảy vào thị trường này là đúng. Số người thất nghiệp nhiều. Đặc biệt là thành phần sinh viên, chưa có việc làm, sẵn sàng nhào vào các công việc bán thời gian hay các việc, dù thu nhập thấp, nhưng tạo cảm tưởng đă có một jobb trong tay. Hơn nữa, đây là chốn ”ba quân” của những thiếu nữ mới lớn, là ”chợ đông” người của những thanh niên mới tập tửng vào đời; như câu nói xa xưa: ”Trai khôn t́m vợ chợ đông, gái khôn t́m chồng giữa chốn ba quân”. Lớp người này có tŕnh độ, dù sao cũng hơn hẳn những người đi bán dạo trên những chuyến xe đ̣, đi về các tỉnh lẽ hay đi trở lại thành phố.

-   Anh có thấy ông thần của các tập đoàn tư bản chưa? Bạn tôi chợt hỏi.

-  Đó là ông Thần tài, có logo $ mà người thuyết minh tŕnh bày một cách thuyết phục.

Ba người thuyết minh, giảng giải như các người bán dạo trên xe đ̣, đă thuộc bài. Họ thông suốt vấn đề. Công ty đa phần (sản xuất và bán hàng thẳng đến tay khách hàng) của họ, làm kinh tế nên mục tiêu của họ là lợi nhuận, là tiền. Họ khuyến khích ”đảng viên” của họ làm việc theo đúng phương châm: năng lực càng cao, lợi tức càng lớn. Không như đảng Cộng sản, hay trên lư thuyết nhưng có biểu hiện ngược lại về mặt thực hành. Công ty đưa ra sản phẩm có thật và mời gọi khéo léo khách hàng mua nó. Đảng CS đưa ra thiên đường ”bánh vẽ” và ép buộc người ta phải nhận lấy nó bằng bạo lực súng, đạn. Những ǵ lỗi thời phải được vứt bỏ. Thời buổi điện tử, con người phải nhanh hơn trong việc ứng dụng những điều hay, điều đúng.

 

Nhớ về quá khứ, truyền thống, người ta hay lấy h́nh ảnh ông đồ già, bày mực tàu giấy đỏ,  trên phố đông người qua. H́nh ảnh những người bán dạo trên xe đ̣, một lúc nào đó cũng sẽ chấm dứt vai tṛ của họ. Đảng CS, một thời lấy những điều không tưởng làm phương châm chỉ đạo, cũng sẽ chấm dứt vai tṛ lịch sử của ḿnh. Ngày đó cũng gần kề, v́ khi đă vào quỹ đạo của WTO, một dạng làm ăn theo lối tư bản và tạo ra một cái gọi là thị trường chứng khoán, người ta đă phản bội lư tưởng nguyên thủy của đảng này. Thời buổi hiện nay là thời  buổi toàn cầu hóa, cũng có nghĩa là thời buổi của Internet. Đừng tưởng lối tuyên truyền xảo quyệt củ rích thời xa xưa sẽ c̣n măi ăn khách. Hăy chuẩn bị làm ăn kinh tế cho đàng hoàng, để thăng tiến đời sống của người dân. Đừng tưởng vào được WTO là người ta sẽ viện trợ ḿnh như ngày trước. Đừng tưởng vào WTOQTrúng vàng, v́ khi người giàu vào nhà người nghèo, họ quơ là trúng, là biết nơi đâu có ổ gà, ổ vịt. C̣n người nghèo, vào nhà người giàu, cửa nẻo mênh mông, không biết đâu là ổ đựng vàng của họ.

 

 Người Oslo

   24:17                                                                                                       

 28.07.2007                                                                                                                 

                                      

 

 

 

 

Băn khoăn

Hè 2007 (7)

 

Đá gà.

 

Chạy qua nào là B́nh Chánh, Cần Giuộc, Cần Đước, mới đến được G̣ Công, cách Sài g̣n khoảng 70 cây số. Trên đường đi, nhiều nơi treo dọc hai bên đường lá cờ có nền đỏ, sao vàng. Họ mừng ngày Thương binh liệt sĩ, 27.07.

 

Bữa giỗ người em vợ có nhiều bàn tṛn. Bên phụ nữ ngồi riêng. Bên nam chia làm 2 tốp: thanh niên và trung niên trở lên. Nhóm thanh niên có con người em vợ làm chủ xị. Cha của nó chết v́ Hợp tác xă nông nghiệp làm kỹ thuật quá sức giỏi. Họ khuyến khích việc dùng tối đa thuốc sâu rầy, mà quên, không dặn xă viên phải cẩn thận khi làm việc này. Họ phun thuốc đầy trời mà không đeo khẩu trang. Cha đứa cháu chết đă lâu. Nhưng khi ngày giỗ rơi vào gần ngày 27.07, người ta cứ tưởng gia đ́nh nằm trong dạng ”chính sách” (người viết không hiểu hai chữ này thật đúng nghĩa của nó)

Nhóm trung niên trở lên có một anh chàng xưng là vai cậu của ”chủ xị”. Anh chàng gặp tôi lần đầu tiên. Tôi không rơ anh ta họ hàng ra sao với đứa cháu trai (”chủ xị”) bên vợ, nhưng trong không khí ồn ào vui vẻ, cũng không tiện hỏi kỹ. Anh này có vẻ vui nhộn và lanh lợi.

-         Ê …Sáu Sang, mấy hôm nay có ai xuống thăm gia đ́nh mày chưa ?

-         Ai thăm ..? Nhà tôi ở xóm trong, đèo heo hút gió, có ai thèm đến.

-         Xạo …Mấy hôm nay, TV và đài quảng cáo về ngày Thương binh liệt sĩ um xùm

quá mức. Loa phát thanh ở bờ rào nhà tao cũng ra rả nói về việc này từ sáng sớm tinh sương mà mày lại làm như không biết.

-         Chuyện của cha tôi chứ mắc mớ ǵ đến tôi.

-         H́nh như cha mày được phong là ”Chiến sĩ thi đua” ǵ đó ..có phải không ?

-         Thôi đi các cha …Mấy cha cũng biết rồi. Nhà thằng Tư lúa, gia đ́nh nó cũng như

tui mà nó được đi lao động hợp tác quốc tế ngon ơ. Ăn thua là ḿnh có biết ”chạy nước” hay không.

            -     Mày th́ thày chạy rồi …chứ chạy nước nôi ǵ nữa !

Thấy mọi người ồn ào vui vẻ và cũng v́ thấy anh chàng Sáu Sang, ngồi cạnh, cũng có vẻ vui tính nên tôi hỏi

-         Lúc này làm 3 vụ chắc cũng dư ăn ?

-         Tôi làm ruộng lai rai. Nghề chính là nuôi gà đá.

Tôi liên tưởng đến một anh ”trùm”, thời đệ nhị Cộng hoà ở miền Nam, cũng là tay chơi gà đá có hạng. Hồi đó c̣n là sinh viên, tôi không có thời giờ; hơn nữa, phải dư dă lắm mới có tiền nuôi gà đá. Tôi không biết nhiều về thú chơi này.

-         Kiếm sống khá không ?

-         Tùy theo lúc. Giá một con đôi lúc có đến ngàn đô.

Cách đây hơn tuần, một anh bạn, quê Dĩ An đăi tôi cà ri gà đặc biệt (thịt gà đá). Không phải anh bạn này chơi sang mà v́ con gà đá đó thua trận, chết sau trận đấu.

-         Nuôi có nhiều không ?

-         Một năm bán năm ba lần cũng đủ rồi.

-         Bao nhiêu cũng không đủ. Nó chơi “gà móng đỏ” đó anh hai. Một người bên kia

bàn nói chêm vào

Về thăm gia đ́nh lần trước, tôi đă nghe phong phanh về vụ này. Trên thành phố không thiếu ǵ các quán bia ôm, cà phê ôm. Hễ quán nào có thêm chữ “ôm” này là có loại gà đó, tức là các cô gái làm việc phục vụ khách quá “mức quy định”. (Lối dùng chữ hiện nay làm “Việt kiều” ngớ ngẩn. “Mức quy định” trong trường hợp khách được phục vụ tại các quán “ôm” này là ǵ ?). Lối dùng chữ hiện nay hơi buồn cười !. Chẳng hạn, thay v́ nói “điểm tối thiểu để được tuyển sinh vào ….”, báo lên tựa đề là: “điểm sàn tối thiểu để …”. Nhà báo có sáng kiến trong việc dùng chữ nên cuộc sống cũng có sáng kiến riêng của nó. Chuyện “hớt tóc ôm” không là chuyện lạ lúc này trên thành phố.    

-         Ở đây cũng có “gà móng đỏ” sao ? tôi hỏi

-         Thành phố mà nhằm nḥ ǵ. Ở đây c̣n có “đế ôm”

-         Lúc này tiến bộ dữ.

-         Ở đây có hơn 300 quán “cà phê ôm”

Không biết anh chàng này lấy thống kê ở đâu. Giả dụ một quận thành phố có 25 hay 30 phường, mỗi phường có cư dân khoảng 20(30) ngàn. Lấy tối đa của mỗi con số, như vậy mỗi quận có đến khoảng 900.000 dân. Như thế một quán phục vụ được 3.000 dân. Ở một quận cách xa thành phố đến 70 cây số, nếu 1.000 dân có một quán cà phê th́ đời sống “văn hoá” lúc này đă lên cao. Hèn chi đi đến đâu cũng thấy treo la liệt những tấm bảng, nào là “gia đ́nh văn hóa”, “ấp văn hoá”, “phường văn hóa” !

-         Lúc này ở đây tiến bộ dữ !

-         Trên thành phố ăn nhằm ǵ. Ở đây, vào một quán với ly cà phê 3.000 đồng là đủ.

Nếu anh nhét thêm một ngàn vào đâu đó, chẳng hạn ở ngực, anh sẽ được xem “nguyên con” …c̣n, nếu thêm nhiều hơn nữa, một hai ngàn ǵ đó vào chỗ “đó”… anh cũng được xem “nguyên con”, o-ri-gin luôn !...

Tôi nghe xong, hơi ngờ ngợ. Không lẽ chỉ cách Sài g̣n 70 cây số mà mọi việc nay đă thay đổi đến thế sao. Những nơi khác, xa hơn, chắc sẽ nhận được ánh sáng “văn hóa” cao hơn ở nơi này ? Hay anh chàng này trào phúng và hơi phóng đại cho vui lỗ tai của khách ? Không

lâu sau, có một chiếc xe gắn máy tắp vào hàng hiên, đậu trước nhà. Bước vào là một cô gái (?) với sấp vé số trong tay. Kế tiếp là sự trao đổi qua lại giữa hai bên. Rơ ràng là hai người không quen biết trước. Rơ ràng là hai người nói về việc mua và bán. Nhưng tất cả nội dung cuộc trao đổi khiến tôi không lầm. Anh chàng là “dân chơi” thứ thiệt và cô nàng, tuy đi bán vé số, nhưng cũng là người từng trải. Cô ta chắc thường gặp những người ăn nói sống sượng, trân tráo. Đàn bà thôi chồng, nuôi 2 con, phải đi làm một việc chẳng thú vị ǵ, khi gặp những khách thuộc lọai “chơi gà” sành sơi. Tiếc thay, anh chàng dân chơi đá gà sành sơi lại là con của một gia đ́nh thuộc diện “chính sách”. Không biết cha của anh ta có phải là người đang vạch ra chính sách của xă hay quận. Cũng như trước 75, ông chủ tịch Ủy ban hành pháp trung ương cũng là dân chơi đá gà thứ thiệt.

Khi người bán vé số đi khỏi, tôi nói:

- Anh hỏi người bán hàng mà tôi có cảm tưởng anh đang nói chuyện với dân “gà móng đỏ”.                

            -  Có thể anh lầm, nhưng chưa chắc tôi lầm. Cô ta không để móng tay sơn đỏ như các cô gái trong các quán “cà phê ôm”. Nhưng, khi cần, có thể cô ta cũng đi khách như thường.      

Tôi c̣n biết nói ǵ hơn. Trước đây vài ngày, theo một anh bạn khác, có đất bên quận 7. Khi xe chạy qua khu vực có tên là Cầu hàng, câu chuyện được nghe c̣n “giựt gân” hơn nhiều. Các cô phục vụ trong các quán “cà phê ôm”, bận đầm, nhưng không có quần lót. Dĩ nhiên, làm sao mà công an khu vực không biết những việc này. Không sao !. Điều quan trọng là an ninh, trật tự ổn định là được. Làm sao mà trong khu vực không có một tay phản động nào đang họat động, không có điều ǵ liên quan đến “diễn tiến ḥa b́nh” là được rồi !

 

Trên đường về lại Sài g̣n, tôi lại thấy những lá cờ, căng dọc theo hai bên đường, bay phất phới trong gió. Biểu tượng là búa liềm và ngôi sao vàng trên nền đỏ. Tôi phân vân tự hỏi, có phải v́ màu đỏ đó mà mọi việc trong đời sống hằng ngày của xă hội mới cũng bị nhuộm đỏ, không bằng cách này cũng bằng cách khác.

 

 Người Oslo

27.07.2007

 

 

 

 

Băn khoăn (1)

Hè 2007

 

Đổi mới

 


 

Bây giờ chuyện về VN thăm gia đ́nh hay đi du lịch không c̣n sôi nổi như trước đây.Chuyện về VN rồi bị công an bắt, trục xuất được mọi người chiếu cố. Nhưng, đến như thế vẫn c̣n bị người khác cho rằng, đáng đời !

 

(Dĩ nhiên, người sử dụng chữ ” đáng đời ” đó có hàng trăm lư do để kết tội người khác). Riêng người viết, nhiều băn khoăn ập đến khi đă vào máy bay, sau lúc check-in. Tuổi đời khiến tôi đă đủ mệt mơi với những cuộc vui chơi phù phiếm. Nhưng, t́nh thiệt mà nói, dù sức có suy nhưng việc chung vẫn c̣n canh cánh bên ḷng. Hội chưa quá 2 tuổi đời, nhưng cuộc thi nhiếp ảnh và thâu h́nh do ḿnh đề nghị không biết sẽ được mọi người hưởng ứng ra sao ? Do đó, trước hết, do ḿnh đề nghị, ḿnh phải đi xung phong trước nhất. Rồi ra sao th́ ra …

 

Suốt quá tŕnh di chuyển cho đến khi đến VN, không có ǵ để phải thâu h́nh cả. Nếu nói thêm một tí nào đấy, đó là chuyện thủ tục hành chánh mà thôi. Lần về trước, tại sân bay Singapour, khi check-in, chúng tôi bị lôi thôi. Lúc đó, chúng tôi cự nự dữ lắm ! Bây giờ, ngay tại xứ chúng tôi đang định cư cũng đă có thông báo hẳn ḥi. Những loại đồ tiêu dùng, kể cả thực phẩm, ở dạng đựng trong ống có h́nh như ống kem, không được đem theo trong túi xách tay. Dĩ nhiên, ở trạm cuối, khi chech-out, người ta không quan tâm nhiều đến việc đó. Duy có chuyện hạch hỏi, t́nh trạng này không biết phải diễn tả như thế nào.

 


 

- chú cho biết tên ?
 

- (đọc tên có họ đàng hoàng). - viết theo lối in hoa, trông như đánh máy mà cũng khó coi đến thế, hay là hỏi để xem ”tác phong” người bị hỏi. Lần trước người làm check-in là một cô gái, có vẻ lịch sự khi cho rằng người được hỏi có tên ngồ ngộ như thế là người làm nghề viết văn.(cũng vui !)
 

- chú làm nghề ǵ ?
 

- (nói theo như trong đơn đă kê khai) -Bây giờ được hỏi có kèm theo đại danh từ ”chú” là đă khá hơn trước
 

- Tuổi này mà c̣n đi học à …? (Phải giải thích cho nghe êm tai. Nói là v́ không có việc làm nên đến trường cho vui)
 

- Sao chú không khai ǵ ở phần này ?
 

- Tôi tưởng là không đem theo hàng hóa ǵ nên không viết vào.


- Có ai viết giùm chú tờ khai này không ? (tờ khai được phát ở phi trường Singapour. H́nh thức như tờ khai trước đây, được phát trên máy bay về VN, nhưng lần này in đàng hoàng)
 

- Tự tay tôi viết.

(có lẽ v́ lời khai là sinh viên nên người check-in hỏi như thế cho bỏ ghét,v́ tờ đơn vừa viết bằng tiếng Việt và bằng tiếng Anh, nên dù người xem có dở ngoại ngữ cũng xem được bằng tiếng Việt mà)

 

Đó là chuyện lẩm cẩm nghe chơi rồi bỏ.

Cũng như chuyện đám nhỏ ở nước ngoài về VN chơi, kế lại là ở đó vui lắm. Cũng như chuyện mấy người có tuổi, khi trở về thăm bà con, trước đây, cũng thường khen là có nhiều thay đổi. Bây giờ, kể cả thanh niên hay người lớn, đều cho rằng, thay đổi sắp tới là không cần xin Visa về nước; nếu ở lại trong ṿng 4 tuần. Tất cả đều bị gạt !

 

Chuyện không cần visa cũng có sự bất lợi ngoài dự trù của một số người. Những người nằm trong danh sách của mấy ”ổng”, khi vừa về đến phi trường, được mời quay trở lại xứ ḿnh đang định cư cũng chẳng có được phản ứng ǵ. Ai đă cấp giấy phép cho mấy anh về mà bây giờ lại khiếu nại về việc bị đuổi, không cho nhập cư. Ai nằm trong danh sách ? Chỉ có mấy ”ổng” biết. Thế mới chết !

 

Việt kiều là ”khúc ruột ngàn dặm” nhưng khúc ruột này như ruột thừa, dễ bị cắt bỏ, tùy theo ông ”trời” muốn. Ông ”trời” nào ?. Ông địa phương cho đến ông trung ương. Ông nào cũng có quyền cả. Mấy hôm sau, một người bạn, kể lại câu chuyện, khiến cho người viết cảm thấy điều ḿnh băn khoăn là đúng. Một anh Việt kiều, thấy chuyện đất đai của gia đ́nh ḿnh bị ông hàng xóm làm rắc rối sao đó, anh ta lấy máy h́nh, chụp vài tấm để làm bằng chứng. Người hàng xóm báo với công anh sao đó, ngựi Việt kiều bị mời về pḥng xuất nhập cảnh và được yêu cầu trở về nước. Sau khi trao đổi tới lui, ”án” được giảm xuống, sau khi anh Việt kiều làm giấy cam đoan sẽ không làm những chuyện rắc rối như thế.

 

Chuyện này không là chuyện lẩm cẩm, nghe qua rồi bỏ đâu nhé. Chuyện này làm ”khúc ruột ngàn dặm” vừa tốn tiền vừa mất th́ giờ. Chuyện này chưa được ”đổi mới”.

 

 

 Người Oslo (16.07.2007)

 

 

 

 

 

Băn khoăn (2)

Hè 2007

 

Đáng đời

Chỉ một ngày sau khi về VN, tôi đă ghé thăm câu lạc bộ của người quen; sau 75, là giáo viên, đă từng dạy học tại trường Petrus Kư. Dạy không lâu, anh đă xin nghỉ việc v́ thấy đường lối giáo dục, cách quản lư con người không phù hợp với tâm nguyện của anh. Tôi cũng đă là giáo viên ở nông trường Phạm văn Cội, cũng trong t́nh cảnh đó, nên không tiếp tục công việc của ḿnh.

 

Câu lạc bộ được đặt nhiều tên khác nhau, trải qua thời gian, giờ này c̣n một ít hội viên. Những người kia, v́ nhiều lư do đă không đến sinh hoạt. Lư do chủ yếu là tuổi tác. Một số người đă đi luôn, không quay trở lại. Thời gian không chừa ngoại lệ cho bất cứ người nào.

 

Câu lạc bộ với tên sau cùng là Viện đại học nhân gian. Lâu lâu cũng có một anh, trước là thành viên trong câu lạc bộ kháng chiến đến dự. Anh bị giam hơn 1 năm bởi chế độ CS, một chế độ mà trước đây, những năm 70, anh đă từng phục vụ; lúc anh c̣n là sinh viên trường đại học chính trị, kinh doanh trên Đà Lạt. Sau năm 90, khi ở tù ra, anh cũng như bị quản thúc một thời gian dài v́ việc dạy học của anh, dù ở tư gia, cũng bị hạn chế. Thật đáng đời !... Dù sao, việc tham gia Câu lạc bộ kháng chiến cũng là cách anh muốn làm cái ǵ đó để xoay chuyển thời cuộc. Chữ đáng đời dùng ở đây c̣n có phần châm chế.

 

V́ thế, đề tài thời sự luôn là đề tài đứng đầu mọi buổi họp mặt.

-         Có đến đường Hoàng văn Thụ chưa ?

-         Hôm qua, đi thăm người bà con, t́nh cờ đi qua đoạn đường đó, lúc đầu tôi tưởng đường bị bế tắc giao thông. Tôi trả lời.

-         Thấy có ǵ lạ không ?

-         Người quen tôi, đi xe gắn máy phía trước, dùng điện thoại di động, đang chụp h́nh, bị

      một người mặc đồ dân sự tiến đến, vừa hỏi vừa đưa tay định giựt lấy điện thoại. Người

      bạn ngồi sau, phản ứng bằng cách la lớn:” Định cướp giựt ban ngày ..phải không ?”

      Bị phản ứng bất ngờ và v́ những người dân quanh đó lưu ư về việc định chụp lấy máy

      điện thoại di động nên anh chàng công an ch́m giạt qua bên kia đường, ra hiệu những

      người cùng tổ công tác, tiến về phía xe gắn máy của người bạn phía trước. Thế là

      phải dọt thôi ! ….Tôi chưa kịp lấy video camera ra khỏi xách tay phải vội vàng nhét

      trở lại.

-         Công an ch́m đông lắm, hiện đang bao vây tứ phía nhóm biểu t́nh. Họ len lơi trong

đám đông để theo dơi ai là người hoạt động ch́m cho phe biểu t́nh. Họ mời ngay

những người chụp h́nh quan cảnh biểu t́nh, đưa về văn pḥng công an gần đó, ”làm việc” ngay tức khắc….

-         T́nh trạng biểu t́nh kéo dài bao lâu rồi ? Tôi hỏi.

-         Mấy năm nay rồi …nhưng lần này sự tập trung đông hơn những lần khác. Trước, biểu t́nh trước Quốc hội cũ, nay trên đường Hoàng văn Thụ, nơi đó là văn pḥng 2 Quốc hội.

-         Chưa giải quyết được việc ǵ à ?

-         Có bà cụ trên 80 tuổi bị ngất xỉu. Bọn công an định đưa đến trạm y tế, bị dân chúng phản đối dữ dội, sanh ra xô xát, v́ có thể họ nghĩ rằng công an định đưa đi để xoá dấu vết bạo hành. May là xe cứu thương đến kịp. Anh bác sĩ xông xáo đưa bà ta đi. Người dân thấy sự tích cực làm việc của người bác sĩ nên tránh đường. Cuối cùng bà ta được đưa đến trạm y tế phường Phú Nhuận. Con gái tôi làm việc ở đó, kể lại thấy cũng buồn

cười. Chỉ có việc đưa một bà già đến nơi chữa bệnh mà bác sĩ được bằng khen và được đăng tin trên mặt báo.

-         Khen bác sĩ và làm ầm ĩ chuyện khen thưởng này cũng phải. Nếu bà già nằm chết tại chỗ, sự phẫn uất chắc sẽ bùng nổ.

-         Thật đáng đời ! ….Cũng tại hồi xưa che giấu, nuôi dưỡng cán bộ nên ngày nay lănh hậu quả.

 

Nhưng, dù sao, dù trễ c̣n hơn không, họ phải nói lên tiếng nói của họ. Chữ đáng đời ở đây cũng có phần châm chế. Bởi lẽ, người nông dân, suốt đời bám lấy mảnh ruộng, miếng vườn để sống, để nuôi tương lai cho con nhỏ, phần đông v́ kém học thức nên dễ bị lừa. Chuyện đó thông cảm được. Bọn có học, có trí thức, không phải bị lừa mà tự nguyện đi theo lời cám dỗ của bọn ác mới là chuyện đáng nói. Bọn đó phần lớn nằm trong nhóm thành phần thứ ba, làm việc trong giới truyền thông, là dân biểu trong Quốc hội của đệ nhị Cộng hoà, tại miền Nam trước 75, chủ trương ḥa hợp ḥa giải, đă làm suy thoái tiềm lực chiến đấu của dân quân miền Nam, bây giờ ở đâu rồi ? …(Người viết sẽ có bài nói về nhóm này trong phần khác).

 

Hiện nay, tại hải ngoại, cũng có những thành phần tự coi ḿnh như một nhóm hoà giải mới, bọn chúng nên được đối xử ra sao ? Tin hôm nay, (17.07) từ nhóm câu lạc bộ nói trên, cho hay là tại nước ngoài đă thành lập một h́nh thức như tiểu Hội nghị Diên Hồng, quyết định sẽ biểu t́nh trước toà soạn một tờ báo (đă có nhiều bài viết ca ngợi ông HCM) cho đến khi toà báo này đóng cửa. Ngoài ra, họ sẽ lập danh sách những người trong nhóm tổ chức tiệc khoản đăi chủ tịch ngụy quyền Nguyễn minh Triết, trong đó có Nguyễn cao Kỳ. Sau đó, họ sẽ ”làm việc” với những người này. Họ sẽ làm việc ra sao ? Thời gian tới sẽ có câu trả lời.

Nhưng, nếu nhóm ”xôi thịt” theo đuôi vừa nói, trong thời gian tới có bị ”làm việc” theo lối nào đi nữa, người biết chuyện cũng sẽ chỉ nói được hai chữ: ”đáng đời” mà thôi. Ngoài ra, không c̣n một t́nh cảm ǵ nữa đối với bọn đă vượt biên mà giờ đây c̣n giở tṛ hoà hợp hoà giải bậy bạ.

 

Người Oslo  (17.07.2007)                                                                                        

              

 

 

  

                                                                                           

 Băn khoăn (3)

 Hè 2007

 

Đâu là sự thật.

 

Anh ta vừa bước vào pḥng khách đă nói oang oang về một tin mới, rất hấp dẫn.
 

-         Toà án nhân dân đă được thành lập
 

Mọi người như nghểnh cổ nghe tin.Trong pḥng, ai nấy đều là những người tuổi đời trên 50, không lạ ǵ về loại ṭa án có tên gọi như thế. Dù đă chứng kiến hoặc nghe qua những người trong gia đ́nh, biết qua sách vở, báo chí, tất cả đều ghê sợ về một ”phát minh” như thế; bắt chước từ Tàu cộng, một chứng tích đau buồn của đất nước, vào khoảng thời gian 60 năm về trước.

 

Có lẽ trong tâm tư những người có mặt không ai muốn một h́nh thức ṭa án như thế được thành lập trong thời buổi này. Khoảng 5(7) năm gần đây, người ta cảm nhận một dạng toà án như thế đang được phục hồi. Vụ ông Lê quang Liêm, giáo phái Ḥa hảo, bị đem ra xét xử tại những buổi họp dân phố là dạng thô sơ, điển h́nh cho cái gọi là toà án nhân dân. Mới ngồi xuống, anh ta kể ngay, không cần ai hỏi:
 

-         Hôm qua, một kư giả bị công an hành hung.
 

-         Kư giả báo nào ?
 

-         Luật pháp
 

-         Công an mặc thường phục ?
 

-         Mặc sắc phục. Khi người kư giả đưa giấy hành nghề ra, tên công an thoi ngay vào mặt anh này. Báo Luật pháp trước đây đă bị phê b́nh về một vài bài báo nói sai quan điểm của nhà nước.

-        Nhưng mời tŕnh giấy làm sao người công an biết được anh chàng này làm cho tờ báo nào ?

-         Có thể anh chàng công an đă nhận lệnh ở trên ra sao đó.

 

-         Mọi người quanh đó đổ xô đến anh công an này. Tên này bỏ chạy, để lại chiếc xe gắn máy. Sau đó, một công an khác đến nơi xảy ra sự việc, yêu cầu người dân trả lại chiếc xe gắn máy cho bạn đồng nghiệp. Người ta nói với người công an này là bảo với người mất xe trở lại hiện trường, xin lỗi người kư giả, trước khi nhận lại cái xe gắn máy. Như vậy có phải là một dạng “toà án nhân dân” không?

 

Mọi người đều cười về lối so sánh đơn giản này. Họ buồn cười v́ hai h́nh thức khác nhau của cái gọi là ṭa án nhân dân như thế. Muốn biết thật chi tiết về loại ṭa án nhân dân thời 60 năm về trước, chúng ta vào trang mạng http://en.wikipedia.org/wiki/The_Land_Reform_in_Vietnam (và những trang mạng liên quan) sẽ thấy ngay sự độc ác, phi nhân của loại toà án đó. Với lối toà án nhân dân của tổ dân phố, tuy sự ác độc không như trước, nhưng sức ép tâm lư với cá nhân người bị xử trong loại toà án đó không dễ chịu chút nào.

 

Từ cổ chí kim, khi trong xă hội loài người xuất hiện hệ thống tư pháp nhằm duy tŕ an ninh, trật tự xă hội; hệ thống đó được lần hồi cải thiện để đảm bảo công bằng tối đa, có thể có được cho mọi người dân. Khi một người được xét xử theo đúng thủ tục pháp định, sự thật may ra mới được trưng ra trước ánh sáng công lư. Khi h́nh thức độc tài xuất hiện, hệ thống tư pháp biến dạng, thành một công cụ của nhà cầm quyền và nhất là khi sự chuyên chế trong cung cách xét đoán được trao phó cho một nhóm người thất học, một nhóm người được gọi là đảng viên của đảng cầm quyền, sự thật chắc chắn sẽ bị bôi lọ, người bị xét xử chịu hàm oan …và công lư chắc chắn phải từ giă ra đi.

 

Người Oslo  (17.07.2007)      

 

 

 

 

                                                                                             

                                                                                             

Băn khoăn (4)

Hè 2007

 

Sự thật nằm ở đâu

 

Ngày 08.07.07, tôi về đến Sài g̣n. Trước đó khoảng nữa tháng, những người theo dơi các trang báo điện tử đều biết là đă có cuộc biểu t́nh về ruộng đất tại thành phố này.

 

Độ 4(5) hôm sau ngày về, cuộc biểu t́nh vẫn c̣n tiếp diễn. Nhiều người đặt câu hỏi ngay về t́nh trạng này. Tại sao một cuộc biểu t́nh với số đông người tham dự như thế này lại có thể kéo dài đến như vậy mà không có dấu hiệu sẽ kết thúc. Thành viên câu lạc bộ của chúng tôi cũng không lư giải được sự việc.

 

Một người là chứng nhân trực tiếp về ruộng đất có lư luận như sau:

-  Đây là ngón đ̣n của thằng Mỹ. Lúc Cộng quân đă đánh chiếm Ban Mê Thuộc, họ c̣n kêu tôi lên nhận tiền về số ruộng đất đă bị truất hữu. Hồi c̣n thời Pháp, tá điền đóng thuế ruộng một công/4 giạ (không biết anh này nhớ có chính xác không). Thời ông Diệm có chính sách cải cách ruộng đất. Điền chủ có trên 100 mẫu phải bán lại cho chính quyền, để chính quyền phân phối lại cho nông dân. Thời ông Nguyễn văn Thiệu có chính sách ”Người cày có ruộng”, thi hành đường lối tương tự như thế; nghĩa là giảm bớt thành phần đại điền chủ. Những người tá điền trong hai giai đoạn đó được trao bằng khoán và đă là chủ thật sự miếng đất của ḿnh. Việt cộng khi c̣n trong khu, tung ra lời chiêu dụ thật hay. Nông dân tưởng rằng, nếu cách mạng thành công, ḿnh sẽ có hơn những ǵ ḿnh đă có. Họ tưởng rằng, sau khi kết thúc cuộc chiến, nông dân hay công nhân sẽ được san bằng của cải của bọn nhà giàu. Đến khi chiếm xong miền Nam, ruộng đất bị tịch thu, biến thành hợp tác xă. Ruộng của bọn nhà giàu bị tịch thu đă đành, ruộng nông dân cũng không tránh khỏi. Đă thế, không những đóng hơn 4 giạ mà phân bón, thuốc trừ sâu cũng phải tự túc. Ráng sức làm thật nhiều, có thật nhiều công điểm cũng chỉ đủ ăn là may. Trẻ con tuổi 10-15 vào những năm sau năm 1975 đă biết mùi đói ăn và ăn độn như thế nào rồi. Thức ăn độn có khoai lang, khoai ḿ và rau cỏ có được trong vườn. Tệ nhất là bo bo của Liên xô hay Trung quốc.

 

-  Đó là trường hợp những nông trường Sao đỏ, nông trường sông Hậu, ruộng đất của nông dân bị tập trung để sản xuất lớn xă hội chủ nghĩa. Nhưng, sau khi thất bại, đất của các nông trường này bị phân tán, không trả lại cho nông dân mà lọt vào tay cường quyền, ác bá. Như thế nông dân không biểu t́nh sao được.

 

-  Nói chung, ruộng đất bị trưng tập với lư do này khác, nhưng sau đó, khi phân bổ lại đất đai cho sở hữu chủ, diện tích bị thâu nhỏ không duyên cớ hoặc bồi thường không tương xứng.

 

-Mua lại đất đai của người dân, nói là nhằm để phục vụ công tŕnh công ích, nhưng sau đó, bán đi bán lại, làm giá đất tăng lên để hưởng lợi. Giá đất thực tế, giả dụ 100, bồi thường không đến 40. Ai mà không tức !

 

Sự thật nằm ở chổ nào ?

Một bên nói là kế của Mỹ, đă phân chia đất đai đến tận các tá điền cùng khổ. Nay, nông dân bị tịch thu hoặc là đền bù không xứng đáng nên phải biểu t́nh. Một bên cho là, dù không là chuyện của Mỹ, nhưng sự bất công diễn ra nên người nông dân phải phản ứng.

 

Nếu là kế của Mỹ, sao nhà nước này cứ để trôi nổi sự việc này ? Nhưng, cũng có thể lắm, v́ cách nay khoảng 4 ngày, Trương vĩnh Trọng, phó thủ tướng, phụ trách công tác nội chính trung ương, đă tuyên bố rơ ràng với báo chí là, việc giải quyết ruộng đất sẽ giao cho các địa phương, đồng thời nhà nước sẽ bắt bỏ tù những thành phần xúi giục. Ông xếp đầu ngành an ninh, công an đă nói như thế …nhưng, biết đâu ông ta nói theo lối pḥng hờ (nói trước, nếu sai cũng chẳng sao). Cũng như ông xếp ṣng cả nước, Nguyễn minh Triết, đi kư kết làm ăn, kết quả chỉ được hơn 2 tỉ; nhưng không biết lấy nguồn tin từ đâu, báo trong nước cho rằng đă kư kết được hơn 11 tỉ th́ cũng có ai bắt bỏ tù đâu. Chắc là ông Trọng thấy các tổ chức của người Việt ở hải ngoại, kêu gọi đóng góp tiền bạc, ủng hộ người dân biểu t́nh và người ta ủng hộ rầm rộ nên suy diễn sự việc như thế ?

 

Nếu là chuyện bất b́nh tự phát của người dân, nhà nước này không sợ cuộc biểu t́nh sẽ có thể bùng nổ lớn ?. Người dân quanh khu vực biểu t́nh đem ḿ gói đến cho những người biểu t́nh (đang trú ngụ tạm thời trong những lều, bạt) khi bị công an làm khó dễ, đă trả lời là v́ họ (người biểu t́nh) mua th́ tôi bán. Khi được phóng viên phỏng vấn, có người nêu tên tuổi, địa chỉ đàng hoàng. Nhưng, lối trả lời như vậy chỉ có hiệu quả cấp thời, v́ sau đó, công an đă cô lập những người biểu t́nh và những người đến tiếp tế. Hơn nữa, lối nói của ông Trọng cũng khiến một số người phải giữ ḿnh ở thế thủ. Anh bạn, người suy diễn việc biểu t́nh nằm trong kế hoạch của Mỹ (như nói ở trên) khi lên Sài g̣n, đem theo đủ giấy tờ bằng khoán đất, ruộng nhưng không dám đến gần khu vực biểu t́nh; chỉ ghé qua để xem con gái, lên trước anh ta, có cần ǵ anh ta giúp không. Anh ta không đến đó cũng phải. Sĩ quan của miền Nam, đă tù cải tạo mà c̣n luẩn quẩn tại những nơi như vậy không thể là việc đáng làm (ít nhất là trong lúc này).

 

Dù sự thật nằm ở chổ nào, một sự thật khác đă loé sáng trong tâm trí nhiều người, kể cả người viết bài này là, dù có chính nghĩa, nhưng một công cuộc đă được phát động, nếu chỉ do bất b́nh th́ cũng có lúc tàn rụi (dù rằng tạm thời và không do sự việc đă được giải quyết thoả đáng).

 

 Người Oslo  (16.07.07)                                                                                                       

 

 

 

 

Băn khoăn (5)

Hè 2007

 

Sự thật nằm ở chổ này !

 

Do câu chuyện từ Băn khoăn (4) chúng ta không biết ngoài nguyên nhân lộ hẳn ra ngoài của cuộc biểu t́nh về ruộng, đất, c̣n có những nguyên nhân sâu kín nào bên trong. Nhưng, hôm nay, mọi việc đă có câu giải đáp.

 

Thoạt đầu, có tin linh mục Chân tín ”nhập thế”; nghĩa là đến địa điểm biểu t́nh để bày tỏ sự ủng hộ của ḿnh. Linh mục này, lâu nay gần như không xuất hiện nơi công chúng. Khoảng 2 năm trước, khi Nguyễn hộ nhờ một anh trong câu lạc bộ của chúng tôi (cựu sinh viên trường Chính trị kinh doanh Đà lạt) đưa gặp linh mục Chân Tín, chúng tôi đă chờ đợi một động tác mới của ông. Chúng ta được biết ông ủng hộ đường lối của nhóm 8406, một nhóm đ̣i tẩy chay cuộc bầu cử Quốc hội vừa qua. Chắc chắn ông linh mục này ủng hộ nhóm trên không v́ nhóm đó có một vị ở vị trí tham vấn là linh mục Nguyễn văn Lư. Nhưng, tuy ủng hộ, mọi việc diễn ra cụ thể khiến mọi người thấy rằng linh mục Phan văn Lợi có những hoạt động xét ra hơn hẳn linh mục Chân Tín ở điểm này. Cuối cùng, nghe ra rằng ông ta kêu gọi Hội dồng giám mục ủng hộ họat dộng của nhóm biểu t́nh. Ông ta không trực tiếp dến hiện trường. Tóm lại, lâu nay, linh mục Chân Tín có động tác ”thao diễn nghỉ”. Đấy là nói theo thực tế. Nhưng một thực tế khác chúng ta cũng phải lưu ư là linh mục này năm nay tuổi đời đă gần 80. Với số tuổi như thế, dù làm động tác thao diễn nghỉ, lâu hay mau, cũng là một việc không phải dễ.

 

Rồi nguồn tin tiếp theo khiến mọi người hào hứng chờ đợi một triển vọng phát triển nơi hành động biểu t́nh của người dân. Hoà thượng Thích quảng độ xuất hiện tại địa điểm biểu t́nh.

 

Nhà sư này, giống như lần nào trước đây, trợ giúp đồng bào bị lũ lụt; lần này, đem theo một số hiện kim là 300 triệu, để giúp đỡ đồng bào đang có mặt tại địa điểm biểu t́nh. Dân biểu t́nh vốn là nông dân nghèo, đói. Họ đă bị tịch thu ruộng, đất. Đi khiếu kiện, họ đă đến văn pḥng cơ quan công quyền địa phương. Thời gian đó, thay đổi tùy theo trường hợp mỗi cá nhân, nhưng v́ không chịu nổi sự ù ĺ của những nơi này nên họ mới kéo về đây. Họ tưởng rằng văn pḥng Quốc hội 2, nơi có những người được họ bầu ra, sẽ giúp họ đưa sự việc tiến đến với tốc độ nhanh hơn. Nhưng t́nh trạng không khác ǵ việc dân khiếu kiện tại vườn hoa Mai xuân Thưởng, ngoài Hà Nội. Tại đó, có người đă ăn chực nằm chờ hơn cả năm trời. Tiền xe đi từ trong nam ra bắc là con số không nhỏ đối với họ. Ăn th́ qua loa v́ không có ai đủ khả năng ăn cơm trong tiệm, quán. Ngủ trong lều bạt dựng tạm bằng đủ loại vật liệu như giấy cứng, tấm ni lông. T́nh trạng như thế, nếu chỉ cần một chút quan tâm, ai mà không xót dạ.

 

Dân biểu t́nh mừng đón Hoà thượng nồng nhiệt. Họ đă được tiếp tế, không những bằng vật chất cụ thể mà c̣n bằng tấm ḷng nhân ái của ông. Ông không chỉ giúp họ tiền, ông nói rơ là phải có sự thay đổi trong chính sách của nhà nước và người dân, không chỉ đ̣i lại ruộng, đất đă bị trưng dụng, tịch thu, đă bị cắt xén, bồi thường không thoả đáng mà c̣n phải đ̣i hỏi những thay đổi trong việc tôn trọng nhân quyền.

 

Rồi sự việc tiếp diễn ra sao ?...

 

Tối 18.07, rạng 19.07, lợi dụng đêm vắng người, lực lượng công an đă được đưa tới địa điểm biểu t́nh, để giải tán những người dân ”thấp cổ, bé miệng”. Có người được phỏng vấn, kể lại là công an nói là đưa họ lên xe, chở về địa phương nơi họ sinh sống, để chính quyền sở tại sẽ giải quyết sự vụ. Có người cho rằng, sau lần bị áp lực giải tán như thế này, chắc họ sẽ không có cơ hội trở lại nơi này, tiếp tục việc biểu t́nh, dù rằng khiếu kiện của họ không được giải quyết thoả đáng tại địa phương.

 

Sự thật giờ này nằm ở chổ nào ?

Sự thật giờ này nằm ở ”chân lư trên đầu mũi súng”.

Sự thật giờ này nằm ở chổ nào ?

 

Đừng đổ thừa v́ linh mục và nhà sư tham gia ủng hộ công khai nên chính quyền có cớ thẳng tay giải tán. Chức năng tinh thần của các vị này buộc họ phải ”dấn thân” lên tiếng ủng hộ một cách công khai. Không ai có thể tán tận lương tâm, nh́n những người nghèo khổ v́ ruộng, đất đă bị tịch thu, lại cứ ngày đêm, ăn ngủ ngoài đường phố, để chờ chực sự chiếu cố tiếp nhận khiếu kiện của họ, từ những người được gọi là đại biểu của nhân dân.

 

Nếu quy trách nhiệm đúng mức, người ta nên tự hỏi, các chính đảng trong và ngoài nước, trong thời gian qua, đă làm được điều ǵ. Đừng nói rằng v́ việc biểu t́nh của nông dân, tự bản thân là việc chính đáng nên cứ để t́nh h́nh phát triển tự nhiên. Nếu lư luận theo kiểu này, phe Quốc gia tiếp tục sẽ thất bại trước những đ̣n phép của phe ngụy chính quyền Cộng sản. Thời phe ngụy hiện nay, trước kia đang nằm trong chiến khu, họ đă phải vận dụng sống chết ba mũi giáp công ”binh vận, trí vận và dân vận”. Dù rằng họ kết thúc cuộc chiến vào năm 75 bằng tổng lực quân sự nhưng hai mũi giáp công kia cũng nhiều, ít tiếp sức cho mũi tấn công thứ ba đó.

 

B́nh tâm mà nói, sự thật là các chính đảng trong và ngoài nước chưa tạo được tiếng nói đúng mức, nhằm gây uy tín cho đảng của ḿnh. Tội nhiệp quá, việc ủng hộ người dân trong lần biểu t́nh vừa qua đă bị ”bán cái” cho các nhà lănh đạo tinh thần !

 

Người Oslo  (20. 07.07)                                           

 

 

 

 

Băn khoăn (6) 

Hè 07

 

Người ở hai bên rặng núi Pyrenes 

 

Hôm nào cũng thế, sau 7:00 sáng, họ lại gặp nhau tại Viện đại học nhân gian (1). Hầu hết những người trong nhóm dó là nhà giáo, dạy học trước năm 1975. Một số đă đi Tây, đi Mỹ về. Có người ở Pháp đă lâu, trở lại Việt Nam thời c̣n chính quyền ông Ngô đ́nh Diệm và sống tại đây cho đến bây giờ. Có người đi Mỹ du học thời đệ nhị Cộng ḥa trong miền Nam, trở lại làm việc và hiện nay chưa nghỉ hưu. Trong nhóm đi Mỹ, có người đi vào ngày 30.04.75 và cũng có người đi vào những thời điểm khác nhau sau đó. Dù đi v́ lư do ǵ, họ đă từng ở hai phương trời khác nhau, hai miền Tây và Đông của thế giới.  

Tuy phân biệt có vẻ chi li như trên, nhưng không có ǵ ngăn cách họ. Chỉ có vấn đề thời sự chính trị là gây nên tranh căi căng thẳng

  • Một nữa ổ bánh ḿ là nữa ổ bánh ḿ, nhưng nữa phần chân lư chưa phải là chân lư.

Miền Nam trước đây cho rằng ngoài Bắc là Cộng sản tam vô, là chư hầu của Liên Xô, Trung quốc. Ngược lại, miền Bắc cho rằng, miền Nam bị đế quốc Mỹ xâm lăng và chính quyền là bù nh́n của họ. Hai điều đó nhập lại mới đúng là sự thật.

Người phát biểu, vào thời gian trước 75, đă đứng vào hàng ngũ những người yêu nước, từng hăng say chiến đấu dưới ngọn cờ giải phóng dân tộc, chống bọn đế quốc.

 -    Có thể anh và những người khác, trong thời gian kháng chiến, chỉ được cho biết nữa phần sự thật hoặc đă bị tuyên truyền lừa dối. Sách lược của người CS và chính trong những nghị quyết của đảng CS Việt Nam, đă nói rằng, miền Bắc là đội quân tiên phong, đi đầu trong sự nghiệp giải phóng, để thực hiện chế độ đại đồng trên toàn thế giới. Chắc anh c̣n nhớ kinh nghiệm của Trương như Tảng, bộ trưởng tư pháp của chính phủ MTGP miền Nam.

Người viết không cần xác định vị trí người trả lời, v́ bất cứ người Việt Nam nào đă quan tâm đến t́nh h́nh đất nước, có theo dơi tương đối chặt chẽ thời sự chính trị, đều có thể thấy điều đó.

 -    ”Dù như thế nào, những người Bắc di cư, cùng với những người dân trong miền Nam đă thua những người CS”. Một người khác có ư kiến.

-    Thua là phải v́ chỉ lo ăn chơi …

Sự việc người Bắc di cư vào Nam năm 54, lẽ ra đă làm cho những người trong miền Nam

có sự quan tâm, cảnh giác. Nhưng điều này cũng bị bộ máy tuyên truyền ngoài Bắc bẻ cong sự thật, cho rằng họ ra đi v́ chính quyền Công giáo của ông Ngô đ́nh Diệm xúi giục, hăm dọa.

 -    Anh có tinh thần chiến đấu đến đâu đi nữa mà súng không có đạn th́ anh chiến đấu như thế nào. Trừ những ông tướng khí khái, có tinh thần yêu nước thật sự đă tuẫn tiết vào những ngày 30.04.75, những người dân, lần nữa, lại làm cái việc di cư đến nơi khác là việc làm thích đáng.

 

Vào những tháng, ngày gần ngày 30.04, việc di tản phần lớn là do những kinh nghiệm đă có của người dân từ quá khứ. Họ sợ sự tái diễn như vụ Mậu Thân tết 68, như Đai lộ kinh hoàng năm 72..v.v…Những người vượt biên từ năm 1980 trở về sau, rời khỏi nước với nhiều lư do khác nhau. Trong đó, thành phần ra đi v́ nghĩ rằng, khi đă ở nước ngoài, họ có thể làm điều ǵ đó khả dĩ thay đổi được t́nh h́nh trong nước, chiếm một tỉ lệ nào đó. Họ trông mong rất nhiều vào lực lượng đối kháng của người Việt ở nước ngoài. Những người này mang theo một kinh nghiệm sống với CS từ 5 năm (1980) đến 10 năm (1985).

 

Kinh nghiệm sống đó, khi đă kéo dài khoảng 15 năm (1990) tạo nên một đánh giá khác của những người phương Tây. Dân bản xứ với 15 năm sống trong gông cùm –theo như cách nói của người vượt biên- mà không có một đối kháng đáng kể, xem như họ đă chai ĺ hay đă thích nghi với cuộc sống mới. Do vậy, các nước phương Tây lấy lư do người vượt biên ra đi v́ kinh tế để đẻ ra chương tŕnh thanh lọc thuyền nhân.

 

Kinh nghiệm sống trong các nước thuộc thế giới tự do, vào khoảng thời gian đó, có thể sẽ giúp người Việt ở hải ngoại có những hành động thích ứng để thay đổi phần nào t́nh h́nh trong nước. Họ đă quyết tâm dùng phương cách quân sự. Tiếc thay, các lực lượng đó không có thế mạnh đúng mức. Hơn thế, họ bị quyền lợi cá nhân làm mờ mắt và rối ren nội bộ làm suy yếu, trước khi họ có một tổng lực thật sự. Chính quyền các nước cho người Việt định cư, nếu trông mong ǵ nơi những di dân mới, có lẽ họ chỉ mong những kiều dân này có cuộc sống ổn định nơi đất nước của họ. Bởi vậy, chương tŕnh thanh lọc được sự ủng hộ của các chính quyền Tây phương.

 -     Tiếc quá ! …Trước 75, dân nghèo đông hơn, bị bọn CS lôi kéo, xúi giục, xách động c̣n dân giàu ăn chơi phè phỡn, thái độ chính trị hờ hững nên đă làm miền Nam thua trận. Bây giờ, dân nghèo c̣n đông hơn trước. Tham nhũng c̣n khinh khủng hơn trước. Chênh lệch giàu nghèo cách nhau một trời một vực. Nhưng, người dân không được tổ chức, hướng dẫn nên bọn cầm quyền vẫn c̣n xài đường lối độc đảng, độc quyền; làm như đất nước này là của riêng bọn chúng.

 

Thật thế, sau 15 năm khép kín với cuộc sống được tạo nên bởi đường lối CS, và do sự sợ hăi sẽ có những cuộc nổi dậy của các lực lượng đối kháng, ngụy chính quyền CS bắt đầu mở cửa làm ăn với các nước bên ngoài. Trước khi mở cửa, họ đă thử làm ăn theo kiểu mới. Hết thời kỳ bao cấp, khi người dân có quyền tư hữu đúng mức, chính họ đă làm nhịp sống kinh tế sôi nổi. Trước khi mở cửa, chính quyền đă cho người nước ngoài và người Việt xa xứ trở về với mức độ ḍ xét. Người Việt ở nước ngoài, sau thời kỳ hăng say với việc ủng hộ các lực lượng đối kháng (được thành lập tại nước họ đang sinh sống) sôi nổi trở về thăm lại quê hương và gia đ́nh. Bởi đă chán ngán với lối kháng chiến ”nữa vời”, hơn nữa không có tổ chức nào điều hướng, nên việc trở về thăm quê hương của người dân là việc dần dà có sức thu hút. Chính sách để Việt kiều về lại quê hương đă chứng tỏ là không gây ảnh hưởng xấu về chính trị và quân sự.

 

Cộng thêm 15 năm nữa, thời gian này góp phần vào những thuận lợi cho chính quyền đương thời (2005). Về kinh tế, chỉ một việc nhận khoảng hơn 3 tỉ đô của người Việt gửi về- chưa kể đến việc xuất khẩu lao động - đă giúp cho nhà nước này tạo được một vài thay đổi trên bề mặt (2) Qua 30 năm mà lực lượng đối kháng ở bên ngoài vẫn chưa có sự thống nhất. Qua 30 năm rồi mà không có lực lượng đối kháng ở trong nước nên chính quyền đương thời tự ”múa gậy vườn hoang”. Họ độc diễn trên sân khấu chính trị. Họ cai trị đất nước theo lối độc tài chuyên chế, bằng guồng máy công an to lớn (ngân sách dành cho ngành này nói rơ điều đó) được che đậy bằng đủ h́nh thức để có được môt dạng chính quyền giống như chế độ dân chủ tại các nước phương Tây.

Họ nắm được quyền lực nên họ đă thủ đắc được những nguồn lợi khổng lồ. Quyền lực do 03 triệu đảng viên dựng nên, không do bầu cử theo lối dân chủ, nên lợi nhuận thu được từ các kiểu ḅn rút –tham nhũng, hối lộ, biển thủ- không có mức độ nào giới hạn. Họ có thể bán đất, bán biển, bán sông, bán núi, bán tất cả các dạng tài nguyên quốc gia miễn là tập đoàn này có được lợi nhuận, theo tỉ lệ cao thấp, từ vị trí chóp bu đến tận cùng ở dưới là anh công an khu vực. Việc ăn chia trở thành hệ thống và v́ ḷng tham không đáy, lại không có một sư kiểm soát nào cả, nên càng ngồi lâu trên đỉnh quyền lực họ càng có cơ hội thâu vào lợi nhuận thật nhiều. Quyền của người dân không được tôn trọng. Người dân bị nhũng nhiễu, hiếp đáp bằng mọi cách thức. Chính quyền biến chất, trở thành một đảng cướp ngày, đúng theo lối nói của người xưa: ”Cướp ngày là quan”.

     

  -    CS hay lắm, chúng nói như Phật giáo, tổ chức như Công giáo và làm như Tào Tháo; nghĩa là họ nói nghe hiền từ, họ biết kết hợp chặt chẽ và họ đa nghi, giết người theo lối: thà bắt, giết lầm c̣n hơn thả lầm.

       -    ”Chiến thuật khủng bố của mấy anh Việt Cộng thật dễ sợ. Mấy anh được phong liệt sĩ là những người đă từng ném lựu đạn, ném bom vào kẻ thù”. Một người khác thêm vào.

      -     C̣n thua xa mấy anh Hồi giáo. Họ mang bom trong người, chết với xác của quân thù. Tụi Tây phương và Cộng sản chỉ sợ Hồi giáo mà thôi.

Những người đă từng ở hai phương trời Tây và Đông, như ở cả hai phía của rặng núi Pyrenes

không c̣n nghi ngờ ǵ về phương cách tốt nhất để đối phó với chính sách tàn độc của người CS. Trước 75, họ đă sống theo phong cách của người quân tử đạo Khổng, đă chiến đấu theo lối áp dụng các phương cách nhân bản của dân tộc. Đă lao vào một cuộc chiến đấu mà họ không muốn dùng đến súng, đạn hoặc chỉ sử dụng nó với ư tưởng chính đáng th́ đúng là họ đă chiến đấu theo kiểu ”nữa vời” (3). Họ thấy rằng, nếu c̣n tiếp tục kiểu ”nữa vời”, họ cũng

sẽ tiếp tục thua cuộc (4)

 -    Nhiều người lâu nay cứ lưỡng lự không biết nên tranh đấu theo kiểu bất bạo động hay bạo động. Trong chiều hướng đó, tại nước ngoài, đại diện cho số người theo thuyết của Gandhi, có một lư thuyết gia cho rằng, bất bạo động không có nghĩa là không làm ǵ, mà làm một hành động uy dũng như việc giật lấy con dao trong tay kẻ cướp.

      -    Ra ṭa c̣n bị bịt mồm, đừng nói ǵ hơn nữa …Nếu anh đang có mặt tại ṭa án hôm đó, anh sẽ làm ǵ? Anh sẽ tiến đến người làm công việc bịt mồm, yêu cầu nó đừng bịt mồm quá mạnh hay là sẽ dùng sức mạnh có được của anh, để kéo hai bàn tay của nó ra khỏi miệng của nạn nhân?. Đứng trước một nơi tượng trưng cho hiếp pháp và công bằng mà c̣n hành sử được như thế th́ đừng nói ǵ đến những việc được thực hiện trong bóng tối. Cướp ngày là quan mà!. Điều đó nói lên tính chuyên chế, độc tài. Đừng kêu gào đa đảng, đa nguyên cho mất công.

 -    C̣n những thành phần kêu gọi ḥa hợp, ḥa giải, họ đă làm một việc thật chẳng hợp lư tí nào. Với một băng cướp mà kêu gọi hoà hợp, hoà giải …Thật buồn cười ! 

Những người đă ở hai bên rặng núi Pyrenes thấy rằng, với thực tế hiện nay, họ chấp nhận t́nh trạng đối phó của Hoà thượng Thích quảng Độ. Tuy bị quản thúc, nhưng khi cần thiết, ngài cũng đă xuất hiện, nói lên tiếng nói chính đáng, bảo vệ quyền làm người của người dân.

Nhưng, cuộc biểu t́nh cũng đă bị dẹp. Người dân trông mong có một lực lượng nói được tiếng nói của họ, dù rằng việc làm đó phải thông qua phương cách của người Hồi giáo. Vấn đề là lực lượng đó có chính nghĩa không, có biết cách cổ xúy chính nghĩa đó hay không. Hơn nữa, nếu có chính nghĩa mà cứ chia rẽ, đối đầu với nhau th́ không làm nên đại cuộc. Vấn đề không phải là phương cách. Phương cách phải được tùy nghi ứng dụng. Nếu nói theo lối nhà Phật, đó là ”tùy duyên” mà hành sử. 
 

Đặng quang Chính

15:50

30.07.2007 
 
 

Ghi chú:

      (1) Sẽ nói về Viện đại học này trong một bài khác.

            (2) Cơ cấu kiến trúc hạ tầng vẫn chưa hoàn chỉnh. Chẳng hạn, đường xá c̣n gây trở ngại giao thông. Hướng phát triển kỹ nghệ chưa mạnh. Tuy khám phá thêm một số mỏ dầu hỏa nhưng vẫn phải bán ra dầu thô và nhập lại xăng dầu đă chế biến.

(3) Phong cách của người quân tử là: nhân, nghĩa, lễ, trí, tín. Chính nghĩa của họ là sự

thật bao gồm luôn phần nào sự thật của đối phương. Thày giáo, học sinh, sinh viên có thể

xem (dù lén lút các sách, báo nói về chủ nghĩa CS) trong khi ngoài miền Bắc, tuyệt đối

không có sự việc này. Giặc thù người Tàu khi thua trận cũng được thả về. Giặc Cộng trốn vào dân, vào chùa, nhà thờ là trốn vào nơi không bị súng, đạn bắn bừa băi. Họ đánh giặc theo lối như không muốn bắn vào kẻ thù khi người này quay lưng về phía họ. Do đó, họ kết án hành động xâm phạm thoả hiệp đă được kư kết, nhưng trái lại, kẻ thù xem việc đó là ư chí sáng tạo; chẳng hạn, vụ tấn công tết Mậu Thân, năm 1968.            

 (4) Nếu cho rằng, không thành công th́ thành nhân, e rằng những người này đă lẫn lộn

giữa việc chiến đấu với việc làm chính trị, hoặc xây dựng một nền văn hóa tốt đẹp. C̣n nếu nói thêm rằng, chiến đấu chỉ là việc chiến thuật, c̣n hai việc kia là việc chiến lược, chính sách; suy nghĩ đó chỉ đúng một phần. Chẳng hạn, vụ Mậu Thân, nếu cho rằng người CS thí quân để tạo nên tiếng vang và chiến thắng tâm lư là lối lư luận lấy kết quả để suy diễn ra chủ đích của hành động. Thật ra, khi Cộng quân mưu định cuộc tấn công, họ đă mong cuộc tổng tấn công đó thành công, sẽ lật nhào chính quyền đối phương. Họ chưa thấy được hậu quả tâm lư bên đất Mỹ (v́ lúc đó giới truyền thông của Mỹ cũng chưa có định hướng cho việc gây nên một làn sóng gọi là: biểu t́nh phản chiến). Kết luận đơn giản cho lối lư luận đó là: lối nói ”trí khôn đi sau sự việc”.

 

 

 

 

 

 

Hội thảo " Ḥa B́nh Qua Phát Triển Nhân Cách "

 

 

Chúng tôi đến tham dự cuộc hội thảo ”Ḥa b́nh qua sự phát triển nhân cách” lúc 10:00 sáng thứ bảy 05.05.2007, tại Kongressenter, cạnh quảng trường Youngstorget.


Trời không lạnh lắm nhưng cũng không là lúc thuận tiện để những người không có một chương tŕnh định sẵn ra ngoài đường. Trong hội trường với số ghế khoảng 300 đă có mặt khá nhiều người. Dường như buổi thảo luận này, với đề tài đặc biệt đă lôi cuốn đủ thành phần. Nam, nữ đủ mọi lứa tuổi (dĩ nhiên không ai nhỏ hơn tuổi 18). Có đại diện các hội đoàn. Có người bản xứ và người thuộc các sắc dân khác. Các diễn giả cũng đă có mặt. Họ cũng gồm các quốc tịch khác nhau, đến từ India, Sri Lanka, Thái Lan, Pháp, Anh quốc, Thụy Điển…v.v..  Cô Ỷ Lan, Ms Penelope Faukner, là người điều khiển chương tŕnh. Cô là phó giám đốc tờ báo Quê Mẹ và phụ trách liên lạc quốc tế của Pḥng thông tin Phật giáo quốc tế, trụ sở tại Paris.

 

Thầy Trí Minh, viện trưởng chùa Khuông Việt, người lănh đạo Phật giáo Việt Nam tại Na Uy, mở đầu cuộc thảo luận. Trong bài nói chuyện, thày đă đề cập đến những vấn đề liên quan đến việc t́m kiếm hoà b́nh. Nhưng cốt lơi vấn đề không phải chỉ là sau khi xây dựng được một nền kinh tế tốt đẹp, lúc đó mới có thể tiến tới việc có được một sự ḥa b́nh trong cuộc sống con người. Người ta t́m kiếm ḥa b́nh trong sự phát triển nhân cách của con nguời. Đó là mục đích để tổ chức buổi hội thảo.

 

Thầy Thích Trí Minh

 

 

Ông chủ tịch hội Phật giáo Na Uy, Mr Egil Lothe, là người nói chuyện kế tiếp. Ông đề cập đến nỗ lực của Hội Phật giáo Na Uy, cụ thể là sự đóng góp công sức rất lớn của tăng ni, phật tử của chùa trong việc tổ chức buổi thảo luận. Số diễn giả được phân phối khá đồng đều cho phần đầu và phần hai chương tŕnh. Họ là những nhà khoa bảng của nhiều quốc gia. Có người cũng là đại diện của các chùa, các tổ chức Phật giáo.

 

Mỗi diễn giả đưa ra một số quan điểm của riêng ḿnh, mỗi người có một vẻ đặc thù khác nhau. Diễn giả Daniela Lucia Rapisarda, đại diện cho Norwegian Ecumeniacal Peace Platform (tạm dịch là: Tổ chức hỗ trợ và khuyến khích sự thống nhất các h́nh thức khác nhau của Thiên chúa giáo tại Na Uy) có ư như muốn khắc sâu vào người nghe hai chữ ”Peace” và ” Shalom”(1).

 

Ông Dagfinn Høybråten, đại diện đảng Cơ đốc đại chúng, đề cập đến cách giải quyết

của chính quyền Na Uy khi xảy ra vụ hí họa về giáo chủ của đạo Muslim. Toà lănh sự, đại sứ của Na Uy tại một số nước bị những nhóm quá khích biểu t́nh chống đối và có nơi bị đập phá, đốt cháy. Nhưng cách giải quyết ngay tại Na Uy là chính quyền đă t́m cách tiếp xúc trực tiếp với các đại diện của tôn giáo này.

           

Bà tiến sĩ người Thái Lan, Dr. Bongkot Sitthtipol, là diễn giả có thể đă gây ấn tượng mạnh nơi thính giả. Không phải bà là người sẽ được trao chứng nhận về những việc làm của bà trong thời gian qua mà c̣n do cách phát biểu của bà. Bà dùng tiếng Thái. Sau mỗi câu ngắn của bà, người dịch đă nói trực tiếp ư đó, với giọng trầm bổng như giọng tiếng Thái của bà ta.

           

Diễn giả Sumana Ratnayaka, muốn t́m kiếm sự hoà b́nh bằng cách giải quyết vấn đề bạo lực theo đường lối của Đức Phật. Nhưng, có lẽ biết thính giả phần nhiều là người Việt nên diễn giả này đề cập đến Làng Mai của thày Thích nhất Hạnh, ở bên Pháp. Ông ta nêu ra trường hợp của một cựu chiến binh Mỹ, người viết cuốn sách: ” At hell’s Gate. A soldier’ journey from War to Peace (tác giả là: Claude Anshin Thomas). (2). Một thách đố khác của sự t́m kiếm hoà b́nh đă được một diễn giả khác người Sri Lanka, sống và tu học tại Anh, đă lấy cuộc nội chiến hiện nay ở Sri Lanka để nói lên khó khăn về việc t́m kiếm một giải pháp ổn thoả (3)

           

Nhưng phần được mọi thính giả chú tâm chờ đợi là phần nói chuyện của ông Vơ văn Ái. Mọi người như lấy lại sinh khí sau phần giải lao 15 phút, nên sẵn sàng tiếp nhận cuộc nói chuyện này một cách tích cực; dù lúc đó đă hơn 15:00. Bài nói chuyện có 2 phần, cùng nội dung. Phần đầu bằng Anh ngữ, nhắm tới thính giả không phải là người Việt và phần sau bằng Việt ngữ.

           

Dùng ngũ giới của đạo Phật, bằng cách ứng dụng vào thực tế, diễn giả muốn chứng minh rằng, các vị lănh đạo Phật giáo của Hội Phật giáo thống nhất tại nước nhà và hải ngoại không có ư đồ chính trị. Người Phật tử cũng thế. Họ chỉ làm đúng những điều tốt đẹp của ngũ giới, mà những điều này cũng được các tôn giáo khác hướng dẫn tín đồ của ḿnh thực hiện; dù diễn giải những phương cách đó có thể hơi khác nhau. Rồi dùng “Lục ḥa” của đạo Phật, nhắc đến một câu nói của thánh Gandhi, diễn giả cho rằng, bất bạo đ